Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 341: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 341

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

"Ngươi ấy à, chẳng qua chỉ là một chiếc bình hoa, đã vậy còn là loại chẳng mấy ưa nhìn, có thể tồn tại được đã là may, còn gì mà không biết đủ nữa chứ?"

"Ngươi thua kém đám nha hoàn trong viện, chẳng bằng những nữ hiệp độc hành chốn giang hồ, không sánh nổi một đứa trẻ dám cầm dao găm để báo thù, ngươi chẳng bằng ai cả. Ngươi lãng quên cả cha mẹ, quên cả tên mình, ngươi có thể so được với ai? Một người như ngươi, có đáng để người khác nói thêm vài câu không?"

"Ngươi rồi cũng sẽ già đi."

...

Bên ngoài, Thế tử điện hạ tựa người vào cửa phòng, trầm mặc không nói.

...

"Đạo vốn không thể nói, Thiền vốn không thể bàn, đời người cô quạnh tựa tuyết phủ mênh mang."

"Sư phụ, người lại trở nên đa sầu đa cảm rồi."

"Nam Bắc ngốc nghếch, đợi ngày nào đó ngươi có nương tử, rồi cũng sẽ như vậy thôi."

"Ài, chắc chắn là sư nương lại xuống núi mua son phấn rồi."

***

"Sư phụ, mấy ngày nay người cứ mài dao phay làm gì vậy?"

"Mài cho sắc lẹm, để chém người cho ngọt."

"Cái gì? Sư phụ, người đừng nghĩ quẩn. Chúng ta đã là người xuất gia, nếu còn nghĩ quẩn thì những tín đồ Phật môn lên núi dâng hương biết làm sao? Tuy sư nương và Đông Tây luôn thích tiêu tiền phung phí..."

"Không liên quan tới Đông Tây và sư nương của ngươi."

"Ồ, vậy thì tốt rồi. Lẽ nào lại ngứa mắt vị phương trượng nào ư? Con thấy Tuệ Quang phương trượng cũng đáng đòn lắm, nhưng động dao thì không hay. Sư phụ, chúng ta cứ theo lệ cũ, trùm bao tải đánh lén đi, đỡ mất hòa khí."

"..."

"Hả? Không phải Tuệ Quang phương trượng à?"

"Là mài cho tên nhóc họ Từ kia."

"Hả? Tại sao? Từ Phượng Niên là người tốt mà."

"Tên tiểu tử thối này dám tranh đoạt con gái với ta, không chém hắn thì chém ai?"

"Sư phụ, đồ nhi muốn đi niệm kinh."

"Ngươi sợ cái gì chứ? Chút bản lĩnh còm của ngươi, Đông Tây để ngươi giành bao nhiêu năm cũng có thấy ngươi giành được đâu. Hơn nữa, chém ngươi rồi thì ai giặt giũ nấu cơm?"

"..."

"Nam Bắc, Đông Tây ngày nào cũng rỉ tai ngươi về tên nhóc kia thế này thế nọ, ngươi không có ý kiến gì sao?"

"Không ạ."

"Thu nhận một tên đồ đệ ngốc như ngươi, đúng là Phật Tổ ngủ gật. Ngươi không sợ Đông Tây chạy theo người ta à? Đến lúc đó đừng tìm sư phụ mà khóc lóc."

"Hì, chắc chắn là sư phụ khóc thảm hơn rồi."

***

"Sư phụ, người nói lỡ một ngày nào đó con thật sự thành Phật, hỏa thiêu ra xá lị, Đông Tây có buồn không ạ?"

"Nam Bắc à, ngươi đi nấu cơm trước đi, chúng ta ăn no rồi hãy suy nghĩ đến vấn đề này, được không?"

"Vâng."

***

"Sư phụ, tại sao người và sư nương tranh cãi, lần nào cũng là người nhận lỗi trước?"

"Có một số chuyện đúng rồi thì những chuyện khác có sai hết cũng không sao cả. Hiểu chưa?"

"Vẫn chưa hiểu lắm."

"Ví như chuyện ngươi thích Đông Tây là đúng, cho nên..."

"Sư phụ đừng nói nữa, con hiểu hết rồi."

"Hửm? Sao lúc này ngộ tính của ngươi lại cao hơn cả sư phụ vậy?"

"Hì, đây chính là Thiền mà đồ nhi tu đó ạ."

***

"Nam Bắc, sau khi xuống núi chưa gặp được cô nương nào diễm lệ hơn Đông Tây à? Nhớ kỹ, người xuất gia không nói dối."

"Không có!"

"Tốt lắm."

"Sư phụ, người cầm bầu rượu lên làm gì vậy?"

"Nếu ngươi trả lời là có thì sẽ biết tại sao."

***

"Sư phụ, ngoài Đông Tây và sư nương ra, người còn sợ ai không?"

"Vị chủ trì trong chùa chúng ta đã sống hơn một trăm năm mươi tuổi, sư phụ sợ, sợ ngài ấy không cho tiền tiêu vặt."

"Ngoài chùa thì sao?"

"Hết rồi thì phải?"

"Sư phụ, người xuất gia không nói dối!"

"Để sư phụ nghĩ kỹ lại xem... Ồ, đúng là có một người. Năm đó từng tranh đoạt sư phụ với sư nương của ngươi, cãi nhau một chín một mười, may mà nắm đấm của sư phụ cứng hơn hắn một chút. Chắc là trong khắp thiên hạ, lão lưu manh đó chỉ không dám đến chùa chúng ta thôi."

"Lão lưu manh? Khoan đã, cái gì gọi là tranh giành sư phụ với sư nương?!"

"Chuyện đã qua, cứ để nó theo gió cuốn đi."

***

Cả thành Tương Phàn đều biết nữ tử quyến rũ nhất Thanh Châu cư ngụ tại ngõ Tướng Quốc. Nàng tên Lý Bạch Sư, tên thật là Lý Tiểu Như, tổ tiên là gia tộc quan lại hạng ba ở Đông Việt. Gia đình chưa đến nỗi nước mất nhà tan, chỉ là bậc cha chú không giỏi kinh doanh, sau khi qua đời đã để lại một mớ hỗn độn cho con cháu.

Lý Bạch Sư theo vú nuôi đến hồ Tây Linh ở Quảng Lăng bán gia sản tổ tiên để mưu sinh. Trong tòa lầu nhỏ giữa rừng thông, nàng vui thú sơn thủy, dần trở thành một thiếu nữ diễm lệ động lòng người, dáng vẻ yêu kiều xuất chúng, mỗi lần ra ngoài đều có đông đảo thiếu niên tuấn tú tháp tùng. Về sau, để tránh bị một mãnh tướng dưới trướng Quảng Lăng Vương bức bách, nàng đã phiêu bạt ngàn dặm đến Tương Phàn ở Thanh Châu, ban đầu làm đạo cô, sau đó vào ngõ Tướng Quốc. Dựa vào tài năng âm luật ca múa và biệt tài quan sát sắc mặt, nàng mau chóng trở thành danh kỹ lừng danh ba châu, đặc biệt là giọng Tây Linh quê nhà, được ca tụng là "giọng ca đệ nhất thiên hạ, nhan sắc cũng đệ nhất thiên hạ".

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...