Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 342: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 342
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Lần xếp hạng Bảng Yên Chi này, nàng là nữ tử duy nhất xuất thân kỹ nữ được xướng tên, càng khẳng định lời ca tụng "thanh sắc song tuyệt" là xứng đáng. Nam nhân Tương Phàn từng ghé qua thanh lâu đều cảm thấy hả lòng hả dạ. Chung quy, Bảng Yên Chi vẫn có sức thuyết phục hơn hẳn mấy cái danh xưng Tứ đại hay Thập đại hoa khôi trong giới sĩ lâm.
Có điều, nghe nói gần đây tâm trạng Lý Bạch Sư không tốt. Nguyên do là đạo sĩ trong thành Tương Phàn dường như đã rút đi chỉ sau một đêm. Trước khi bày ra Chu Thiên Đại Tiếu, tổ đình Đạo giáo Long Hổ sơn từng đánh cược với Phật môn, xem ra lần này Long Hổ sơn đã thua. Đường đường là Long Hổ sơn có Tứ đại Thiên sư như thần tiên tọa trấn mà lại thua ư? Nhất thời, tin đồn trong dân gian nổi lên bốn phía. Người thì bảo đêm đó thấy một vị Nữ Bồ Tát mặc tăng bào trắng như tuyết dẫn vạn quỷ rời thành. Kẻ lại nói Long Hổ sơn không thua, chẳng qua sau hơn mười năm siêu độ vong hồn, các đạo sĩ phải quay về núi nhận công đức. Chẳng hiểu sao khi nhắc đến tăng lữ áo trắng, người ta lại lái sang chuyện chẳng liên quan là vị Bạch y Quốc sư năm xưa – vị Bồ Tát sống từng khiến mấy chục vạn người kinh thành đồng loạt quỳ lạy. Cộng thêm tin vỉa hè về việc Thế tử Bắc Lương vào thành, mấy ngày nay bá tánh Tương Phàn có vô số chuyện để bàn tán, khiến việc kinh doanh của các quán rượu, trà phường phát đạt trông thấy.
Cả thành Tương Phàn đều biết danh Bạch Ngọc Sư Tử Lý Song Giáp, cũng biết nàng có một cầm sư riêng là người mù trẻ tuổi, khi đàn chưa bao giờ lộ mặt.
Sáng sớm, vị kỳ sĩ mù hôm qua vừa dọn vào phủ Tĩnh An Vương đã đến Bạch Ngọc Sư Tử lâu ở đoạn giữa ngõ Tướng Quốc. Không còn vác đàn đi trong đêm như mọi khi, lần này hai tay hắn trống trơn. Tên sai vặt trông coi cửa sau thanh lâu đang ngồi xổm trên bậc thềm đá, mắt nhắm mắt mở. Thấy vị cầm sư của Lý hoa khôi đến, hắn bật dậy ngay, nhoẻn miệng cười. Trong nụ cười ấy có thêm vài phần chân thành, khác hẳn vẻ xu nịnh đãi khách thường ngày.
Lục công tử đàn ở Bạch Ngọc Sư Tử lâu, trên dưới mấy trăm người đều biết tính tình hắn cực tốt, phong cốt cực cao, nhã khí cực thịnh, nói chuyện với ai cũng ôn tồn lễ độ. Vàng bạc châu báu được thưởng, hắn thường cho đi ngay khi chưa ra khỏi lầu, chỉ giữ lại vài đồng xu lẻ. Vì vậy, tên tạp dịch gác cổng từng khinh khỉnh nhổ nước bọt vào tên mù này, nay luôn tự cho rằng mình và Lục công tử là "không đánh không quen", nên càng thêm ân cần, dẫn vị cầm sư mù tay không vào cửa.
Tên sai vặt vui vẻ nói: "Lục công tử, lần trước cầu xin ngài dạy ta viết tên, ta đã nhớ kỹ rồi."
Lục Hủ mỉm cười.
Tên sai vặt mặt mày thanh tú tốt bụng nhắc: "Các vị thần tiên tỷ tỷ bên Hồng Ngư quán đều thích ngủ nướng, Lục công tử đến đó chắc phải kiên nhẫn đợi một lúc đấy."
Lục Hủ mắt mù nhưng vẫn nhớ đường, gật đầu: "Ta biết rồi, ta tự đi là được, không làm phiền Tống tiểu ca."
Tên sai vặt cười, "dạ" một tiếng rồi quay về đường cũ.
Trước khi đến Hồng Ngư quán, vị cầm sư mù gặp không ít tỳ nữ, nha hoàn dậy sớm làm việc. Ai nấy đều ríu rít vui vẻ gọi "Lục công tử". Những cô gan dạ hơn, được các tiểu thư hồng bài trong lầu cưng chiều, còn trêu chọc Lục Hủ vài câu. Họ cố ý hỏi hắn những câu như "nhất thụ lê hoa áp hải đường" hay "Hoa Nhạc sơn tiền kiến chưởng ngân" rốt cuộc có nghĩa là gì, khiến vị cầm sư mù chỉ đành xin tha, làm tiếng cười duyên dáng vang lên không ngớt.
Vị Lục công tử nói năng nho nhã, tính tình ôn hòa này, ban đầu ở Bạch Ngọc Sư Tử lâu – nơi quan to quý nhân, con nhà giàu nhiều như cải trắng – vốn chẳng có gì nổi bật. Nếu không được Lý Song Giáp Lý đại gia ưu ái coi trọng thì ai thèm để mắt đến hắn? Năm thứ hai sau khi vào lầu, một hôm đang đàn, hắn bắt gặp gã quyền quý có vai vế trong thành đang cưỡng ép một ca nhi nhỏ tuổi. Bạch Ngọc Sư Tử lâu tuy nhiều quy củ hơn các thanh lâu kỹ quán thông thường, nhưng dân không đấu được với quan, một ca nhi nhỏ bé thì đáng gì để phải trở mặt với rắn rết đất Tương Phàn. Gã kia có tổ tiên mấy đời đều là tai to mặt lớn trong quân đội Thanh Châu, sau khi cưỡng bức cô bé ngay tại hành lang thì đã đành, đằng này còn định rút đao chém chết người ta.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook