Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 253: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 253
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Từng chữ Khương Nê đọc, Từ Phượng Niên vừa nghe vừa ngộ, ký ức khắc sâu. Chỉ tiếc sau khi lão già đầu bạc dẫn dắt thế tử điện hạ vào cửa liền ngửa mặt lên trời cười lớn, rời khỏi vương phủ. Về sau, cô cô ở Thanh Dương cung đề nghị Từ Phượng Niên luyện năm mươi chiêu tiên thủ đến mức đăng phong tạo cực, xem như chỉ ra một lối mòn lên núi.
Nhưng vấn đề lại nảy sinh. Thực lực Từ Phượng Niên chưa đến Nhị phẩm, không thể đứng trên cao bình phẩm võ học thiên hạ, đọc sách lại quá tạp nham, ngược lại thành chướng ngại trên đường tu hành, đầu óc như một mớ hồ dán, giậm chân tại chỗ.
Mãi đến khi Lý Thuần Cương đưa ra nan đề búng đao nghiền óc chó, tựa như xé toạc một khe hở trong màn sương dày đặc. Từ Phượng Niên đối với việc này không hề xa lạ. Năm xưa quốc sư Lý Nghĩa Sơn truyền thụ Tung Hoành Thập Ngũ Đạo, cũng thích lấy những định thức cờ vây mới nghĩ ra để y phá giải.
Từ Phượng Niên ngồi bất động đến rạng sáng, trong khoảng thời gian đó đã thành công dùng Tú Đông búng nát quả óc chó thành bột phấn mà ván thuyền vẫn không hề hấn gì. Thậm chí y còn thừa thắng xông lên, ngay cả việc chồng óc chó lên nhau cũng không làm khó được Tú Đông đao.
Lý Thuần Cương ngồi trước mặt Từ Phượng Niên, hỏi: "Biết sự khác biệt giữa kiếm chiêu và kiếm ý không?"
Từ Phượng Niên mờ mịt lắc đầu.
Lão đầu mặt không cảm xúc: "Rút đao."
Từ Phượng Niên đặt ngang Tú Đông.
Lão kiếm thần duỗi một ngón tay, tùy ý búng lên thân đao. Không thấy Tú Đông cong đi thế nào, ba quả óc chó trước người Từ Phượng Niên đã đồng thời nổ tung. Lão nhẹ nhàng phất tay áo, lại chồng lên ba quả nữa, rồi lại búng Tú Đông, vẫn là óc chó vỡ nát. Kết quả hai lần như một, khiến Từ Phượng Niên không biết trong hồ lô của lão kiếm thần bán thuốc gì.
Lý Thuần Cương thấy vẻ mặt khó hiểu của Từ Phượng Niên, bèn cười nhạo: "Ngươi thử đặt Xuân Lôi dưới Tú Đông xem."
Từ Phượng Niên đổi thành hai tay cầm đao.
Lý lão đầu lại gõ vào Tú Đông. Hổ khẩu Từ Phượng Niên chấn động, cầm không vững Xuân Lôi, bởi trên thân đao có một điểm như sấm nổ, sau đó lan đến tay khiến cả cánh tay y đau nhói tê dại. Từ Phượng Niên đã hiểu, đây chính là kiếm Cương. Các tiên sinh kể chuyện đầu đường xó chợ thích gọi nôm na là kiếm khí, thực ra có chút khác biệt.
Lý lão đầu không cho Từ Phượng Niên thời gian nghỉ lấy hơi, lại gõ vào Tú Đông. Chỉ trong nháy mắt, Xuân Lôi gần như tuột khỏi tay, lưỡi đao bên phải đột ngột trượt về phía ngực Từ Phượng Niên, chỉ còn cách gang tấc thì bị lão kiếm thần dùng hai ngón tay kẹp lại. Mà Tú Đông đao từ đầu đến cuối vẫn không hề nhúc nhích.
Từ Phượng Niên kinh hãi. Lần này thì có vắt óc cũng không thể nghĩ ra.
Lý lão kiếm thần dường như thấy tiểu tử này ngộ tính quá kém, không mắng không thoải mái, liền trừng mắt: "Ngươi búng Tú Đông, ai cũng thấy nó cong thành một vòng cung, kẻ ngoại đạo nhìn thì thấy rất có lực, nhưng chỉ là hoa hòe mà không thực chất. Lão phu búng, với đạo hạnh cỏn con của ngươi, có nhìn ra được Tú Đông đã rung mấy lượt không? Nhìn như Tú Đông bất động, chẳng lẽ quả thật là không động? Lão phu dùng hai chỉ. Một chỉ dùng kiếm Cương xuyên qua Tú Đông, đánh lên Xuân Lôi. Chỉ thứ hai lại bỏ Cương khí mà dùng kiếm chiêu, Tú Đông thực ra đã cong thân sáu lần, đánh ngang vào lưỡi Xuân Lôi, lúc này mới khiến Xuân Lôi chém về phía ngươi. Kiếm chiêu thượng thừa, chẳng qua là cầu nhanh cầu ổn, nhanh như sấm sét, ổn như Ngũ Nhạc. Tiểu tử, ngươi còn non lắm."
Từ Phượng Niên nghi hoặc: "Vậy kiếm Cương và kiếm chiêu, cái nào mạnh cái nào yếu?"
Lý lão kiếm thần cười lạnh: "Lão phu muốn dùng kiếm Cương phá địch thì kiếm Cương lợi hại, lão phu nếu muốn dùng kiếm chiêu giết người, tất nhiên kiếm chiêu mạnh hơn tất cả kiếm Cương trong thiên hạ."
Thôi được, hỏi cũng như không.
Từ Phượng Niên có phần bất đắc dĩ.
Lý lão đầu mua bán rất sòng phẳng, đứng dậy nói: "Hai chỉ này có đủ mua toàn bộ giấy Tuyên Thành của ngươi không?"
Từ Phượng Niên gật đầu: "Dư sức."
Lý kiếm thần đi một vòng trên thuyền rồi mới quay về khoang. Từ Phượng Niên nhìn bóng lưng ông lão, trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Có giao long ở đâu thì giết giao long ở đó, không phải là khoác lác suông. Ông lão càng là Song Tụ Tàng Thanh Long, chí cương chí dương, bá đạo vô song. Phi kiếm đánh sập Thái Hoa sơn, được xưng là đã lĩnh ngộ hết tinh túy tiên kiếm của Lữ Động Huyền. Chiêu Song Tụ Kiếm giữ đáy hòm này tự nhiên uy mãnh hơn chiêu Nhất Kiếm Tiên Nhân Quỵ kia gấp trăm lần. Từ Phượng Niên ban đầu còn nghĩ Lý Thuần Cương đã cụt tay thì làm sao có Song Tụ, nhưng bây giờ đã hoàn toàn không dám coi thường .
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook