Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 400: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 400

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Bùi Nam Vi bất giác nhìn về phía Thế tử điện hạ vừa đi khuất, kẻ vô lại trơ trẽn này rốt cuộc đang làm trò gì đây?

※※※

Bắc Lương Vương phủ, Thính Triều đình.

Đêm nay, Bạch Hồ Nhi không còn đeo song đao bên hông, chậm rãi bước lên lầu ba.

...

Trăng sáng sao thưa, trong căn nhà tranh nhỏ dưới chân núi phía âm của Lưỡng Thiền Tự, tiếng ngáy vang rền như sấm. Đó là tiếng ngáy của một thiếu phụ tướng mạo tầm thường đang ngủ với tư thế chẳng lấy gì làm nhã nhặn. Nàng dang rộng chân tay, chiếm quá nửa chiếc giường, một cú xoay người mạnh bạo đã vô tình đạp bay vị hòa thượng đầu trọc bên cạnh xuống đất.

Vị hòa thượng đáng thương ngồi ngẩn ngơ dưới đất hồi lâu mới lồm cồm bò dậy, khoác lên người chiếc áo cà sa trắng tinh rồi bước ra khỏi phòng. Vách bên được ván gỗ ngăn thành hai gian phòng nhỏ. Tăng nhân áo trắng rón rén bước vào phòng con gái, cẩn thận đắp lại chăn cho nàng, tướng ngủ của con bé này hệt như mẹ nó, chẳng lúc nào chịu yên phận.

Ông lại sang phòng đồ đệ, thấy tên ngốc này mười phần thì đến tám chín là đang mơ mộng đẹp, đoán chừng là mơ thấy đi chơi đùa đâu đó với Đông Tây nên cứ cười mãi không thôi. Căn phòng nhỏ hẹp bài trí sơ sài nhưng sạch sẽ gọn gàng. Giày dép của hai người phụ nữ trong nhà luôn vứt lung tung khắp nơi, nhưng tên ngốc Nam Bắc này lại khác, bất kỳ vật dụng nào cũng luôn được sắp đặt ngăn nắp, tỉ mỉ, hệt như lúc hắn giảng kinh thuyết pháp cho các tăng nhân bối chữ Tuệ trong chùa.

Tăng nhân áo trắng một mình bước ra khỏi nhà tranh, đi về phía Thiên Phật điện. Trên tường điện vẽ các thế quyền pháp của Kim Cương La Hán, sống động y như thật. Mặt đất lồi lõm không bằng phẳng, có tất cả một trăm linh tám hố nhỏ hình dấu chân. Giang hồ đồn đại đây là môn thần thông Phục Ma lợi hại nhất của Lưỡng Thiền Tự, chỉ cần ai có thể quay mặt vào tường xem quyền pháp, đi đúng một trăm linh tám bước là đủ sức đứng vững trong ba hạng đầu cao thủ võ đạo thiên hạ.

Sở dĩ điện này có tên Thiên Phật điện là vì mỗi năm Lưỡng Thiền Tự lại tạc thêm một pho tượng Phật ở đây, đến nay số lượng đã hơn nghìn pho. Tăng nhân áo trắng vừa là người giữ bia, cũng là người tạc tượng của Thiên Phật điện đời này. Đứng ở cửa điện nhìn vào, mười phương chư Phật Bồ Tát không pho nào giống pho nào, khung cảnh còn hùng vĩ tráng lệ hơn cả ba mặt tường vẽ quyền phổ. Tổ sư đời đầu của Lưỡng Thiền Tự từng để lại Phật ngữ, phàm là người bước vào đại điện, nghe thấy biết được, đều sẽ nhận được hạt giống giải thoát Bồ Đề.

Trong điện treo một bức câu đối:

Từ Bộ Bộ Sinh Liên đến nay, thấm thoát đã ba ngàn năm, trùng tu đại điện thờ La Hán.

Trải tám mươi mốt nạn về sau, nguyện lấy hai mươi tám phẩm, phổ độ chúng sinh giảng Pháp Hoa.

Chỉ là từ khi tăng nhân áo trắng từ vùng cực Tây trở về thành Thái An rồi lại quay về Lưỡng Thiền Tự, ông mới tạc được một pho tượng La Hán duy nhất. Năm đó, vừa hay là năm ông đưa tiểu hòa thượng ngốc Nam Bắc về núi.

Tăng nhân áo trắng ngẩng đầu nhìn hàng ngàn pho tượng Phật đang được ánh trăng tràn vào qua cửa lớn soi rọi, buông tiếng thở dài thườn thượt.

Chẳng biết tiểu hòa thượng Ngô Nam Bắc đã xuất hiện sau lưng ông từ lúc nào, lo lắng hỏi: "Sư phụ, ngày mai sư nương lại định xuống núi ạ?"

Tăng nhân áo trắng vẻ mặt cam chịu đáp: "Đi thì đi thôi, dù sao trong bát cũng chẳng còn mấy đồng."

Ngốc Nam Bắc ra vẻ ông cụ non thở dài: "Đông Tây xuống núi mấy lần, bây giờ đi chọn son phấn với sư nương toàn chọn loại đắt cắt cổ, sau này biết làm sao đây?"

"Sao con lại tỉnh rồi?"

"Con vừa mơ thấy nắm tay Đông Tây, kết quả bị nàng ấy cốc cho một cái vào đầu, thế là tỉnh. Aiya, sư phụ, người đánh con làm gì?"

"Ngoài nắm tay ra còn làm gì nữa không?"

"Không có ạ, chỉ nắm tay thôi, chứ còn làm gì được nữa?"

"Thật không có? Người xuất gia không nói dối, trong Thiên Phật điện có bao nhiêu Bồ Tát La Hán đang nhìn con đấy!"

"Ờm, ngoài nắm tay ra, con còn nói với Đông Tây là con thích nàng ấy..."

"Thảo nào bị đánh."

"Sư phụ, lão phương trượng nói người là Vô Cấu La Hán, vị La Hán thứ ba chuyển thế. Trong kinh Phật nói vị Bồ Tát này không có vọng hoặc phiền não, sao người cứ bị sư nương và Đông Tây chê là mặt khổ qua vậy?"

"Đại chủ trì còn nói con là Tu Bạt Đà La tôn giả, đệ tử cuối cùng của Phật Đà, người trước lúc Phật nhập Niết Bàn đã tiếp thu huấn thị mà đắc Bồ Tát quả. Nghe thì có vẻ lợi hại lắm, sao cũng chẳng thấy con trí tuệ uyên bác, biện tài vô ngại gì cả? Chẳng nói trong chùa và dưới núi, chỉ nói nhà tranh chúng ta có bốn người, con cãi nhau có thắng được ai không?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...