Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 278: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 278
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Đại Kích tướng quân mỉm cười, khom người xin lệnh: "Chỉ cần địch quân dám chiến, mạt tướng chỉ cần một kích là đánh gãy cần đập của lâu thuyền, khiến chúng không thể áp sát. Còn về so tài tiễn thuật, đám Hoàng đầu lang còn kém kiện tốt Bắc Lương chúng ta xa vạn dặm. Kính xin điện hạ cho phép mạt tướng dẫn binh đi đầu thị uy! Nhất định phải để thủy sư Thanh Châu biết thế nào là chiến trận hãn dũng!"
Từ Phượng Niên lắc đầu cười: "Ninh tướng quân, chúng ta hẹn chiến, có đánh hay không tốt nhất cứ để đám người bên kia quyết định. Nếu ngươi ra tay trước, sau này bị truy cứu, ta mang danh Thế tử điện hạ thanh danh vốn đã nát bét thì không sợ, cùng lắm là Từ Kiêu ở trên triều đình chửi nhau một trận với đám đại học sĩ điện các như Trương thủ phụ. Nhưng cẩn thận ngay cả chức Võ Điển tướng quân của ngươi cũng không giữ được. Ngươi xem gã Lâu thuyền tướng quân cùng cấp với ngươi ở phía bên kia kìa, đang đắc ý mãn nguyện, chắc tưởng rằng xong việc này sẽ được thăng quan phát tài. Ninh tướng quân theo ta vốn đã chịu thiệt, không được thăng quan thì thôi, nếu còn bị giáng cấp, truyền ra ngoài thì thanh danh của ta thật sự sẽ thối nát khắp ba mươi châu, sau này còn ai dám hầu hạ tên Thế tử điện hạ vô lương tâm này nữa?"
Ninh Nga Mi thân khoác trọng giáp uy nghiêm, lờ mờ đoán được tính tình của Thế tử điện hạ, bèn cười đầy ẩn ý: "Cũng có lý, xem ra ngày mai phải cầu xin điện hạ và Đại tướng quân cho mạt tướng làm chức Thiên Võ Ngưu tướng quân. Chuyến này khó khăn lắm mới được ra ngoài, thế nào cũng phải làm cho điện hạ nở mày nở mặt."
Từ Phượng Niên cười ha hả: "Chắc chắn được.”
Khi khinh kỵ Bắc Lương đang tập trung đối địch, thỉnh thoảng lại quan sát thần thái của Thế tử điện hạ và Ninh tướng quân. Thấy hai vị chủ soái ung dung tự tại như vậy, ai nấy đều cảm thấy hào khí dâng trào.
Cựu bộ Bắc Lương quân có thể xem là nhóm người bị ghét bỏ nhất Ly Dương vương triều. Ba mươi vạn thiết kỵ vô địch trấn thủ biên giới hai nước Ly Dương và Bắc Mãng, nhưng lại bất lực trước thói đời đã kéo dài hơn mười năm nay. Họ theo Thế tử điện hạ, Ninh tướng quân và Viên đô úy, khó khăn lắm mới có cơ hội rời khỏi Bắc Lương. Tuy trận chiến trên đường nhỏ trong mưa đã tổn thất không ít huynh đệ, nhưng đã vào Bắc Lương quân, nào có ai sợ da ngựa bọc thây?
Về sau tại cổng thành Dĩnh Xuyên, Ninh tướng quân một kích hất ngã tên thuộc hạ cũ không biết trời cao đất dày của Cố Kiếm Đường xuống ngựa. Lại nghe Ninh tướng quân kể rằng Thế tử điện hạ từng đích thân tuyên bố, nếu ngài có mặt ở đó, nhất định sẽ treo cổ tên phó đô úy Đông Cấm lên cổng thành thị chúng. Nếu lúc trước đám khinh kỵ Phượng Tự doanh còn bán tín bán nghi, thì sau khi đi qua Quỷ Môn quan được Thế tử điện hạ xả thân cứu giúp, rồi lại nghe lời tuyên chiến hôm nay, họ đã tin nhiều hơn ngờ.
Tạm không bàn Thế tử điện hạ có lỗ mãng hay không, nhưng phong thái ngang ngược bậc nhất này quả không hổ danh vương kỳ chữ Từ của Bắc Lương!
Ngày đó Thế tử điện hạ di chuyển trong dòng nước xiết nhanh nhẹn như vượn, đặc biệt là thủ pháp cầm thiết kích chữ Bặc kéo người lên, Phượng Tự doanh đều nhìn thấy và ghi khắc trong lòng. Mấy tên khinh kỵ được điện hạ cứu từ dưới nước lên, gần đây khi trò chuyện phiếm với đồng liêu, trong lời nói luôn mang theo vài phần tự hào.
Từ Phượng Niên thấy một thanh niên cường tráng trên lâu thuyền Hoàng Long đang cầm cây cung sừng trâu khổng lồ, kéo dây cung căng như trăng tròn, có thể thấy cánh tay gã rất khỏe.
Mũi tên ấy nhắm thẳng vào y.
Từ Phượng Niên nắm chặt Tú Đông trong tay phải, nheo đôi mắt phượng tuyệt đẹp lại, thầm nhủ: "Chính là đợi ngươi."
Tại Loa Sơn, Vương Lâm Tuyền đến thư phòng trong lầu của con gái út Vương Sơ Đông để cùng quan chiến.
Thư trai Đầu Trường Tuyết của Vương Sơ Đông là kiến trúc cao nhất ở Loa Sơn. Sách vở vứt bừa bãi khắp nơi, tán loạn vô trật tự, nhưng nàng chưa bao giờ cho phép nha hoàn tỳ nữ dọn dẹp. Thư phòng là cấm địa, đặc biệt khi nàng viết sách làm thơ thì không ai được phép làm phiền. Mỗi cuốn sách đều được nàng xếp hạng, phân loại và đặt cho những biệt danh khác nhau.
Lúc buồn chán, nàng lại nằm bò trên sàn giữa đống sách, để những cuốn sách khác loại giả vờ giao chiến, tự nói tự cười, tự tìm niềm vui, vì vậy chưa bao giờ biết cô đơn. Thế nên các nha hoàn thân cận đứng ngoài thư trai thường nghe thấy những câu như: "A, Kinh học thắng Binh pháp rồi, phạt bốn mươi sáu bộ binh thư các ngươi nửa tháng không được ta đọc." "Ồ, thi tập Tây Thục và từ phú Nam Đường thế lực ngang nhau, không tệ, không tệ, thưởng cho đại tướng quân lĩnh binh của các ngươi là 《Hoa Gian Tập Giáo》 và 《Bồ Tát Man Bạt》 mỗi cuốn được đọc ba ngày."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook