Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 252: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 252
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Từ Phượng Niên điều hòa hơi thở, nheo mắt đưa tay ra. Tiếng "keng" giòn giã vang lên, Ngụy Thúc Dương đang ngưng thần quan sát chỉ thấy thân đao Tú Đông uốn thành một vòng cung, đáng tiếc vẫn cách quả hồ đào trên sàn một ngón tay. Từ Phượng Niên không hề nản lòng, ngón tay nhẹ lướt trên sống đao, tìm đúng điểm rồi búng ra một chỉ. Tú Đông lập tức cong vút tựa trăng rằm. Lại nghe "keng" một tiếng, rồi "bốp", quả hồ đào vỡ nát trong nháy mắt, ngay cả ván thuyền cũng hằn lên một vết.
Ngụy Thúc Dương bất giác muốn đưa tay vuốt râu, nhưng chợt nhớ Lý lão kiếm thần đang ở đây nên chẳng dám thất lễ. Dù vậy, lão đạo sĩ vẫn tấm tắc tán thưởng chiêu búng đao này của thế tử điện hạ. Đừng nhìn thân đao Tú Đông mỏng manh, nhưng không phải ai cũng có thể tùy ý phô diễn độ dẻo dai nhường ấy.
Lý lão đầu một tay chống cằm, nói: "Tiếp theo phải nghiền nát được quả hồ đào, nhưng không được để lại dấu vết trên ván thuyền."
Từ Phượng Niên khẽ nhíu mày, chưa vội búng tay mà vuốt ve thân đao Tú Đông. Khi ở trên núi Võ Đang, y đã ngộ ra tinh túy kiếm thuật của "Lục Thủy Đình Giáp Tử Tập Kiếm Lục" qua việc khắc quân cờ, thu được lợi ích không nhỏ, khiến y sớm đã có ý thức khống chế dòng chảy khí cơ trong cơ thể, vốn là gốc rễ của đao kình.
Nghiền nát quả hồ đào mà không ảnh hưởng đến ván thuyền đã chẳng còn là chuyện tăng giảm lực đạo đơn thuần. Việc này cũng tựa như một kiếm của cao thủ, nhìn thì đâm ra nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa vô số kiếm chiêu phức tạp. Lược đao súc kình, chú trọng thời điểm bùng nổ, còn phải cụ thể đến mức độ nào, là mấy cân mấy lạng, hay ngàn cân vạn cân, đều là thứ học vấn thâm sâu nhức óc.
Từ Phượng Niên không búng ngón tay, lão đầu liền cứ chống cằm, vẻ mặt ung dung. Lão dùng hai ngón tay kẹp một quả hồ đào ném tới trước mặt, khẽ hút một cái vào trong miệng rồi lúng búng nói: "Tiểu tử, nhanh lên, lão phu không có thời gian xem ngươi ngẩn người đâu."
Từ Phượng Niên cười khổ, thu liễm tâm thần, cong ngón tay búng ra. Đường cong vẫn căng đầy, mang vẻ đẹp huyền diệu, quả hồ đào vỡ nát, nhưng sàn thuyền đã lưu lại một vết hằn rất nhỏ.
Búng đao mấy lần, kết quả đều như vậy.
Lão kiếm thần lộ vẻ khinh thường: "Xem 'Thiên Kiếm Thảo Cương' cũng bằng thừa, ngươi nghe kể chuyện như vậy à? Lãng phí nước bọt của nha đầu họ Khương."
Từ Phượng Niên nhắm mắt, nhớ lại cảnh tượng giọt nước hóa thành kiếm trước kia.
Lão đầu đứng dậy, phủi mông cười lạnh: "Ngày nào đó thành công, lại chồng hai quả hồ đào lên nhau, nhớ là phải nghiền nát quả bên dưới, còn ván thuyền và quả bên trên đều phải nguyên vẹn không chút tổn hại. Nhưng lão phu đoán với tư chất tệ hại của tiểu tử ngươi, đừng nói là vế sau, ngay cả chuyện nhỏ như bây giờ cũng còn khó. Không làm được thì đừng hòng đi luyện đao với Lữ Tiền Đường nữa."
Từ Phượng Niên im lặng không đáp, khổ sở suy nghĩ. Có lẽ do lão kiếm thần cảm thấy bộ dạng của y thực sự quá giống Ngô gia Tọa Kiếm, trong lòng càng thêm bực dọc, bèn không quay đầu lại mà đi thẳng vào khoang thuyền.
Ngụy Thúc Dương nhẹ nhàng rời khỏi mũi thuyền, tránh làm phiền người khác.
Ngồi trơ như tượng gỗ đến hoàng hôn, rồi lại đến đêm trăng.
Đêm khuya, Ngư Ấu Vi đến khoác cho Từ Phượng Niên một chiếc áo.
Từ Phượng Niên chỉ vào đống vỏ hồ đào vỡ vụn đầy đất. Ngư Ấu Vi lập tức đi lấy thêm một vốc nữa, chất đống trước mặt y.
Sáng sớm, lão đầu ngái ngủ đi tới mũi thuyền, thấy Từ Phượng Niên vẫn học theo mình chống cằm ngẩn người. Lão lại gần xem xét. Hả? Tiểu tử này đã đổi Tú Đông thành Xuân Lôi?! Mà trên sàn thuyền trước mặt y, lại đang chồng đến ba quả hồ đào?!
Trên sông có mấy con cá chép lớn màu đỏ nhảy vọt lên khỏi mặt nước. Đây là cảnh tượng thường thấy trên các con sông lớn.
Lão kiếm thần xoay người rời đi, đi xa rồi mới lẩm bẩm: "Khá lắm tiểu tử, cá chép hóa rồng rồi, lần này nhìn lầm thật. Nhưng lão phu cũng muốn xem mười năm tới ngươi có thể nhảy được mấy lần!"
...
Hai con Ấu Quỳ cuộn mình ngủ say dưới chân Từ Phượng Niên, dáng vẻ ngây thơ đáng yêu. Lũ nhóc này rất dễ nuôi, tiện tay ném xuống sông là chúng đã có thể tự mình bắt cá chép, cá diếc, ăn no chơi đủ rồi lại bám vào mái chèo, bốn móng vuốt như móc câu, rất dễ dàng leo lên thuyền.
Từ Phượng Niên đang định đứng dậy thì ngẩng đầu thấy lão kiếm thần quay lại.
Trí nhớ của Từ Phượng Niên rất tốt, tốt đến mức Từ Vị Hùng từng nói ưu điểm duy nhất của y chính là nhớ dai, đọc một lúc mười hàng, gần như nhìn qua là không quên. Khẩu quyết Đại Hoàng Đình của cố chưởng giáo Võ Đang Vương Trọng Lâu, "Tham Đồng Khế" do gã chăn trâu kia bịa ra, "Lục Thủy Đình Tập Kiếm Lục", bảy tám quyển Ngọc Trụ Tâm Pháp, "Thiên Kiếm Thảo Cương" của Đỗ Tư Thông, "Sát Kình Kiếm" của Tử Cấm sơn trang, ba quyển bí kíp của Thanh Dương cung... Bao năm trèo lên trèo xuống trong Thính Triều đình, thấy cũng đã nhiều, đáng tiếc đa phần đều là lướt qua loa không để tâm.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook