Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 184: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 184
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Sự phóng khoáng ngông nghênh của giới văn nhân vốn luôn là đề tài được đám lái buôn kẻ chợ trong vương triều đàm tiếu say sưa. Chuyện tài tử giai nhân, ngàn năm sau vẫn là giai thoại. Đại văn hào nào bên cạnh chẳng có vài hồng nhan tri kỷ, ở nhà thì ấm giường, ra đường thì nở mày nở mặt?
Đọc sách à, có thể đọc ra ngàn hộc lúa, nhưng đọc đến mức mỹ nhân tự nguyện hiến thân mới là bản lĩnh thực sự.
Tiếc thay lời này lại do vị Thế tử điện hạ đang nướng ngỗng kia nói bừa, không thể coi là thật.
Chưa bàn đến tay nghề nướng ngỗng khiến hai vị phu nhân kinh ngạc ngây người, chuyện nướng cá hay khoai lang với Từ Phượng Niên cũng dễ như trở bàn tay. Ngoài việc giày vò bầy ngỗng trắng mà đám văn nhân nhã sĩ ưa thích, sáng sớm y còn sai người dẫn Ngụy gia gia tới vườn đào tìm gỗ tốt, dường như cố ý muốn Tấn tam lang kia vỗ mông ngựa lại vỗ nhầm chân ngựa.
Thanh Điểu mang tới mấy thếp giấy Tuyên thục, Từ Phượng Niên giao việc nướng ngỗng cho Khương Nê, lại để nàng kiếm được mấy chục văn tiền, còn mình rút một tờ giấy Tuyên ra lau tay khiến hai vị phu nhân nhìn mà xót xa. Tấn tam lang không tiếc tiền bạc, chỉ si mê những thứ tao nhã này, còn vị trước mắt đây quả thực quá khác biệt.
Từ Phượng Niên nhìn về phía vị phu nhân lớn tuổi hơn, nơi ngực và mông tất nhiên cũng đầy đặn hơn một chút, cười tủm tỉm hỏi: "Giấy Tuyên thục này có lai lịch gì? Trước đây ta chưa từng thấy, dùng rất thuận tay, phu nhân nói cho bản thế tử nghe thử."
"Bẩm Thế tử điện hạ, giấy Tuyên này gọi là Lan Đình Tuyên, do phu quân của tiện thiếp đích thân tới Tây Thục chọn vỏ cây thanh đàn, giao cho một đại gia tộc chuyên làm giấy ở đó. Ban đầu tuân theo cổ pháp, giấy làm ra vẫn không chịu được bút nặng, phu quân không ngừng cải tiến, thêm sợi gai vào bột tre nguyên chất, lúc này mới có Lan Đình Tuyên in dấu ‘Lan Đình giám chế’, trắng như tuyết, mềm như bông. Sĩ tử Ung Châu ngày nay đều yêu thích loại giấy này, ngay cả Châu mục đại nhân cũng khen rằng giũ lên như lụa mịn mà không nghe tiếng."
Thiếu phụ dù sao cũng từng trải, gan dạ hơn tiểu phu nhân kia rất nhiều. Tuy nữ tử lớn tuổi thiếu đi vẻ tươi non hoạt bát tự nhiên, nhưng hương vị lại đằm thắm như rượu ủ lâu năm, qua sự dạy dỗ của nam nhân mà từng chút ngấm ra, mang một phong vị riêng.
Từ Phượng Niên híp mắt cười: "Phu nhân, thật sự trắng như tuyết, mềm như bông à?"
"Chẳng phải sao, nếu Thế tử điện hạ không tin, thử qua là biết ngay." Vẻ mặt thiếu phụ có vẻ kinh hoảng, quay đầu đi cố ý không nhìn Từ Phượng Niên, nhưng ánh mắt lại mềm mại nhìn chằm chằm mấy thếp giấy Tuyên, đôi mắt quyến rũ như tơ, đâu giống phản ứng hoảng sợ khi bị trêu ghẹo.
Từ Phượng Niên cười khẽ: "Giấy Tuyên tối qua đã thử rồi, phu nhân nói không sai. Nhưng có vài thứ khác, hay là tối nay thử xem sao?"
Thiếu phụ cong môi, im lặng không đáp, tất cả ý tứ đều nằm trong bầu không khí tĩnh lặng đó.
Tiểu thư khuê các xuất thân từ sĩ tộc môn phiệt, khí độ và sự thấu tình đạt lý đương nhiên không phải thứ mà tiểu phu nhân xuất thân tiểu gia bích ngọc có thể sánh bằng. Huống hồ tiểu phu nhân chỉ mải lo sợ hãi, không nghe ra ý tứ dung tục diễm tình trong lời nói của Từ Phượng Niên khi nhìn vào ngực Lưu phu nhân.
Tiểu phu nhân chỉ sợ ban ngày ban mặt bị vị Thế tử điện hạ này bắt vào trong sân làm chuyện xấu hổ. Y chính là con ruột của Từ Nhân Đồ, võ quan làm đến Dị tính vương, văn quan có tước vị Đại Trụ Quốc, một người kiêm cả hai thân phận vinh quang tột đỉnh của vương triều. Nếu Thế tử điện hạ kia thật sự muốn làm càn, nàng biết phải làm sao? Tấn tam lang chắc chắn đã sớm nghe tin nhưng đến nay vẫn chưa lộ diện, là ngầm chấp nhận sao? Việc này phải làm thế nào đây?
Tiểu phu nhân lòng như nai con chạy loạn, liếc trộm Thế tử điện hạ trẻ tuổi anh tuấn. Eo y treo một đôi song đao vừa tinh xảo vừa mộc mạc phối hợp vô cùng đẹp mắt, dáng người thon dài, gấm vóc đai ngọc, khí thái tiêu sái hơn Tấn tam lang nhiều, thân thể cũng rắn chắc hơn hẳn. Nếu bị Thế tử điện hạ ôm vào lòng, đè dưới thân… Vừa nghĩ đến đây, tiểu phu nhân tự thấy hoang đường xấu hổ, mặt liền nóng bừng, cúi đầu không dám nhìn vị công tử tuấn tú mà dường như chỉ một ánh mắt cũng có thể khiến nàng phạm lỗi.
Khương Nê nghe Từ Phượng Niên cùng bà già không biết xấu hổ kia tán tỉnh nhau, trong lòng chẳng có cảm giác gì. Đây mới là phong thái của Bắc Lương Từ đại bao cỏ, Từ tiểu Diêm Vương, nếu cứ mãi là Từ Phượng Niên chuyên tâm luyện đao kia, nàng ngược lại sẽ thấy xa lạ.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook