Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 434: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 434
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Cửa chùa chậm rãi mở ra, hai tiểu hòa thượng đứng chắp tay hành lễ. Sương phòng hôm nay vốn là nơi dọn cơm chay cho khách hành hương, nhưng sau khi nhóm người của Từ Chi Hổ vào ngồi thì chẳng còn ai dám bước chân vào nữa.
Bàn của Từ Phượng Niên có Từ Chi Hổ và lão đạo Cửu Đấu Mễ Nguỵ Thúc Dương cùng ngồi, vẫn còn trống nguyên một ghế dài. Nha hoàn Nhị Kiều và võ tướng Ninh Nga Mi đều đứng hầu phía sau. Tĩnh An Vương phi vốn biết thân biết phận, lại thêm những tủi cực phải chịu trên đường đi nên càng không dám an tọa.
Từ Chi Hổ vốn tính ưa náo nhiệt, bèn vẫy Khương Nê đang ngồi ở bàn bên cạnh lại. Tiểu Nê Nhân ngần ngừ giây lát rồi cũng thuận theo, vừa tới gần đã bị Từ Chi Hổ kéo xuống ngồi cạnh mình, đoạn cười tủm tỉm bảo: “Khương Nê, đúng là càng lớn càng xinh đẹp. Nhóc con nhà ngươi hồi nhỏ vốn đã lanh lợi, trong phủ khi đó cũng chỉ có ngươi mới bì được với Phượng Niên. Ban đầu ta còn lo con gái lớn lên sẽ khác đi, sợ ngươi trổ mã không còn xinh xắn nữa, xem ra ta đã lo thừa rồi. Lại đây, nói cho tỷ tỷ nghe xem Phượng Niên có bắt nạt ngươi không.”
Tiểu Nê Nhân vốn là một nha đầu sắc sảo trước mặt Thế tử điện hạ và lão Kiếm Thần, lúc này lại đỏ mặt không thốt nên lời.
Từ Phượng Niên chen vào, cười bảo: “Mặt đỏ rồi kìa, hiếm thấy, thật sự hiếm thấy.”
Khương Nê không trừng mắt nhìn y, nhưng dưới bàn đã khẽ nhấc chân giẫm mạnh xuống.
Thế tử điện hạ liền co hai chân lên, cười hì hì: “Ta né, ta né, ta né này, chỉ bằng ngươi mà cũng muốn đọ sức với bản thế tử ư?”
Có Từ Chi Hổ ở đây, Khương Nê không muốn cự cãi thêm.
Từ Chi Hổ ôn tồn cười bảo: “Xem ra chắc chắn là thường xuyên bị bắt nạt rồi. Không sao, lát nữa ta sẽ giúp ngươi xử lý hắn.”
Tiểu Nê Nhân chỉ cúi đầu không đáp.
Từ Phượng Niên lẩm bẩm: “Rốt cuộc là tỷ tỷ của ta hay của nàng ấy vậy chứ.”
Từ Chi Hổ giơ tay vờ đánh, Thế tử điện hạ bèn nghiêng mình tránh đi. Nàng trìu mến vuốt bờ vai mảnh khảnh của cô nhóc Khương Nê. “Khương Nê, nghe nói sau khi ngươi rời Bắc Lương thì đọc sách cho tên vô lại này à? Đây là chuyện tốt. Khoảng thời gian này, đến đọc cuốn 《Trận Tuyết Đầu Mùa》 của Vương Đông Sương cho tỷ tỷ nghe đi, giá cả gấp đôi, tất cả đều moi từ túi của tên kia, hắn không dám không đưa đâu.”
Khương Nê ngẩng đầu, khẽ “vâng” một tiếng thật mạnh, đây là nụ cười hiếm hoi của nàng trong cả tháng nay.
Từ Phượng Niên lại lên tiếng trêu chọc: “Lúm đồng tiền, hai lúm đồng tiền nhỏ xinh, ha ha, bị bản thế tử bắt gặp rồi! Được, giá gấp đôi thì gấp đôi, đáng giá.”
Khương Nê lập tức sầm mặt lại, nhưng trong mắt vẫn còn vương ý cười. Đương nhiên tất cả là vì Từ Chi Hổ, hoàn toàn không liên quan gì đến tên khốn kia.
Từ Chi Hổ cười bảo: “Tiểu Khương Nê của chúng ta cười lên là đẹp nhất, không một nữ tử nào trên thế gian này sánh bằng. Cho nên phải cười nhiều vào, sẽ không mau già đâu.”
Lão già mặc áo lông cừu ngồi vắt chéo chân ở bàn bên cạnh cất tiếng cười sang sảng: “Từ tiểu tử, tỷ tỷ của ngươi quả không uổng công có được dáng người này, tấm lòng tốt hơn ngươi nhiều lắm.”
Từ Chi Hổ ôm lấy Tiểu Nê Nhân, quay đầu lại cười một cách quyến rũ: “Chỉ bằng câu nói này của Lý Kiếm Thần, lát nữa sẽ có mười vò rượu ngon.”
Lão Kiếm Thần giơ ngón tay cái lên, tán thưởng: “Phóng khoáng! Chỗ rượu này lão phu uống chắc rồi, mấy ngày nay trên đất Giang Nam, kẻ nào dám gây khó dễ cho ngươi, lão phu sẽ là người đầu tiên không tha cho hắn.”
Từ Phượng Niên uể oải cất tiếng: “Sao ta cứ cảm thấy mình ta là kẻ chẳng ra gì thế nhỉ.”
Khương Nê đang nép trong lòng Từ Chi Hổ, cười khẩy: “Giờ ngươi mới biết à.”
Từ Phượng Niên hớn hở reo lên: “Xem kìa, lại xuất hiện lúm đồng tiền rồi!”
Khương Nê quay đầu đi, đang định ra vẻ nghiêm nghị thì bị Từ Chi Hổ dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc vào lúm đồng tiền có thể làm say lòng mọi nam nhân thiên hạ, rồi cúi đầu trêu đùa: “Nha đầu đáng yêu nhà ngươi, tỷ tỷ nỡ để tên kia rời khỏi Giang Nam đạo, chứ lại chẳng nỡ để ngươi đi mất.”
Từ Phượng Niên duỗi tay, “bốp” một tiếng vỗ lên mặt bàn trước mặt Khương Nê. Sau khi y rụt tay về, trên bàn đã hiện ra đồng tiền đồng vớt được từ trong suối, đoạn trơ tráo khoe khoang: “Tặng ngươi đó, phóng khoáng chứ?”
Khương Nê ngần ngừ một lúc, có lẽ vì nể mặt Từ Chi Hổ nên đã đưa tay nhận lấy đồng tiền, siết chặt trong lòng bàn tay.
Sau khi cơm chay được dọn lên, Từ Chi Hổ vừa ăn hoành thánh vừa hỏi: “Hôm nay ở Báo Quốc Tự có một cuộc biện luận về Vương Bá, có muốn đi nghe không?”
Từ Phượng Niên thản nhiên đáp: “Tùy tỷ vậy.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook