Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 47: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 47

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Lời lão Khôi nói khiến Từ Phượng Niên sinh ra vài phần thiện cảm, thầm nghĩ cao thủ quả nhiên xứng danh cao thủ, chỉ xem tấm lòng này thôi đã biết phàm phu tục tử làm sao sánh nổi. Chẳng trách cao thủ trên đời chỉ có một nắm, bản công tử không thành cao thủ nổi cũng là chuyện bình thường.

Nhưng Từ Phượng Niên vừa mới cảm phục thì một câu của lão Khôi đã khiến hình tượng cao nhân vừa dựng lên sụp đổ tan tành: "Nhóc con, có nhà xí nào rộng rãi không? Mấy cái bô nạm vàng khảm ngọc ở đây gia gia ngồi không quen. Bị nhốt dưới đáy hồ bao nhiêu năm, đến đi nặng đi nhẹ cũng không được một lần thật sướng. Ngươi mau tìm cho gia gia một chỗ phong thủy để ta trút hết nỗi lòng đi, e rằng có thể khiến người cách mấy dặm cũng ngửi thấy mùi đấy, ha ha!"

Nhìn lão Khôi miệng còn đang nhai thịt nướng mà đã nghĩ chuyện đi xí hun người, mặt Từ Phượng Niên cứng đờ co giật. Y đứng dậy gọi gia nhân dẫn lão già đang kéo lê xích sắt và cự đao khua lách cách dưới đất tới nhà xí. Còn Thế tử điện hạ thì vội vàng chuồn thật xa, trên đường đi không ngừng chau mày mắng thầm: "Cao thủ cái thứ quái gì."

Ngô Đồng Uyển là nơi Từ Phượng Niên lớn lên, vì cổ ngữ có câu: "Phượng hoàng chẳng đậu cành ngô, loan chim chẳng đỗ cành đồng".

Đại trụ quốc Từ Kiêu luôn thích nói một cách thấm thía: "Con trai à, năm đó mẹ con sinh ra, đã mơ thấy loan phượng bay vào bụng. Con trời sinh đã là bậc đại tài, cha không thương con thì thương ai?"

Ban đầu Từ Phượng Niên còn phản bác: "Vậy sao không có cao nhân nào nói con cốt cách thanh kỳ, là kỳ tài luyện võ?"

Từ Kiêu liền giải thích: "Cao thủ chân chính đều là những người đã cắm rễ một nơi thì không chịu di chuyển. Con xem Vương Tiên Chi và mấy lão kiếm sĩ ở Ngô gia Kiếm Trủng kia, có ai rảnh rỗi ra ngoài tự xưng cao thủ không? Bọn ra ngoài lăn lộn đều là phường lừa đảo giang hồ, chúng làm sao nhìn ra thiên tư dị bẩm của con trai ta."

Sau khi lỗ tai Từ Phượng Niên đã chai sần, y bèn dứt khoát chẳng buồn để tâm nữa. Thân là thế tử của vị Dị Tính vương duy nhất trong vương triều, hào nô vô số, y nghĩ chắc không cần mình phải xắn tay áo đánh người đâu nhỉ. Dù vậy, trong lòng y vẫn có phần ngưỡng mộ những bậc đại hiệp hảo hán đi mây về gió, vượt nóc băng tường, hễ rảnh rỗi là lại tỷ thí trên nóc nhà đầu thành.

Còn hiện tại, sau khi đã chứng kiến thủ đoạn thông thiên của mã phu lão Hoàng và lão quái tóc trắng, y khó tránh khỏi có phần tiếc nuối. Nghe nói vài cặp thần tiên quyến lữ hiếm hoi trên giang hồ, đều là nam có thân thủ tuyệt đỉnh, nữ thì hoa nhường nguyệt thẹn. Nào có ai từng nghe chuyện nam thì ngọc thụ lâm phong còn nữ thì võ công cái thế?

Khi Từ Phượng Niên vào đến Ngô Đồng Uyển, tâm trạng ảm đạm này liền tan thành mây khói. Đại nha đầu tên Thanh Điểu đã ra đón, trên cánh tay thon mềm quấn lụa Thục đắt giá của nàng là con chim Lục Niên Phượng Mâu Chuẩn. Thấy Thế tử điện hạ, nàng duyên dáng cười nói: "Công tử, Hồng Thự đã làm ấm giường rồi. Lục Nghĩ đang chờ trên bàn cờ để cùng công tử ngồi ẩn xem cờ mục đấy."

Từ Phượng Niên đưa ngón tay trêu chọc con Mâu Chuẩn, cười rồi bước vào nhà. Nhà ngoài đã sớm có hai nha hoàn xinh đẹp thay y cởi áo khoác.

Hai mươi mấy nha hoàn tỳ nữ tứ đẳng trong Ngô Đồng Uyển vốn đều có những cái tên văn nhã như Hồng Xạ, Oanh Ca. Nhưng sau khi thế tử điện hạ du lịch trở về, ngoài Thanh Điểu may mắn hơn một chút, còn lại đa phần đều bị đổi tên. Ngay cả đại nha đầu Hồng Xạ luôn được điện hạ sủng ái nhất vì thân mang u hương cũng không thoát nạn, bị đổi thành Hồng Thự tục không chịu nổi. Những người khác còn xui xẻo hơn, ví như Bạch Can trùng tên với rượu mạnh, bất hạnh nhất là một nha đầu vì thích mặc y phục màu vàng mà bị gọi là Hoàng Qua.

Vào nhà trong, Từ Phượng Niên nhảy lên giường chui vào chăn, ôm một giai nhân đương tuổi xuân thì. Cả chiếc chăn đều thơm ngát hương thơm thấm sâu vào lòng người, qua một thời gian nữa sẽ càng thần kỳ hơn, nha đầu trong lòng y chỉ cần bước ra cửa là sẽ dẫn dụ ong bướm. Nàng chính là đại nya đầu Hồng Thự.

Còn nha hoàn Lục Nghĩ am hiểu cờ vây, tung hoành trên mười chín đường cờ, được xưng là nữ quốc thủ của Bắc Lương vương phủ. Một vài thanh khách tinh thông thủ đàm, gặp phải nàng đều phải đau đầu. Bàn cờ thông thường có mười bảy đường, đổi thành mười chín là một kỳ tích nữa của nhị tỷ Từ Phượng Niên, từng gây nên sóng to gió lớn trong vương triều, cuối cùng được Thượng Âm Học Cung đi đầu tiếp nhận và tôn sùng, từ đó trở thành trào lưu của giới danh sĩ.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...