Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 222: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 222
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
“Chà, người đàn bà có tướng mạo quyến rũ này nội lực thật xuất sắc, xứng với đôi gò bồng đảo hùng vĩ trước ngực kia. Như vậy rất tốt, lên giường là có thể ngang tài ngang sức với ta! Cổ ngữ có câu xuân tiêu nhất khắc trị giá ngàn vàng, một ngày có trăm khắc, một ngày đêm của ta chẳng phải kiếm được mười vạn lượng vàng sao? Cho nên ngàn lượng hoàng kim trong miệng tên nhãi ranh kia thì tính là cái thá gì!”
Tính kiên nhẫn của Ngô Sĩ Trinh đã được Thanh Thành Vương – người chỉ có độc một mụn con nối dõi – dốc lòng bồi dưỡng đến độ thượng thừa. Nhưng Từ Phượng Niên lúc này lại không có được sự kiên nhẫn tốt như vậy, y trầm giọng nói:
“Thư Tu, còn chưa phá trận? Có tin ta để người khác phá xong sẽ thật sự ném ngươi ra ngoài cho kẻ khác làm nhục không?!”
Nghe vậy, thân mình mềm mại của Thư Tu run lên, bộ ngực cũng theo đó mà phập phồng. Vẻ phong tình rung rinh ấy khiến ngay cả đám đạo sĩ bày kiếm trận cũng thoáng ngẩn ngơ.
Không đợi Thư Tu liều mạng, Lữ Tiền Đường – người vào trận đầu tiên và cũng là kẻ sớm nắm bắt được quy luật kiếm trận nhất – bất ngờ bùng phát kiếm ý, lực đạo gia tăng đột ngột. Gã đánh bật hai thanh kiếm khỏi quỹ đạo, chớp lấy thời cơ lao thẳng về phía Thư Tu, xé toạc một lỗ hổng thay vì thừa cơ đả thương địch hay phá vỡ tiểu trận tám người.
Gần như cùng lúc, Thư Tu và Dương Thanh Phong vốn đã có chút ăn ý từ trận chiến với Phù Tướng Hồng Giáp liền hiểu ý, sát cơ bùng nổ. Lữ Tiền Đường bỏ mặc mười hai thanh kiếm đang bay vút đến từ phía sau, vung Xích Hà kiếm chém mạnh xuống đầu một đạo sĩ.
Gã đại kiếm sĩ này vừa làm rối loạn hai tiểu kiếm trận đã lập tức thu hút phần lớn sự chú ý. Dương Thanh Phong ra chiêu tàn độc, kìm chân kiếm trận cuối cùng vẫn còn vững chắc, làm ra vẻ muốn cứu viện Lữ Tiền Đường đang hở sườn phía sau. Tất cả đã tạo ra cơ hội ngàn vàng cho Thư Tu ra tay.
Chỉ thấy nàng nhún người bật mạnh lên không, tay trần bắt lấy một thanh Thanh Cương kiếm, quật cả người lẫn kiếm của tên đạo sĩ xuống đất. Mượn thế đó, nàng lao tới một đạo sĩ khác đang lơ lửng trên không, một tay gạt phăng nhát kiếm vội vã của hắn, tay kia ấn mạnh lên đỉnh đầu. Một tiếng “bụp” trầm đục vang lên, nàng đã tàn nhẫn bóp nát sọ tên đạo sĩ kia, máu tươi văng tung tóe khắp người.
Một kẻ rơi xuống đất, một kẻ bỏ mạng, Ngọc Tiêu kiếm trận vốn không thể sánh với Thần Tiêu kiếm trận về độ hoàn mỹ liền lập tức tan rã. Xích Hà kiếm của Lữ Tiền Đường thoát khỏi thế bao vây tứ phía, một đường kiếm chém đứt cánh tay của tên đạo sĩ gần nhất. Dương Thanh Phong nhân cơ hội áp sát tựa bóng ma, đôi tay Sương Tuyết xòe ra ấn lên ngực hai người, không một tiếng động, hai gã đạo sĩ đã mềm nhũn ngã gục.
Bại như núi lở. Ba vị hộ vệ được Đại Trụ Quốc Bắc Lương tỉ mỉ tuyển chọn làm ưng khuyển cho Thế tử điện hạ nào phải hạng hữu danh vô thực, sao có thể không hiểu đạo lý thừa thắng xông lên. Ba người lao vào giữa trận rồi tựa lưng vào nhau lập thành tiểu trận, không chút e dè chia nhau chém giết. Phối hợp nhịp nhàng, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đã lấy đi thêm bốn mạng người.
Từ Phượng Niên hai tay đè lên song đao Tú Đông – Xuân Lôi, cười lớn:
“Đúng là nghề chơi cũng lắm công phu, thưởng thêm!”
Y bồi thêm một câu:
“Giết sạch cho ta!”
Có giết Thanh Thành Vương do Hoàng đế sắc phong hay không thì còn phải từ từ suy tính, nhưng giết mười mấy tên đạo sĩ thì có xá gì?
Ngô Sĩ Trinh bản tính bạc bẽo, chẳng hề đau lòng trước cái chết của thuộc hạ, chỉ tiếc rẻ khi thấy Ngọc Tiêu kiếm trận sụp đổ quá nhanh, gã cắn răng rít lên:
“Bày Thần Tiêu kiếm trận!”
Cái gọi là Thần Tiêu, chính là Thần Tiêu chí cao, cõi chân thổ cao nhất của Đạo giáo cách mặt đất trăm vạn dặm. Mây tụ thành Tiêu, do cương khí chống đỡ, vạn quân cũng có thể trụ vững. Tiên nhân lấy cửu thiên thiên lôi làm kiếm, mưa kiếm trút xuống trăm vạn dặm, phàm gian không ai cản nổi!
Đó chính là chỗ dựa của Thanh Dương Cung! Trấn cung kiếm trận từng phô diễn uy thế ngút trời trong hoàng cung.
Nhưng đợi đến khi Thần Tiêu kiếm trận được bày ra, mười tám người trong kiếm trận cũ đều đã bỏ mạng tại chỗ. Trên quảng trường đá xanh ngoài điện, máu loang đầy đất.
Các nữ quan đạo cô ai nấy mặt cắt không còn giọt máu.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook