Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 46: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 46
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Từ Bắc Lương Vương phủ tới cổng thành Lăng Châu dù xa đến đâu cũng có điểm cuối.
Thành môn giáo úy thấy sắc mặt Thế tử điện hạ nặng nề, không dám tiến lên nịnh bợ, chỉ vội vã xua hết những người đang xếp hàng ra khỏi thành sang một bên, nhường ra một lối trống xuyên qua cổng thành.
Từ Phượng Niên dắt ngựa cho Lão Hoàng, đứng dưới tường thành, trao dây cương cho lão mã phu, buồn bã nói: "Đến đây thôi, không tiễn nữa. Lão Hoàng, ở cùng một tên công tử bột phận ngồi đáy giếng như ta, có phải nhàm chán lắm không?"
Lão Hoàng lắc đầu, chăm chú nhìn vào khuôn mặt trẻ trung tuấn tú của Thế tử điện hạ, vui vẻ nói: "Thú vị lắm chứ, thật đấy, Lão Hoàng không biết nịnh nọt, chẳng phải thiếu gia cũng thường nói ta thẳng thắn sao."
Từ Phượng Niên khẽ mỉm cười.
Lão Hoàng lấy ra một xấp lụa mỏng, dùng than củi vẽ lên đó các thế kiếm. Mỗi bức chỉ ghi hai chữ, từ Kiếm Nhất, Kiếm Nhị, cho tới Kiếm Cửu, chữ viết nghuệch ngoạc như giun bò, rồi trao cho Từ Phượng Niên, nói: "Thiếu gia giữ lấy, sau này thấy đứa trẻ nào có linh khí thì thay Lão Hoàng thu một đồ đệ, ra đường cướp hoàng hoa khuê nữ cũng danh chính ngôn thuận hơn."
Từ Phượng Niên cẩn thận nhận lấy.
Lão Hoàng nghĩ ngợi một lúc, vẻ mặt khó xử nói: "Thiếu gia, Lão Hoàng ta ít học, không biết đặt tên kiếm, chỉ biết chín chiêu, từ Kiếm Nhất tới Kiếm Cửu. Tám chiêu đầu đều bị đám người giang hồ tuỳ tiện đặt tên, ta nghe thấy cứ không thuận tai, cả người khó chịu. Thiếu gia nghĩ giúp ta một cái tên đi?"
Từ Phượng Niên dở khóc dở cười, nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi nói: "Hai ta đã đi sáu nghìn dặm, vậy gọi là Lục Thiên Lý? Nếu ngươi không thấy nó tầm thường, thiếu khí thế thì cứ dùng tên này."
Lão Hoàng giơ ngón tay cái lên, khen: "Có khí thế! Tới lúc ta đến Võ Đế Thành, báo ra cái tên kiếm tuyệt đỉnh này, không chừng Vương Tiên Chi cũng phải ghen tị lắm đấy."
Cuối cùng Lão Hoàng vẫn dắt ngựa, hông treo bầu rượu lao đi.
Từ Phượng Niên leo lên tường thành, nhìn bóng lưng cô đơn của Lão Hoàng, gân cổ hét lớn: "Lão Hoàng, nếu giữa đường thèm hoàng tửu, tiêu hết bạc không mua nổi thì cứ quay về, ta giữ phần cho ngươi!"
Lão bộc lưng đeo hộp kiếm dắt ngựa dừng bước quay người, nhìn sâu vào mắt Từ Phượng Niên, hô lên câu cửa miệng chung của hai người "Gió căng, chuồn thôi!" rồi phóng đi một cách vừa tức cười đáng yêu lại vừa ngốc nghếch.
Kiếm Cửu.
Lục Thiên Lý.
…
Từ Phượng Niên dẫn một đội kiêu kỵ về phủ, tới viện của lão Khôi. Vừa bước vào nhà đã thấy một bàn đầy mỹ vị, vừa nhìn là biết chủ nhân không thịt không vui, không rượu không vui.
Thân hình lão Khôi như một ngọn núi nhỏ, dù ngồi đó khí thế vẫn kinh người, huống chi còn có hai sợi xích sắt và hai thanh đao, hạ nhân đều trốn trong viện không dám lại gần. Lão Khôi thấy Từ Phượng Niên, liền hỏi thẳng: "Nhóc con, Hoàng Lão Cửu đi liều mạng với lão tiên Vương Tiên Chi ở Võ Đế Thành rồi à?"
Từ Phượng Niên vẻ mặt ảm đạm gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế đối diện lão Khôi tóc bạc như tuyết, không nói một lời.
Lão võ phu cười nói: "Nhóc con, không ngờ ngươi lại là kẻ hoài niệm tình cũ, điểm này so với cha ngươi thì phúc hậu hơn nhiều. Tên đồ tể Từ Kiêu đó chẳng những quỷ kế đa đoan, mà còn đạo mạo giả nhân giả nghĩa, miệng nam mô bụng một bồ dao găm. Cùng hắn hoạn nạn thì được, chứ muốn đồng phú quý thì đúng là chuyện tào lao. Hầy, nhóc con, giận rồi à? Chỉ bằng chút công phu mèo cào của ngươi, mà cũng muốn đánh với ta à? Không có Hoàng Lão Cửu, trừ phi Bắc Lương Vương phủ gọi hết mấy cao thủ đang trốn chui trốn nhủi còn lại ra thì mới có thể cùng ta đánh một trận."
Từ Phượng Niên bĩu môi lẩm bẩm: "Lão Hoàng không có ở đây, ngươi mới dám rừng không có cọp, khỉ làm đại vương."
Lão Khôi tai thính, nhưng không tức giận, thản nhiên nói: "Không đánh lại thì không đánh lại, có gì đáng mất mặt đâu. Trình độ kiếm thuật của Hoàng Lão Cửu đã sánh kịp tên Đặng Thái A rảnh rỗi hay cầm cành đào làm trò kia rồi. Thiên hạ có bao nhiêu người học kiếm, ngay cả Ngô gia Kiếm Trủng, gần ba mươi năm nay không đào tạo ra được một kiếm khách nào khiến lão tiên Vương Tiên Chi phải dùng cả hai tay để đối chiến. Ta thua Hoàng Lão Cửu là tâm phục khẩu phục. Từ khi ta sinh ra, trong số những người dùng kiếm, ngoài Đặng Thái A đánh ngang tay với Vương Tiên Chi thì cũng chỉ có Hoàng Lão Cửu là thua một bậc mà thôi. Cả thiên hạ, đếm trên đầu ngón tay."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook