Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 65: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 65
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Phong Châu Mục Lý Công Đức thở dài thườn thượt, cảm thấy tên nhóc này thật sự quá mất thể thống. Thấy Đại Trụ quốc cười bảo tính cách Hãn Lâm không tệ, Lý Công Đức mới trút được gánh nặng trong lòng. Một câu nói nhẹ nhàng của Đại Trụ quốc còn có uy lực hơn vạn lời chửi mắng trong châu cộng lại.
Con gái Nghiêm Kiệt Khê là Nghiêm Đông Ngô cũng khéo léo cáo lui, tản bộ vào sâu trong phủ. Nữ tử được Đại Trụ quốc mở lời khen ngợi vốn cực kỳ hiếm thấy, nàng lại được sĩ tử Bắc Lương tôn xưng là "nữ học sĩ", cầm kỳ thi họa, thơ từ ca phú không gì không tinh thông. Khí chất trong trẻo, dung mạo động lòng người, nếu không bị Bắc Lương đệ nhất kỳ nữ Từ Vị Hùng lấn át một bậc, e rằng danh tiếng của nàng đã vang xa hơn nữa.
Chỉ hiềm nỗi ngay từ lần đầu gặp gỡ Từ Phượng Niên, nàng đã chẳng có chút thiện cảm, luôn xem vị Thế tử điện hạ này là kẻ bao cỏ rỗng tuếch, lại chưa từng che giấu thái độ ấy. Từ Phượng Niên cũng đâu chịu kém cạnh, y mắng Nghiêm Đông Ngô là ma nữ háo danh, bề ngoài hòa nhã mà tâm cơ thâm trầm, trông thì hiền lành vô hại nhưng thực chất lại là lưỡi dao sắc bén. Ai cưới phải nàng ta chẳng khác nào rước dao nhọn về nhà, đúng là gia môn bất hạnh.
Nói chung mấy năm nay hai người vẫn luôn khắc khẩu, nhìn nhau không thuận mắt, tránh được thì tránh, dù có chạm mặt cũng chẳng bao giờ chào hỏi. Em trai nàng là Nghiêm Trì Tập vốn mong có thể cùng Phượng ca nhi thân càng thêm thân, về sau thấy vô vọng nên cũng đành bỏ cuộc.
Dưới ánh hoàng hôn, Nghiêm Đông Ngô rảo bước trên con đường nhỏ vắng vẻ. Nàng thầm cười lạnh, đã nửa năm không nghe tin Thế tử điện hạ gây chuyện, nghe đồn y bị cấm túc đọc sách thánh hiền. Nàng không tin Đại Trụ quốc có thể trói chân được Từ Phượng Niên, biết đâu y lại đang gây ra họa tày trời ở xó xỉnh nào rồi.
Chợt bên tai Nghiêm Đông Ngô vang lên giọng nói đầy vẻ cợt nhả: "Chà chà, vị cô nương này to gan thật, dám một mình dạo chơi trên địa bàn của tên bao cỏ họ Từ, không sợ bị tên bao cỏ đó bắt đi giở trò đồi bại sao?"
Không cần ngẩng đầu nàng cũng biết kẻ đó là ai. Chính là tên oan gia khắc khẩu, văn dốt võ dát chẳng làm nên trò trống gì, Thế tử điện hạ.
Nghiêm Đông Ngô lười đôi co, rảo bước nhanh hơn, muốn sớm rời đi cho khuất mắt.
Từ Phượng Niên cứ bám riết không tha, chắn ngang trước mặt nàng, cà lơ phất phơ trêu chọc: "Cô nương, hay là để ta hộ hoa cho nhé? Nhỡ đâu lại bị tên Từ Bao Cỏ kia hạ độc thủ, đến lúc trinh tiết khó giữ thì biết tìm ai mà gả? Nghe nói ở kinh thành có vị tiểu hoàng tử chung tình với ngươi lắm, chẳng lẽ ngươi đang chuẩn bị làm hoàng phi?"
Nghiêm Đông Ngô trừng mắt giận dữ.
Nét mặt nàng lạnh lùng nhưng trong lòng lại thoáng kinh ngạc. Đã hơn ba năm không gặp, tên vô lại trước mắt dường như đen hơn, rắn rỏi hơn nhiều, chỉ có cái khí chất công tử bột là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, vẫn đáng ghét như xưa. Vốn tâm tư tinh tế, nàng nhận ra vị đệ nhất công tử Lương Châu này không còn đeo thanh kiếm hoa mỹ nữa mà đổi sang một thanh đao, lại không đeo bên hông mà xách ngược trên tay, trông chẳng ra thể thống gì.
Nghiêm Đông Ngô lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với Từ Phượng Niên, cất lời mỉa mai: "Không học được bản lĩnh của gã đao khách đeo mặt nạ dữ tợn kia nên đành học cách xách đao làm màu thôi sao? Thế tử điện hạ chí khí lớn thật!"
Từ Phượng Niên ừ hử qua loa, vác thanh Tú Đông lên vai, hai tay khoác lên sống đao, dáng vẻ càng thêm vô lại, cười tủm tỉm: "Nữ học sĩ cũng nghe nói đến chiến tích lẫy lừng của gã đao khách kia rồi sao? Ngươi nói xem ta có nên thưởng cho hắn mấy ngàn vạn lượng bạc không? Ta lại nghe tin đêm nay ngoài thành có huyết chiến, đang nghĩ xem nên mang theo bao nhiêu tiền, nữ học sĩ giỏi tính toán, hay là bày mưu tính kế giúp ta một phen?"
Nghiêm Đông Ngô cười lạnh: "Ngươi dám nhìn cảnh tượng máu me đó sao? Cho bao nhiêu là chuyện riêng của điện hạ, ta chỉ tốt bụng nhắc nhở điện hạ nhớ mang thêm một bộ y phục."
Từ Phượng Niên chậc lưỡi: "Nữ học sĩ quả là liệu sự như thần, ngay cả chuyện ta sắp sợ đến ướt quần cũng tính ra được, lợi hại, lợi hại. Trước kia người ta bảo ngươi chuyện không liên quan đến mình thì không mở miệng, một hỏi ba không biết, xem ra đúng là trách oan cho ngươi rồi."
Nghiêm Đông Ngô hết kiên nhẫn đôi co, lạnh giọng quát: "Tránh ra!"
Từ Phượng Niên vác đao Tú Đông, vẫn giữ vẻ cà lơ phất phơ: "Nữ học sĩ, có dám cùng ta đi xem thử gã đao khách kia không?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook