Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 319: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 319

Sẵn sàng

Thế này còn ra thể thống gì nữa?

Từ Phượng Niên cau mày, tâm tư xoay chuyển, nhất thời không để ý Ninh Nga Mi đang quan sát mình. Ngoài phòng, Khương Nê ôm sách, dáng vẻ như thể trời có sập xuống cũng đã có Thế tử điện hạ chống đỡ. Ngược lại, Thanh Điểu vốn tâm tư tinh tế, hỉ nộ không lộ ra mặt, lại bắt gặp ánh mắt của Ninh Nga Mi, lập tức dấy lên luồng sát khí âm trầm khó tả.

Ninh Nga Mi dường như nhận ra, liếc mắt nhìn rồi thản nhiên cười với Thanh Điểu.

Từ Phượng Niên đang tính kế đối phó, bỏ qua màn giao phong giữa Thanh Điểu và Ninh Nga Mi, dừng lại một chút rồi cười khẽ: "Đi thôi, Ninh tướng quân, cùng vào xem thử. Nghe đồn Tĩnh An Vương phi là mỹ nhân đẫy đà, nếu ta nhớ không lầm thì bảng Yên Chi lần này có tên nàng. Tuổi gần bốn mươi mà vẫn được xếp hạng, hẳn phải yêu kiều đến mức nào. Cảnh đẹp hiếm có như vậy, phải cùng nhau chiêm ngưỡng mới đúng."

Ninh Nga Mi khẽ mỉm cười, dẫn đường đi trước.

Cuộc gặp được hẹn tại một gian phòng yên tĩnh nơi góc quán trọ. Bất tri bất giác, sau lưng Từ Phượng Niên đã tụ đủ ba người Lữ Dương Thư. Đến lúc Từ Phượng Niên chuẩn bị vào cửa, ngay cả Lý Thuần Cương cũng đã im lặng đứng nơi góc khuất. Trước cửa có hai thị vệ Tĩnh An Vương phủ đang độ tráng niên canh gác, khí cơ miên man không dứt. Một người dùng đao, một người tay không, trên thân toát ra mùi vị sa trường mà Từ Phượng Niên không hề xa lạ. Đó là vẻ quyết đoán đơn giản mà đậm đặc, tựa như tuyết, nhưng là thứ tuyết đã thấm đẫm máu tươi.

Lính già trong quân thường bảo, kẻ bò ra từ đống xác trăm ngàn người thì đến quỷ thần cũng phải kiêng dè, bởi trên thân đã nhiễm sát khí chí dương cướp đoạt từ người chết. Cho nên sĩ tốt Bắc Lương mỗi khi nhắc tới Đại Trụ Quốc và thành Tương Phàn đều mang vẻ ngạo nghễ, nói rằng mấy chục vạn cô hồn dã quỷ thì có sá gì. Chỉ cần Đại tướng quân một mình vào thành một chuyến, chắc chắn sẽ khiến những âm quái ô uế kia đến làm quỷ cũng không xong, cần gì phải bày ra cái đàn tràng ba vạn sáu ngàn Chu Thiên Đại Tiêu vô dụng đó.

Hai gã thị vệ bước ra từ chiến trường không ngăn cản Từ Phượng Niên. Hẳn là với tâm cơ thâm trầm nổi danh của Tĩnh An Vương Triệu Hành, đã chấp nhận tổn hại thể diện thân chinh đến quán trọ thì sẽ không vì chút tiểu tiết mà làm hỏng đại sự.

Từ Phượng Niên đeo song đao, không gõ cửa mà đẩy thẳng vào.

Vị công tử bột đệ nhất Tương Phàn, Thế tử Tĩnh An Vương Triệu Tuân đang cúi đầu đứng đó.

Một nam tử trung niên nho nhã ngồi trên ghế, tay lần chuỗi Phật châu một trăm lẻ tám hạt Bồ Đề Tử Thiên Đài, miệng niệm danh hiệu Tam Bảo, vẻ mặt vô cùng thành kính. Dù ông ta đã đến tuổi tứ tuần, chẳng mấy chốc sẽ sang tuổi năm mươi, nhưng phong độ vẫn trác tuyệt, thoạt nhìn đã biết thời trẻ là một mỹ nam tử mặt đẹp như ngọc. Dã sử kể rằng, sở dĩ Tĩnh An Vương được Thái hậu sủng ái nhất, ban cho nhũ danh Đàn Lang, là vì Triệu Hành từ nhỏ đã tuấn tú, lại thêm hiếu thuận ôn hòa nên độc chiếm sự yêu thương của Thái hậu giữa các hoàng tử. Sau khi đội mũ trưởng thành lại càng thêm phong lưu phóng khoáng, mình hổ tay vượn. Chính sử ghi chép Lục hoàng tử dung mạo tuấn mỹ, giỏi cưỡi ngựa bắn cung, tay cầm trường thương, cưỡi tuấn mã, xông pha trận mạc không ai cản nổi. Đủ thấy phong thái vô song năm xưa của Triệu Hành.

Nhưng sau khi vào cửa, Từ Phượng Niên không nhìn Triệu Tuân hay vị phiên vương năm đó chỉ cách thành công trong gang tấc kia. Không phải Từ Phượng Niên cố tình ra vẻ tự đại, mà là vì nữ tử trong phòng quá mức thu hút ánh nhìn.

Nàng ngồi nghiêng người, dáng điệu thướt tha hiện ra trọn vẹn. Nữ tử đang xem một quyển sách, khi lật trang, một tay vén lọn tóc mai. Nàng đẹp đã tuyệt mỹ, phong thái còn hơn một bậc, cổ điển ung dung, tựa như tiên nữ trong tranh. Nghe tiếng đẩy cửa, nàng quay đầu, mỉm cười dịu dàng.

Giai nhân nhất tiếu khả khuynh thành.

Ánh mắt Từ Phượng Niên thoáng chút hoảng hốt. Thế tử Triệu Tuân cúi đầu liếc thấy cảnh này, ánh mắt càng thêm độc địa, vội vàng cúi thấp, cắn răng không nói.

Hai bên thái dương Tĩnh An Vương Triệu Hành đã điểm bạc. Có lẽ cả đời dùng quá nhiều tâm cơ, cuối cùng ông ta cũng đã già, may mà khí độ nam tử không vì tuổi tác mà suy giảm. Nhưng so với vẻ đẹp bất chấp thời gian, vẫn rạng ngời của Tĩnh An Vương phi thì có phần không tương xứng. Vốn đã chênh nhau mười tuổi, nay lại càng giống cảnh chồng già vợ trẻ.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...