Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 340: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 340
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Lão phu thấy Võ bình chính bảng lần này đúng là rác rưởi, nhưng phó bảng lại sắp xếp không tệ. Cả bốn người trong bảng đều có hy vọng mang lại cho giang hồ một bất ngờ trước khi Vương Tiên Chi già chết. Đặc biệt là trận giao đấu trên núi Võ Đang vừa rồi giữa tân chưởng giáo Võ Đang và Tề Tiên Hiệp của Long Hổ, suýt chút nữa đã đánh nát cả tượng Chân Võ Đại Đế. Người sau có phong thái của lão phu năm xưa, còn gã cưỡi trâu mà ngươi hay nhắc thì giống Tề Huyền Trân, bình thường im như thóc nhưng hễ đánh rắm một cái là cả thiên hạ phải bịt mũi mà ngửi. Còn tiểu tử ngươi thì ngược lại, khá giống Vương Tiên Chi. Đáng tiếc, Vương Tiên Chi dù thành danh muộn thế nào thì ở độ tuổi này của ngươi cũng đã có thể tùy tiện giơ tay giết chết cả chục Từ Phượng Niên rồi."
Khương Nê ngồi bên cạnh cười hì hì: "Lợi hại thật, giống Vương Tiên Chi ghê. Chẳng phải đợi đến tuổi của Vương Tiên Chi là có thể xếp vào hàng cao thủ thứ hai trăm trong thiên hạ rồi sao?"
Từ Phượng Niên bị câu nói của Tiểu Nê Nhân chọc cho cười ngặt nghẽo, ôm bụng quay sang bảo: "Mượn lời vàng ngọc của ngươi, bản Thế tử nhất định sẽ trường mệnh trăm tuổi, thế nào cũng phải sống đến tuổi của Vương Tiên Chi."
Khương Nê bực bội, im lặng không đáp.
Từ Phượng Niên cười ha hả: "Sau này bản Thế tử bôn tẩu giang hồ, gặp cao thủ nào ngứa mắt, câu đầu tiên sẽ hỏi hắn có phải là cao thủ xếp hạng hai trăm trong thiên hạ hay không!"
Lão Kiếm Thần xua tay: "Đi đi, lão phu còn phải cùng Khương nha đầu luyện chữ."
Từ Phượng Niên bị đuổi ra khỏi phòng, lúc khép cửa còn không quên giơ hai tay về phía Khương Nê. Một tay giơ một ngón, ngụ ý sống lâu trăm tuổi; tay kia giơ hai ngón, ám chỉ cao thủ thứ hai trăm.
Khương Nê thấy vậy thì nổi giận, đóng sầm cửa lại rồi hờn dỗi: "Không luyện chữ nữa!"
Lão Kiếm Thần chịu tai bay vạ gió, ngạc nhiên hỏi: "Sao lại không luyện chữ?"
Khương Nê tức giận phồng má: "Không có tâm trạng."
Lão già vẻ mặt gian xảo, hạ giọng khích: "Khương nha đầu, cứ tưởng tượng mặt bàn này là gương mặt đang cười cợt của Từ tiểu tử xem."
Khương Nê do dự một chút rồi mắt sáng rực lên, vội vàng chạy đi rót thêm một bát nước, tiếp đó đặt bút luyện chữ, quả nhiên từng nét rồng bay phượng múa, chữ nào chữ nấy như muốn khắc sâu vào gỗ.
Lão Kiếm Thần lúc này mới lờ mờ hiểu được vì sao Từ tiểu tử lại thích trêu chọc nha đầu trước mắt đến vậy.
Lý Thuần Cương bưng bát uống một ngụm rượu lớn, càng thêm kiên định với cuộc giao dịch trong lòng muốn thực hiện cùng Từ tiểu tử.
Nhìn Khương Nê luyện chữ, lão lẩm bẩm đọc, có ý nhắc nhở: "Kiếm và chữ tương đồng, quan trọng nhất là một hơi liền mạch. Tiểu Nê Nhân, lại đây, lão phu viết chữ, ngươi đọc theo."
Khương Nê "ồ" một tiếng, nhìn ngón tay của ông lão, lẩm nhẩm đọc: "Sớm dạo Đông Hải, chiều Tây Sơn. Tay áo Thanh Xà, gan mật lớn. Gặp chuyện bất bình nâng chén rượu, rút kiếm tung hoành, khí mây vần. Uống vội ba ly rồi rảo bước, chỉ thấy trong không đầu rụng rơi. Người đời cười ta đang lên các, đã sớm vượt qua mười tám lầu..."
Lão Kiếm Thần đang lúc phóng khoáng múa bút, liếc thấy Khương Nê không chỉ đọc theo mà còn vô thức dùng ngón tay viết lên mặt bàn. Những nét chữ không chỉ giống về hình mà còn đượm cả thần thái của những câu thơ lão viết.
Ta không luyện kiếm, kiếm ý tự nhiên đủ. Hai tay áo tuy không có kiếm, nhưng Thanh Xà gan mật vẫn còn.
Kể từ khi cụt tay nhập thế, đây là lần đầu tiên Lão Kiếm Thần uống không nhiều rượu mà lại say khướt.
Trong phòng kiếm ý u tịch, không phân biệt được là của ai.
***
Ngư Ấu Vi lười biếng nằm nhoài ra bàn, con mèo trắng ngồi xổm trước mặt nàng, cuộn tròn như một cục tuyết.
Ngư Ấu Vi đưa một ngón tay, Vũ Mị Nương liền vươn hai chân trước ôm lấy, dáng vẻ ngây thơ đáng yêu.
Người con gái không còn là hoa khôi đứng đầu Lương Châu năm nào cười bảo: "Vẫn là Mị Nương của ta tốt nhất, ngoài ăn ra thì chỉ ngủ, vô lo vô nghĩ. Khi muốn gặp thì ngươi đều ở bên cạnh, không muốn gặp thì không gặp, cũng chẳng sợ ngươi ghi hận."
Nàng càng không phải là thiếu nữ Ngư Huyền Cơ thuở trước. Gò má áp lên mặt bàn lành lạnh, nàng đưa tay vuốt ve cái đầu lông xù của thú cưng, tự lẩm bẩm: "Ngươi có muốn rời xa ta để sống một mình không?"
Vũ Mị Nương đã định trước là không thể nói chuyện nên nàng tự hỏi tự đáp: "Dù ban đầu có lẽ sẽ nghĩ đến, nhưng quen rồi thì sẽ không nghĩ nữa phải không? Rõ ràng biết như vậy là không tốt, không đúng, nhưng lại không thể rời đi, không thể trốn thoát, phải không?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook