Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 316: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 316

Sẵn sàng

Ngư Ấu Vi ôm Vũ Mị Nương gõ cửa, đợi Thanh Điểu mở cửa liền ngỏ ý muốn đi ngắm cảnh. Từ Phượng Niên không ngăn cản, chỉ dặn dò Thư Tu và Lữ Tiền Đường đi theo hộ vệ. Thấy y không có ý định ra ngoài, sắc mặt Ngư Ấu Vi thoáng chút ảm đạm, hứng thú cũng vơi đi vài phần. Từ Phượng Niên nhận ra điều đó nhưng vẫn không đổi ý.

Khương Nê bận rộn không có thời gian đọc sách, Từ Phượng Niên liền sai Thanh Điểu tới rương sách chọn vài cuốn bí kíp mang về. Trong số đó có một cuốn mật điển thương thuật tên là "Thủ Tí Kinh", tương truyền do "Thôi Mã Thương" Ngô Thù viết. Sở dĩ Từ Phượng Niên đặc biệt để tâm đến nó là vì Lý Thuần Cương từng vô tình nhắc tới. Lão kiếm thần chỉ liếc qua vài lần đã khẳng định cuốn sách này là tâm đắc bí lục thời trẻ của Thương Tiên Vương Tú. Chẳng qua sau khi thành danh, ông ta chê nó thô thiển nên không chịu thừa nhận, đành mượn danh đệ tử chân truyền Ngô Thù.

Lúc lật giở trang sách, Từ Phượng Niên nhận thấy sắc mặt Thanh Điểu có chút khác thường, bèn hỏi: "Ngươi quen Ngô Thù?"

Y chỉ thuận miệng hỏi một câu, không ngờ Thanh Điểu lại gật đầu xác nhận.

Vương Tú là một trong Tứ đại tông sư vang danh ngang hàng với Lý Thuần Cương, thương pháp khi đó được xưng tụng là đệ nhất thiên hạ. Sư đệ của ông ta nay là thân vệ bên cạnh Từ Kiêu. Ngoài việc thu nhận Ngô Thù, ông ta còn có một đệ tử đắc ý là Trần Chi Báo, kẻ này thậm chí còn trò giỏi hơn thầy. Nghe đồn trong trận chiến cuối cùng, Vương Tú đã bỏ mạng dưới mũi thương của Tiểu Nhân Đồ.

Chỉ không biết vì sao sau khi vị đại tông sư này qua đời, thanh "Sát Na thương" của ông ta lại chưa từng xuất thế. Có lẽ do hành vi giết sư phản đạo của Trần Chi Báo quá mức mất lòng người, hoặc do hắn quanh năm mặc áo trắng đeo kiếm, nên dường như chưa từng có ai tin lời đồn đại kia là thật. Khi Trần Chi Báo xuất sư mới chỉ ngoài hai mươi. Dù Vương Tú không được như Vương Tiên Chi càng già càng dẻo dai, càng lão luyện càng ra dáng tiên phật, mà đã như mặt trời xế bóng, nhuệ khí tiêu tan, nhưng việc một thanh niên giết chết một vị võ đạo tông sư đời trước như ông ta vẫn là điều quá mức kinh người.

Song Trần Chi Báo quả thật không hổ danh xuất thân từ môn hạ Vương Tú, thương thuật cũng lạnh lùng sát phạt hệt như sư phụ, ra trận chém giết đều một đi không trở lại, đối với địch hay với mình đều tuyệt tình không chừa đường lui. Ngay cả với thân phận như Từ Phượng Niên, y cũng chưa từng được chứng kiến thương pháp của Trần Chi Báo. Trong ấn tượng của y, tên Tiểu Nhân Đồ có vẻ quyến luyến nhị tỷ Từ Vị Hùng này chỉ biết cưỡi ngựa trắng, mặc áo trắng làm màu, đối với ai cũng cực kỳ dễ nói chuyện, ngày thường ôn hòa lương thiện tựa như một vị Bồ Tát cứu khổ cứu nạn.

Từ Phượng Niên lấy làm lạ, bèn hỏi: "Các ngươi từng giao đấu?"

Thanh Điểu lắc đầu.

Thấy nàng có nỗi niềm khó nói, Từ Phượng Niên cũng không gặng hỏi thêm, dù trong lòng vô cùng tò mò nhưng vẫn cố kìm nén. Kể từ lần đầu tiên thấy nàng được mẫu thân dắt tay đến trước mặt mình khi còn nhỏ, y chỉ biết nàng tên Thanh Điểu. Sau này y cũng không đi tìm hiểu, quen thành tự nhiên, vô tâm vô phế đến mức quên mất rằng phàm là con người thì ai cũng có tên có họ. Ví như nha hoàn vốn tên Hồng Xạ, y cũng biết nàng tên thật là Tống Tiểu Du, còn Thanh Điểu là tên thật hay biệt danh, y lại thật sự không hay biết. Sau chuyến du ngoạn trở về, y mới biết Ngô Đồng Uyển không phải cái ao nhỏ có thể nhìn thấy đáy, các nha hoàn cũng không phải ai cũng là bình hoa đơn giản đến mức không có chút quá khứ nào, thế nhưng khi đối mặt với Thanh Điểu, Từ Phượng Niên lại ích kỷ hy vọng nàng chỉ là Thanh Điểu, là cô gái năm đó được mẫu thân dắt đến làm thanh mai trúc mã với mình.

"Thủ Tí Kinh", ngụ ý cây thương trong tay chính là cánh tay thứ ba. Sách ghi lại thương thuật tinh diệu khó lường. Từ Phượng Niên qua loa chọn ra ba chiêu, bấm ngón tay tính toán, vất vả lắm mới góp nhặt được mười sáu thức từ các loại bí kíp võ điển. Triệu cô cô đang ẩn mình ở Thanh Dương Cung từng nói, phải có được năm mươi chiêu đầu mới có thể thiên hạ vô địch. Nhưng khoan nói những chiêu thức y chọn ra có thể hóa vào đao pháp hay không, chỉ nhìn số lượng thôi cũng còn cách con số năm mươi chiêu rất xa.

Kể từ khi ở trên thuyền tận mắt chứng kiến lão kiếm thần dùng Đạn Chỉ Kiếm, Từ Phượng Niên nảy sinh thói quen búng ngón tay vào không trung. Ngón tay y khẽ búng lên bìa sách "Thủ Tí Kinh", tổng hợp mười sáu chiêu bảo mệnh duy nhất trong đầu. Trước khi đến thành Tương Phàn, Đại Hoàng Đình sâu tựa biển cả dùng mãi không cạn mới chỉ đạt cảnh giới tầng hai, một đao có thể phá sáu giáp, vậy mà đã bị vị Hồng Giáo Pháp Vương tựa như Bạch Y Quan Âm kia liếc mắt một cái nhìn thấu tầng ba. Từ Phượng Niên tự lượng sức mình, một đao phá chín giáp lúc này không thành vấn đề. Đừng thấy chỉ tăng thêm ba giáp lực đạo, kỳ thực đã là một bước tiến lớn. Quan trọng nhất là khi dùng lại đao Xuân Lôi, y đã không còn cảm giác ngưng trệ như ban đầu. Tay phải dùng Tú Đông khéo léo, tay trái dùng Xuân Lôi nặng nề, song đao đối địch, thủ pháp khác biệt hoàn toàn, đây chính là chỗ dựa cho năm mươi chiêu đầu tinh diệu đến cực điểm của y. Cộng thêm bộ quyền pháp của tên chăn trâu Hồng Tẩy Tượng kia và một quyển "Tham Đồng Khế" đại diệu khó tả, Từ Phượng Niên tốt xấu gì cũng không bị mấy đường kiếm của lão kiếm thần dọa cho không dám luyện đao. Mặc kệ ngươi cao siêu thế nào, ta vẫn tự mình đi lên.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...