Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 216: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 216
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Sắc mặt Ngô Sĩ Trinh cứng đờ, nhưng vẫn cố giữ nụ cười gượng gạo, không giận, không cáu. Hắn giơ tay ngăn một nữ đạo sĩ định lau mồ hôi cho mình, tự tay lau qua loa, ánh mắt nhìn về phía trước, nơi mái hiên cung điện đã lờ mờ hiện ra.
Từ nhỏ đến lớn, Ngô Sĩ Trinh chưa từng chịu uất ức nhường này. Khóe miệng hắn nhếch lên, ngẩng đầu cười nói:
“Công tử, sắp đến Thanh Dương cung rồi.”
Sau đó, hắn quay sang dặn dò một đạo cô hơi luống tuổi:
“Thanh Thủy, ngươi đi nhanh một chút, đến Thanh Dương cung báo trước một tiếng là có khách quý.”
Đạo cô uốn éo vòng eo quyến rũ, vội vàng chạy đi.
Khóe mắt Ngô Sĩ Trinh liếc xéo về phía Ngư Ấu Vi đang ôm một nha đầu xấu xí.
Bề ngoài Từ Phượng Niên không chút động tĩnh, nhưng thầm nghĩ định lực của tên đạo sĩ trẻ tuổi này quả thực không tệ. Đây là quyết tâm đóng cửa đánh chó hay sao?
Thanh Dương cung chung quy không phải quân đội Bắc Lương. Bọn họ làm thần tiên ở Thanh Thành sơn lâu ngày, đã thực sự coi mình là thần tiên đao thương bất nhập, nên chẳng có lính gác nào dò la được dưới chân núi đang ẩn giấu một trăm khinh kỵ.
Từ Phượng Niên trông thấy tiền điện Thanh Dương cung từ xa, híp mắt nói:
“Ngô Sĩ Trinh, có ai gọi ngươi là Ngô Tiểu Ngưu Bì không?”
Có lẽ Ngô Sĩ Trinh đã nhẫn nhịn cả một chặng đường nên chẳng ngại nhịn thêm chút nữa, dù trong lòng đã mắng tên công tử bột Bắc Lương này cả trăm lần. Nay đã nhìn thấy Thanh Dương cung có phụ thân tọa trấn, nụ cười trên mặt hắn càng thêm rạng rỡ, ngẩng đầu đáp:
“Ngô Tiểu Ngưu Bì? Lần đầu tiên nghe nói đấy.”
Từ Phượng Niên cầm Tú Đông đao chỉ về phía Thư Tu ở đằng trước, cười nói với Ngô Sĩ Trinh:
“Nếu thực sự có phòng trung thuật thượng đẳng lọt được vào mắt xanh của bản công tử... Ngươi thấy đấy, nữ nhân kia tinh thông mị thuật, tuổi tác tuy hơi lớn nhưng kỹ năng thì thuần thục, đảm bảo tên đạo sĩ nhà ngươi sẽ chỉ nguyện làm uyên ương chẳng nguyện làm tiên. Bản công tử không ngại tặng Thư đại nương kia cho ngươi đâu. Chúng ta hợp duyên, bản công tử xưa nay chưa từng keo kiệt.”
Thân thể mềm mại của Thư Tu rõ ràng run lên một cái.
Ngô Sĩ Trinh nhìn theo bóng lưng Thư Tu. Quả là một vưu vật phong vận, hơn hẳn đám nữ đạo sĩ trong cung. Nhìn đường cong nơi nàng tiếp xúc với yên ngựa, đúng là tròn trịa vểnh cao. Hắn thầm nghĩ: “Chỉ là, vào đến Thanh Dương cung của ta rồi, ngươi mắng phụ thân ta là Ngô Đại Ngưu Bì, còn gọi tiểu đạo gia là Ngô Tiểu Ngưu Bì, một vưu vật là đủ sao? Mấy vị còn lại thì tính thế nào?”
Từ Phượng Niên khó khăn lắm mới thấy được vẻ đắc ý vênh váo của Ngô Sĩ Trinh, ngược lại cảm thấy có vài phần bội phục. Chỉ riêng lòng kiên nhẫn và tài ngụy trang này, hắn đã cao minh hơn phần lớn đám công tử bột ở Bắc Lương rất nhiều.
Từ Phượng Niên lẩm bẩm:
“Thôi được, cứ cho ngựa đạp bằng Thanh Dương cung rồi tính sau.”
...
Ngô Sĩ Trinh vểnh tai lên nhưng không nghe rõ lời thì thầm của Từ Phượng Niên. Thấy trong Thanh Dương cung có một đám đông đạo sĩ ồ ạt tuôn ra như thủy triều, hào khí trong lòng hắn nhất thời dâng trào. Hắn rảo bước nhanh hơn, giữ khoảng cách với Từ Phượng Niên, lúc này mới chỉ tay vào tấm bia đá ngoài điện, cười nhạt nói:
“Trên đó viết bốn chữ ‘Công Hầu Hạ Mã’, là do Hoàng đế Bệ hạ ngự ban.”
Từ Phượng Niên liếc mắt nhìn, nhận ra nét chữ quả nhiên là của Hoàng đế, giống hệt tấm biển Cửu Long ở lầu Thính Triều. Vuông vức quy củ, nhưng không có nửa điểm thần vận cốt cách.
Từ Phượng Niên chẳng buồn để ý, vung roi thúc ngựa lên điện. Vó ngựa đạp lên thềm đá bạch ngọc, tiếng vó ngựa vang lên trong trẻo lạ thường.
Ngụy Thúc Dương theo sát gót. Ba người nhóm Lữ Thư Dương cũng bắt chước làm theo. Đặc biệt là Lữ Tiền Đường cảm thấy vô cùng khoái ý. Công hầu phải xuống ngựa ư? Lữ Tiền Đường ta chỉ là một thảo dân vong quốc, cũng có thể coi như không thấy.
Sắc mặt Thư Tu khó coi vì suýt nữa bị Thế tử điện hạ hai tay dâng cho Thanh Dương cung, theo đó tiếng vó ngựa dưới thân nàng dường như cũng trở nên nặng nề khác thường.
Ngô Sĩ Trinh không hề ngăn cản. Vị con cưng rất trọng phong độ của Thanh Thành vương này chỉnh lại khăn trùm đầu và đạo bào, rồi ung dung bước lên bậc thềm. Cao thủ trong Thanh Dương cung tuôn ra hết, không dưới năm mươi người.
Phụ thân hắn là Ngô Linh Tố tự lập Thần Tiêu phái, là một nước cờ huy hoàng khai tông lập phái, lại được phong vương. Tuy đạo sĩ Cửu Đấu Mễ bị xua đuổi sạch bách, nhưng cũng nhân đó mà thu nạp được không ít năng nhân dị sĩ mộ danh tìm đến. Cuối cùng, ba mươi sáu người hợp thành Thần Tiêu kiếm trận. Kiếm trận một khi khởi động, ba mươi sáu thanh kiếm sẽ gào thét như sấm dậy.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook