Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 497: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 497
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Đạo sĩ trung niên mặt không chút cảm xúc, đáp: "Chính là ta."
Từ Phượng Niên do dự một thoáng, tay cầm ngược song đao, khom người thi lễ: "Từ Phượng Niên bái kiến tiên trưởng. Gia phụ từng nói riêng rằng, người thông huyền đệ nhất Long Hổ sơn chính là ngài, chứ không phải Tề chân nhân đã phi thăng năm mươi năm trước."
Đạo sĩ trung niên vẫn giữ vẻ dửng dưng, chỉ cúi xuống nhìn Từ Phượng Niên và thanh Thần Phù.
Từ Phượng Niên vẫn cúi đầu, cất tiếng hỏi: "Tiểu tử rất hiếu kỳ, vì sao tiên trưởng có thể đăng tiên mà lại không đi, có thể bước qua thiên môn mà lại không vào?"
Đạo sĩ trung niên bình thản đáp: "Bần đạo họ Triệu."
Cùng họ với Thiên tử?
Chỉ vỏn vẹn bốn chữ nhưng đã đủ để giải đáp vô vàn bí ẩn. Vì sao đại thiên sư đời trước không tiếc lấy thọ đổi thọ để nối mạng cho tiên đế? Vì sao triều đình liên tục sắc phong cho Long Hổ sơn, nâng cao vị thế của tổ đình đạo thống này lên từng tầng bậc? Vì sao thiên sư đương nhiệm Triệu Đan Bình lại như cá gặp nước chốn kinh thành? Vì sao Bạch Liên tiên sinh lại được hưởng thánh sủng nồng hậu đến thế?
Hai tay Từ Phượng Niên khẽ run rẩy, y ngẩng đầu, nghiến răng nói: "Tiên trưởng đã là người phương ngoại."
Đạo nhân có tuổi tác và tu vi thâm sâu khó lường kia khẽ cười: "Ngươi đã từng nghe câu 'một người đắc đạo, gà chó lên trời' chưa? Huống hồ bần đạo còn chưa đăng tiên, che chở cho hậu nhân một hai phần thì có xá gì?"
Từ Phượng Niên lại hỏi, nhấn mạnh từng từ: "Không biết lần này tiên trưởng đại giá quang lâm bằng nguyên thần xuất khiếu, có điều gì chỉ giáo?"
Đạo nhân trung niên không đáp, chỉ đưa tay chỉ về phía sau lưng y.
Từ Phượng Niên không dám quay đầu, chỉ sợ bản thân chết lúc nào không hay.
Đạo sĩ nhíu mày nói: "Bần đạo tuy không dám nhận là đạo đức thánh nhân, nhưng cũng chẳng đến mức đi so đo với một tiểu bối như ngươi, năm xưa đối với Từ Kiêu cũng là đạo lý này. Con cháu tự có phúc họa của con cháu, chỉ cần không bị kẻ nào cố tình làm lệch hướng thì dù nước mất nhà tan, bần đạo cũng sẽ không ra tay nhiễu loạn thiên cơ."
Lúc này Từ Phượng Niên mới ngoảnh mặt lại, đôi mắt trừng lớn.
Không biết từ lúc nào, sau lưng y đã xuất hiện một con cự mãng đang thè chiếc lưỡi đỏ lòm, đối đầu gay gắt với con thiên long đang giương râu trên cao!
Đại mãng đối thiên long. Con cự mãng kia dường như đã chiếm cứ trọn vẹn đỉnh núi, khí thế hiên ngang không chút sợ hãi.
Từ Phượng Niên vô cùng kính sợ con thiên long vàng óng đang thò đầu xuống, nhưng chẳng hiểu sao lại không hề cảm thấy e ngại trước con đại mãng trắng như tuyết kia, trái lại còn cảm nhận được một luồng khí tức thân thuộc dâng lên từ tận đáy lòng. Mà con cự mãng kia sau khi thấy Từ Phượng Niên quay lại liền cúi cái đầu to như chiếc sọt xuống, thân thiết cọ vào trán y.
Thiên long dường như nổi giận trước sự khiêu khích của đại mãng, tử khí từ miệng phun ra càng thêm đậm đặc, thân hình vươn cao hơn, lộ ra nửa mình, nhe nanh múa vuốt gầm lên một tiếng giận dữ rung chuyển đỉnh Khuông Lư. Tử khí đặc quánh như thực thể, ngưng tụ thành một cột khí màu tím lao thẳng tới!
Ông đây cần quái gì biết ngươi là thiên nhân hay thần tiên, thiên hạ này không có cái lý nào bắt Từ Phượng Niên y phải cam chịu nhận mệnh cầu chết!
Từ Phượng Niên vừa định rút đao thì con đại mãng đang cuộn mình trên đỉnh núi đã vút một tiếng ngẩng cao đầu, thẳng người dậy, ngoạm chặt lấy cột tử khí long khí rồi lập tức cắn nát vụn.
Đạo sĩ trung niên đứng đó, phảng phất như đang đứng trên cả chúng sinh, ánh mắt lạnh lùng quan sát tất cả.
Thiên long gầm thét dữ dội, Từ Phượng Niên nhận thấy bầu trời đã không còn một ánh sao, mây mù cuồn cuộn như sóng trào, tụ lại trên đỉnh đầu thiên long, tầng tầng lớp lớp ngày càng dày đặc.
"Phượng Niên."
Giữa lúc Từ Phượng Niên đang kinh hãi trước uy thế vô địch của hoàng kim thiên long, bên tai y bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc đến khắc cốt ghi tâm. Y đột ngột quay đầu lại, khoảnh khắc nhìn thấy bóng hình ấy, giữa ranh giới sinh tử mong manh, y dường như chẳng còn bận tâm đến trời đất vạn vật, chỉ thấy nước mắt đã nhòa đi tự lúc nào.
Một nữ tử áo trắng xuất hiện, tay áo bay phất phơ trong gió.
Nàng từng một kiếm rời khỏi Kiếm Trủng, nàng từng mặc bạch y gióng trống Ngư Long, nàng từng phạt y ôm sách úp mặt vào tường, nàng cũng từng đi đôi giày vải do chính tay Từ Kiêu may, một mình tiến vào hoàng cung!
Giọng Từ Phượng Niên khàn đặc, dè dặt gọi một tiếng: "Mẹ."
Chỉ sợ lỡ lời gọi lớn, nàng sẽ theo gió mà tan biến mất.
Thân hình nàng trong suốt, từ từ bay tới tựa như phi thiên ở Đôn Hoàng, lơ lửng giữa không trung, dường như muốn đưa tay khẽ vuốt ve gò má con trai.
Đạo sĩ trung niên cuối cùng cũng lên tiếng, lão hừ lạnh: "Âm hồn bất tán, trái nghịch thiên đạo!"
Lão vung tay áo đạo bào, đánh mạnh đầu con bạch mãng khổng lồ xuống đất.
"Ngô Tố, còn không mau xuống Hoàng Tuyền!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook