Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 189: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 189
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Bên trái và phải lần lượt là hai đời thiên sư Triệu Sơ Vũ và Triệu Kế Khánh. Một vị chống kiếm ngồi nghiêm trang, một vị cầm phất trần đứng thẳng, mỗi người toát lên một vẻ thần khí riêng biệt.
Vị đạo sĩ cầm phất trần có dung mạo rất giống với chân dung ba đời tổ tông thiên sư. Đợi hai người an tọa, ông mới bình thản nói: "Tiểu đạo sẽ đi mời thiên sư xuất quan ngay."
Xuất quan? Vậy chắc hẳn là vị chân nhân bế quan tịch cốc tựa như tiên nhân kia rồi.
Tiểu cô nương dù không biết nặng nhẹ cũng không ngốc đến mức làm phiền Triệu gia thiên sư xuất quan đón khách. Nàng vội vàng xua tay, mặt hơi ửng đỏ, cười gượng: "Vị chân nhân này, đừng làm phiền thiên sư nữa. Chúng ta uống trà là được rồi, uống xong sẽ xuống núi ngay."
Vị đạo nhân kia có lẽ là người cứng nhắc, bình tĩnh đáp: "Không sao đâu."
Tiểu hòa thượng thì hoàn toàn trái ngược. Với chuyện nhỏ nhặt cậu luôn mơ màng, ngày nào cũng bị gia đình ba người của tiểu cô nương mình thích mắng là đồ ngốc, làm hòa thượng mấy năm cũng là làm trâu làm ngựa bấy nhiêu năm. Thế nhưng không hiểu sao cứ mỗi lần gặp chuyện lớn cậu lại có khí phách kinh người. Tiểu hòa thượng chắp tay nói: "Tiểu tăng đàm đạo với ngài là được."
Vị đạo sĩ tâm tĩnh như giếng cổ không gợn sóng kia lại bật cười, từ tốn nói: "Ngươi muốn đàm đạo, nhưng ta lại không biết giảng đạo. Nếu các vị không ngại, ta có thể mời Bạch Liên tiên sinh ra nói chuyện với pháp sư."
Tiểu hòa thượng cung kính đáp: "Được."
Tiểu cô nương Đông Tây mặt căng ra, không dám nói cũng chẳng dám cười, nhưng trong lòng đã vui như mở hội. Xem đi, tên ngốc Nam Bắc này tuy khờ khạo, nhưng trong một số trường hợp vẫn rất ra dáng. Nàng biết danh hiệu Bạch Liên tiên sinh, đó là Bạch Dục được Hoàng đế ban thưởng áo tím vinh quý. Năm xưa chính vị đạo sĩ này đã biện luận thắng đám lão phương trượng nhà nàng trên đỉnh Liên Hoa, sau khi về chùa bọn họ tức đến nỗi gặp nàng cũng chẳng buồn cười. Tiếc là lần đó cha chỉ lo uống rượu, bị mẹ phạt cả năm không được xuống núi, nếu không ai thắng ai thua còn chưa biết chừng. Tên ngốc Nam Bắc ngay cả nàng còn nói không lại, tranh luận với Bạch Liên tiên sinh chắc chắn sẽ thua thảm hại. Nhưng không sao, cãi thua thì thôi, cùng lắm sau này tìm cơ hội đưa Từ Phượng Niên đến. Hê hê, Từ Phượng Niên mỗi lần cãi nhau với mấy cô thôn nữ đanh đá đều lợi hại lắm.
Vị chân nhân không rõ danh tính này khách sáo hơn Triệu Ngưng Vận mặc áo vàng tím rất nhiều. Quả nhiên ông đi vào hậu sảnh, mời vị Bạch Liên tiên sinh, người được đồn đại là kiêu ngạo hơn cả Long Hổ sơn, bước ra.
Tiểu cô nương vừa uống cạn chén trà thì chân nhân đã dẫn theo một nam tử áo trắng đi ra. Có lẽ vì đọc sách quá nhiều nên mắt bị hỏng, hắn đi đường hết sức cẩn thận, giữ thói quen nheo mắt lại. Mắt hắn vốn đã không lớn, nheo lại càng giống một đường chỉ. Tuy nhiên, trên gương mặt hắn lại hiện lên nụ cười ấm áp rất ưa nhìn, điểm này khá giống Từ Phượng Niên.
Tiểu cô nương nhìn thấy rất thuận mắt, lập tức cảm thấy Bạch Liên tiên sinh là người tốt. Cha nàng từng dạy, dưới núi luôn có người tốt hơn nàng, cũng luôn có người xấu hơn nàng. Gặp người tốt phải khách khí, thục nữ, gặp kẻ xấu thì phải chạy cho xa. Vậy thì kẻ tên Triệu Ngưng Vận ngoài Thiên Sư phủ kia chắc chắn là người xấu, còn vị đạo sĩ áo trắng và người cầm phất trần này có thể xem là người tốt.
Vì vậy, tiểu cô nương liền nghiêm túc đứng dậy hành lễ, cung kính gọi một tiếng Bạch Liên tiên sinh.
Bạch Liên tiên sinh không mặc đạo bào, trước tiên chắp tay hành lễ từ xa với tiểu hòa thượng, đi lại gần vài bước mới nhìn rõ dung mạo của tiểu cô nương. Hắn mỉm cười nói: "Cô nương, cô có tướng vượng phu. Sau này ai làm tướng công của cô, thật là phúc lớn bằng trời."
Tiểu cô nương "a" lên một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng ngay lập tức. Thế này phải làm sao? Người ta nói giơ tay không đánh người mặt cười, vị Bạch Liên tiên sinh này quả thật quá thẳng thắn, còn chẳng giữ kẽ hơn cả nàng.
Trong mắt vị đạo sĩ cầm phất trần ánh lên ý cười, ông bất đắc dĩ nói: "Bạch Liên tiên sinh, đừng dọa tiểu cô nương sợ."
Bạch Liên tiên sinh đưa tay chỉnh lại dây khăn Tiêu Dao trên đầu, lúc này mới muộn màng cảm thấy hơi xấu hổ. Hắn chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế trúc tím, tầm mắt mơ hồ chuyển sang nhìn tiểu hòa thượng đến Thiên Sư phủ để đàm đạo.
Tiểu hòa thượng dường như không có ý định biện luận, chỉ tò mò hỏi: "Nơi này gọi là Hồ Tiên đường, thật sự có hồ tiên sao?"
Bạch Liên tiên sinh lắc đầu đáp: "Không có."
Tiểu hòa thượng "ồ" một tiếng, lại hỏi: "Vậy Long Hổ sơn có tiên nhân không?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook