Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 496: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 496

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Từ Tam chưa từng trải sự đời, nhưng theo Lưu lão đầu lâu ngày cũng hiểu, hoạn quan trong kinh thành ra ngoài làm việc cho hoàng gia thì ngay cả Thứ sử chính Tam phẩm cũng không dám đắc tội. Lúc đó hắn liền dập đầu cầu xin, chỉ mong tên thái giám mặt trắng không râu kia giết một mình hắn để hả giận. Hoạn quan nào thèm để ý đến lời van xin của kẻ dân đen, ép mấy vị quan lớn trong quận phải tỏ thái độ, bảo rằng đây là vải tươi nương nương trong cung cần, được bảo quản trong hầm băng Linh Lung quý giá. Tên dịch thừa chết tiệt này đi đường xóc nảy làm vỡ hộp, cái hộp vốn đã ngàn vàng khó mua, quả vải vận chuyển từ Nam Cương tới lại càng quý giá khôn lường. Hoạn quan mặt mày âm trầm, hỏi có đáng chết không? Các quan viên chỉ đành phụ họa hai chữ "đáng chết".

Từ Tam sao có thể không nhận mệnh? Nhưng chẳng biết thế nào, tiếng vó ngựa ầm vang, mấy trăm thiết kỵ áo giáp sáng ngời vây quanh một vị tướng quân đi đến dịch trạm. Thấy tình hình này, vị tướng quân rút Bắc Lương đao, chém bay đầu tên hoạn quan. Tướng quân bảo Từ Tam đứng dậy, cười hỏi đám quan viên quận phủ đang sợ chết khiếp bên cạnh rằng tự ý giết dịch thừa có đáng chết không? Các quan viên trong một ngày phải nói hai lần "đáng chết, đáng chết". Từ Tam như vừa từ cõi chết trở về, cuối cùng mới biết vị tướng quân kia chính là Bắc Lương Vương.

Tối qua, công văn khẩn tám trăm dặm đến dịch trạm Kê Minh. Lưu lão đầu giật mình. Phải biết gã dịch tốt khỏe mạnh mang công văn của cung phủ đến trạm, chỉ kịp nói một câu "Phụng chỉ đưa đến Long Hổ Sơn giao cho Đại Trụ Quốc" rồi cả người lẫn ngựa đều kiệt sức mà chết, ngã nhào xuống đất. Lưu lão đầu nhìn quanh một vòng, chỉ có Từ Tam im lặng không nói, nhanh như chớp dắt từ chuồng ra con tuấn mã hắn chăm còn hơn chăm vợ, tháo bọc thư buộc vào cổ, quất ngựa phi thẳng đến Long Hổ Sơn. Bắc Lương Vương từng nói dịch tốt ăn lộc trời, phải liều mạng đi đầu. Từ Tam thô kệch, không nói được đạo lý lớn lao, nhưng hắn biết "đi đầu" nghĩa là gì.

Lúc này, Từ Tam mặt không còn giọt máu, vẫn liều mạng thúc ngựa phi nước đại, bên hông đeo chéo cái bọc. Hắn đã cạn sạch mồ hôi, đôi môi khô nứt, chỉ còn lại những vệt máu. Hai mắt đã không nhìn rõ đường, con ngựa trạm không biết còn chống chọi được bao lâu. Giờ phút này, Từ Tam chỉ còn lại hơi tàn, gần như đèn cạn dầu, không ngừng tự nhủ: chỉ còn hai mươi dặm nữa là tới, ráng thêm chút nữa, không thể chết được! Nếu làm lỡ đại sự của Bắc Lương Vương, phụ tấm ân cứu mạng kia, Từ Tam còn mặt mũi nào đứng giữa trời đất?

Trong tầm mắt mờ mịt, trên đường có một người phiêu nhiên đi tới. Con ngựa Từ Tam cưỡi khuỵu chân trước, chết gục tại chỗ trong làn bụi đất, hất văng hắn ra ngoài. Từ Tam lăn trên quan đạo, không nhìn rõ dung mạo người nọ, chỉ lờ mờ thấy bóng đạo bào, bèn nắm chặt bọc thư, dùng hết sức tàn hét lên khản đặc: "Dịch thừa Từ Tam của dịch trạm Kê Minh, công văn khẩn tám trăm dặm, cầu đạo trưởng đưa đến Long Hổ Sơn..."

Đạo nhân ngồi xổm xuống, gật đầu.

Dịch thừa Từ Tam khó nhọc quay đầu nhìn con ngựa yêu chết tại chỗ, rồi lại nhìn về hướng Long Hổ Sơn, khí tức đoạn tuyệt, chết không nhắm mắt. Đạo sĩ trung niên khẽ thở dài, vuốt mắt cho gã dịch tốt trẻ tuổi, lấy bọc thư mở ra. Bên trong là một cuộn thánh chỉ màu vàng óng.

Tay phải cầm thánh chỉ, tay trái chắp sau lưng, mũi chân điểm nhẹ, thân hình ông tựa cầu vồng kinh thiên, người đời không thể thấy rõ chân dung.

Đạo sĩ trung niên đi thẳng một mạch, cho đến khi tới dưới ngọn cờ chữ Từ, ném thánh chỉ ra rồi xoay người phiêu nhiên rời đi. Hai loạt mưa tên giữa trời ngưng lại, không tiến không rơi, đợi đến khi bóng đạo nhân khuất dạng mới ầm ầm rơi xuống đất.

Năm đó ngàn cân treo sợi tóc, đạo sĩ áo vàng áo tím trên núi và thiết kỵ Bắc Lương dưới núi, cuối cùng cũng có được sự bình an vô sự quý giá nhờ vào đạo thánh chỉ này.

Đêm nay, một đạo sĩ trung niên không tên tuổi đạo hiệu trên Long Hổ Sơn đã nguyên thần xuất khiếu, giáng lâm núi Khuông Lư.

Thấy Thế tử điện hạ cất kỹ chủy thủ thần phù, tùy ý dắt bên hông rồi rút song đao ra, đạo sĩ trung niên đứng trên đầu rồng cất giọng nghiêm nghị: "Bần đạo từng gặp Từ Kiêu một lần dưới chân núi.”

Từ Phượng Niên nhớ lại chuyện cũ phủ bụi vô tình biết được từ miệng Chử Lộc Sơn, ngẩng đầu hỏi: "Ông là đạo nhân đưa thánh chỉ dưới chân Long Hổ Sơn năm đó?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...