Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 401: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 401
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Aiya, lão phương trượng gặp ai cũng thích nói lời hay ý đẹp, được khen thật sự chẳng có gì vui."
"Sư phụ, hay là người dạy con đánh cờ đi?"
"Sao tự dưng lại muốn học cờ?"
"Đông Tây nhờ sư nương mua hai hộp cờ dưới núi, nhưng sư nương không biết đánh. Đông Tây bảo không thắng nổi người nên chỉ đành tìm con đánh cùng."
"Con gái ta thông minh nhất thiên hạ, nhưng ngộ tính cờ vây quả thực chưa đến mức tài hoa tuyệt thế, chưa chắc đã thắng được con. Đến lúc đó tiền đồng của sư phụ lại lãng phí mất."
"Không sao, con nhường nàng ấy là được."
"Đồ ngốc! Nhường cờ thì con nhường được mấy ván?"
"Cả đời chứ sao. Dù sao đợi con tu thành xá lợi tử là xong, tính ra cũng chẳng còn mấy chục năm nữa."
"Được rồi, đã nhiều năm sư phụ không động đến quân cờ, con đi lấy hộp cờ tới đây."
"Bây giờ ạ? Con nào dám vào phòng Đông Tây, không bị đánh chết mới lạ. Con lại chẳng dám chạy, nhỡ chạy vào rừng bia như lần trước, Đông Tây không tìm được thì làm thế nào? Đến lúc ấy sư nương xới cơm chỉ cho con nửa bát thôi."
"Đạo ở nơi nào, dù ngàn vạn người ngăn cản, ta cũng cứ đi. Đạo lý ấy mà không hiểu ư? Còn tu Phật nỗi gì."
"Sư phụ, đây chẳng phải danh ngôn cảnh thế của thánh nhân Nho gia dưới núi sao?"
"Vậy à?"
"Chắc chắn trăm phần trăm! Haiz, trước kia con toàn nghe các vị phương trượng trong chùa bảo người ở Liên Hoa Đài giảng kinh luận đạo mười năm một lần lợi hại lắm, ngay cả đám đại nho sĩ lâm và chân nhân Đạo môn cũng phải bái phục, xem ra cũng chỉ là khoác lác. Sư phụ, người lén cho họ tiền phải không?"
"Nói bậy! Quỹ đen của sư phụ chẳng phải bị sư nương con quản chặt rồi sao?"
"Thế cái hũ sành dưới tấm bia đá 'Long Môn Nhị Thập Phẩm' sau nhà, chẳng phải hai hôm trước người vừa bảo con chôn xuống đó ư?"
"Ha, Nam Bắc này, trăng hôm nay đẹp đấy. Con ở đây chờ, sư phụ đi lấy hộp cờ."
"..."
Một lát sau, bạch y tăng nhân cầm hai hộp cờ cùng bàn cờ thô ráp do tiểu hòa thượng đốn cây đẽo thành quay lại. Hai thầy trò ngồi bệt xuống đất trong Thiên Phật điện.
Bạch y tăng nhân liếc nhìn những đường kẻ xiêu vẹo trên bàn cờ, bĩu môi ném sang một bên, đoạn dùng ngón tay vạch mười bảy đường dọc ngang trên sàn nhà. Nền điện được lát tỉ mỉ bằng loại đá đặc biệt, người đời gọi là "Kim Cương Kính Diện". Từng có kiếm sĩ thượng thừa dùng lợi kiếm chém xuống cũng không để lại vết tích, thế nên một trăm linh tám dấu chân rõ rệt kia mới càng minh chứng cho thần thông nhập thánh.
Tiểu hòa thượng Ngô Nam Bắc chẳng hề kinh ngạc khi thấy sư phụ dùng ngón tay vạch bàn cờ, chỉ mếu máo: "Sư phụ, đại chủ trì thì không sao, nhưng các phương trượng khác chắc chắn sẽ lôi con ra giảng Phật pháp mấy ngày mấy đêm mất."
Bạch y tăng nhân tỏ vẻ bất cần: "Cứ để họ lải nhải."
Tiểu hòa thượng bi phẫn: "Nhưng họ đâu dám lải nhải với sư phụ, chỉ túm lấy con không buông thôi!"
"Lải nhải" là câu cửa miệng độc đáo của gia đình bốn người kỳ lạ trong ngôi chùa này.
Bạch y tăng nhân làm như không nghe thấy, liếc nhìn bàn cờ mười chín đường, khẽ "hửm" một tiếng. Y suy nghĩ một lát rồi vỗ tay cười lớn: "Tuyệt diệu, tiếc là thiếu rượu. Năm xưa sư phụ và một lão lưu manh từng đánh hai ván hòa, lần lượt là mười lăm và mười bảy đường. Hắn tức tối bảo nếu là mười chín đường, sư phụ con sẽ không phải đối thủ của hắn. Nhưng xem tình hình lúc đó, tên lưu manh kia cũng chẳng muốn làm người đầu tiên đề xuất bàn cờ mười chín đường. Nam Bắc ngốc, có biết ai là người đầu tiên sáng tạo ra không?"
"Hình như là nhị tỷ của Từ Phượng Niên, tên Từ Vị Hùng. Cái tên này thật khí phách. Đông Tây ngưỡng mộ đã lâu, còn trách sư phụ năm đó đặt tên cho nàng chẳng có tâm chút nào. Hì, thật ra con lại thấy tên Đông Tây mới hay, nhưng lời này không dám nói với nàng."
"Lại là tên nhóc Từ Phượng Niên này! Sư phụ về phải ghi thêm cho hắn mấy nhát dao vào sổ nợ mới được!"
"Sư phụ, bây giờ ngày nào người cũng ghi nợ dao, sau này Từ Phượng Niên thật sự đến chùa thì con biết làm sao? Con nên giúp Đông Tây hay giúp sư phụ đây?"
"Con nói xem?"
"Bây giờ thì giúp sư phụ trước, đến lúc đó lại giúp Đông Tây."
"Nam Bắc, trước đây sư phụ không nhìn ra, hóa ra con chẳng ngốc chút nào."
"Chứ sao nữa!"
"Không ngốc vẫn là ngốc. Đợi đến ngày con không còn ngốc nữa, Đông Tây sẽ thật sự không thích con đâu."
"A? Sư phụ đừng dọa con, con mất ngủ cả đêm mất! Ngày mai sẽ chẳng còn tinh thần nấu cơm cho mọi người đâu."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook