Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 45: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 45
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Từ Phượng Niên chua xót nói: "Chính là thanh cự kiếm cắm trên tường thành Võ Đế thành ấy ư? 'Hoàng Lư' xếp thứ tư trong Thập Đại Danh Kiếm?"
Lão Hoàng cười khà khà, gật đầu.
Võ Đế thành nằm sát vách đá Đông Hải, được xây dựng ở phía đông, tựa lưng vào núi Yết Thạch nhìn ra biển cả. Thành chủ Vương Tiên Chi gần trăm tuổi nhưng đã nổi danh tròn tám mươi năm, là thiên tài võ học trăm năm có một. Thời trẻ mới ra giang hồ đã nổi danh không mang theo bất cứ binh khí nào, giao đấu với người khác trước nay chỉ dùng một tay không.
Hai mươi lăm tuổi đã bước vào hàng ngũ cao thủ tuyệt thế, bốn mươi tuổi khiêu chiến Kiếm Thần Lý Thuần Cương, dùng hai ngón tay bẻ gãy thanh "Mộc Ngưu Mã" chém sắt như chém bùn, từ đó danh chấn tứ hải, phong quang vô nhị.
Vương Tiên Chi vốn có tư cách ngạo thị quần hùng, xưng là thiên hạ đệ nhất, nhưng lại tự nhận mình chỉ là thiên hạ đệ nhị, khiến thập đại cao thủ nức tiếng giang hồ bị đẩy xuống hàng thứ mười một, còn ngôi vị đệ nhất thì bỏ trống suốt hai mươi năm.
Gần năm mươi năm qua, xuất hiện hai cao thủ dụng kiếm tuyệt đỉnh. Một là tân Kiếm Thần Đặng Thái A, tay cầm một cành đào, cầu bại mà không bại, giao thủ ba lần với Vương Tiên Chi không phân thắng bại, xếp hàng thứ ba trong số các cao thủ siêu nhất lưu.
Người còn lại thì thần long thấy đầu không thấy đuôi, chỉ biết là người Tây Thục, xuất thân từ một thợ rèn kiếm vô danh, sau ba mươi năm đúc kiếm đã tự ngộ ra kiếm đạo, rồi đơn thương độc mã hành tẩu giang hồ thu thập danh kiếm thiên hạ vào hộp kiếm của mình. Chuyện người đời biết đến chỉ là một trận giao đấu, nhưng ngay sau đó danh tiếng hắn vang khắp bốn bể. Dù thua, lại còn bị để lại một thanh kiếm cắm trên đầu tường thành, nhưng không ai nghi ngờ rằng vị kiếm sĩ thần bí này tuy bại mà vinh, bởi hắn thua thành chủ Võ Đế Thành Vương Tiên Chi, người càng già càng dẻo dai.
Ai có thể ngờ một kiếm sĩ một kiếm kinh động bốn mươi châu như vậy lại làm mã phu trong Bắc Lương Vương phủ, suốt ngày chỉ trò chuyện với ngựa, nhiều nhất cũng chỉ là đến xin Thế tử điện hạ một bầu hoàng tửu giải khát.
Cho nên lão Khôi vừa nghe tin Hoàng Lão Cửu quay lại Võ Đế Thành thách đấu Vương Tiên Chi, liền biết mười mấy năm trước không thắng được Hoàng Lão Cửu thì nay cũng vậy.
Từ Phượng Niên tay cầm một quả dưa chuột, cười chua chát nói: "Lão Hoàng, ngươi nói cho ta nghe xem, trong hộp kiếm này có mấy thanh kiếm? Cả thiên hạ đều đang đoán mò đấy."
Vì mới nằm trong chuồng ngựa một lúc nên đầu dính mấy cọng cỏ, Lão Hoàng gãi gãi đầu nói: "Hộp kiếm có ba tầng sáu ngăn, vốn chứa sáu thanh trong thập đại danh kiếm thiên hạ, giờ thì chỉ còn năm thanh thôi."
Từ Phượng Niên há hốc không biết nói gì.
Lão Hoàng, đúng là ngươi cao thủ, có dám cao hơn chút nữa không?
Lão Hoàng ngây thơ nói: "Nếu thiếu gia muốn múa kiếm, ta để lại ba bốn thanh cho thiếu gia là được."
Từ Phượng Niên lắc đầu nói: "Không cần, thiếu gia chỉ mong ngươi vác trên lưng cả trăm tám mươi thanh kiếm, đâm tên Vương Tiên Chi kia thành tổ ong vò vẽ. Sau này ta ra ngoài trêu ghẹo hiệp nữ giang hồ cũng có thể khoe khoang, nói rằng ta từng cùng Lão Hoàng ngươi đi ăn trộm gà vịt. Có phải lý lẽ này không, Lão Hoàng?"
Lão Hoàng toe toét cười ngây ngô. Lão Hoàng sún răng cửa, thật đáng yêu làm sao. Cớ sao lại là Kiếm Cửu cao hơn cả cao thủ đến mười vạn tám nghìn dặm kia chứ?
Từ Phượng Niên nghĩ không thông, bèn dứt khoát không nghĩ nữa. Y sai hạ nhân chuẩn bị một bầu hoàng tửu Long Nham Trầm Quán, dắt một con ngựa tầm thường đến, rồi tự tay cầm dây cương, tiễn Lão Hoàng ra ngoài vương phủ, còn nhét cho Lão Hoàng mấy tờ ngân phiếu mệnh giá nhỏ.
Lão Hoàng không từ chối, nói: "Thiếu gia về đi, ta biết đường rồi."
Từ Phượng Niên không đồng ý, nói: "Ít nhất cũng phải tiễn ngươi ra đến cổng thành chứ?"
Ngựa là ngựa tồi, không phải Thế tử điện hạ keo kiệt bủn xỉn, chẳng qua dù là ngựa ngũ hoa có bờm được cắt tỉa thành hình cánh hoa như thiên văn, hay là hãn huyết bảo mã hiếm có quý giá, cũng đều không hợp với đạo lý ra ngoài quyết không làm con cừu béo. Vả lại, chắc hẳn Lão Hoàng không thực sự cưỡi ngựa, Từ Phượng Niên chỉ tìm cho lão một người bạn đồng hành trò chuyện mà thôi.
Ngân phiếu chừng năm sáu trăm lượng, là tiền mua rượu cho Lão Hoàng uống. Lão Hoàng chỉ mê hoàng tửu, thật không biết là vì họ Hoàng nên mới thích uống, hay vì mê hoàng tửu nên mới họ Hoàng. Trên người Lão Hoàng luôn có những bí mật này nọ, nhưng trong mắt Từ Phượng Niên, Lão Hoàng chỉ là lão mã phu đã cõng y đi qua bao gian khó mà thôi, còn chuyện Hoàng Kiếm Cửu là điều rất thứ yếu. Đây là lời thật lòng, nhưng y không dám nói ra, sợ lại thành ra sến súa.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook