Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 7: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 7

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Suy cho cùng, thân thể Từ Phượng Niên vẫn còn mệt mỏi. Mới đuổi đánh một lúc đã thở hồng hộc, y cúi gập người, hung hăng trừng mắt nhìn phụ thân. Từ Kiêu đứng ở đằng xa, cười làm lành đầy cẩn trọng, bảo:

“Hết giận chưa? Hết giận rồi thì ăn cơm trước đã, có sức rồi mới trút giận tiếp được chứ.”

Bên ngưỡng cửa, tiểu vương gia Từ Long Tượng và lão bộc Lão Hoàng đang ngồi sóng đôi, cả hai đều cười toe toét, kẻ thì chảy nước miếng, người thì sún răng cửa, trông đều ngô nghê cả.

Thế tử điện hạ thở hổn hển như trâu, chỉ tay vào Bắc Lương Vương Từ Kiêu – người vốn cao quý xa vời trong mắt kẻ khác, mắng:

“Đồ con lừa, hôm nay tạm tha cho ngươi, ngươi cứ chờ đấy cho lão tử.”

Từ Kiêu không hề tức giận, trái lại còn hớn hở đáp:

“Được, được, được, cha chờ đây, nhất định đánh không trả, mắng không đáp, để con trút cho hết cơn giận.”

Từ Phượng Niên đi chân trần, quẳng cây chổi có thể bán được mấy chục lượng bạc sang bên, bước đến cửa phòng. Thấy đệ đệ đang cười ngây ngô, ánh mắt y dịu đi mấy phần. Nhìn nước miếng của hắn chảy ướt cả vạt áo trước ngực, Từ Phượng Niên không chê bẩn, rất tự nhiên đưa tay ra lau giúp, nhẹ giọng nói:

“Hoàng Man ngốc, lại đây, đứng lên cho ca xem có cao hơn, có khỏe hơn không.”

Thiếu niên nghiêm túc đứng dậy, Từ Phượng Niên đưa tay ước lượng chiều cao, cười nói có phần thất vọng:

“Chẳng cao, chẳng khỏe.”

Thiếu niên liền vòng tay qua eo ôm bổng ca ca lên, Từ Phượng Niên không hề kinh ngạc, mặc kệ trước ngực bị dính thêm không ít nước miếng, y phá lên cười ha hả:

“Sức lực thì đúng là lớn hơn không ít.”

Đại Trụ Quốc đứng lặng tại chỗ, kẻ đồ tể nửa đời chinh chiến giết người như ngóe này hốc mắt lại có phần ươn ướt, lặng lẽ quay đầu đi, lẩm bẩm tự giễu một câu:

“Gió lớn thế này, cát ở đâu bay vào mắt thế không biết.”

Hai huynh đệ cùng nhau về phòng, Từ Kiêu lập tức ra lệnh cho người bưng lên những món ăn đã được chuẩn bị tỉ mỉ từ sớm. Chỉ riêng hạ nhân bưng hộp thức ăn đã có đến hai ba mươi người, lần lượt tiến vào phòng, động tác uyển chuyển như nước chảy mây trôi. Dưới sự nhắc nhở thiện ý của lão đạo sĩ trên Long Hổ Sơn, phần lớn đều là món chay, ít vị cay nồng.

Ăn ngon, uống say, ngủ kỹ suốt ba ngày, Từ Phượng Niên mới đến Thính Triều đình nổi danh nhất trong phủ. Y tự mình xách một cần câu bằng trúc tím, bảo đệ đệ Từ Long Tượng mang mấy chiếc ghế đẩu thêu hoa, rồi lại sai hạ nhân chuẩn bị một chiếc bàn trà dài, bày biện đủ loại kỳ trân dị quả, mỹ vị món ngon, còn đặc biệt dặn quản gia chọn lấy bốn năm mỹ tỳ đang tuổi trăng tròn đến xoa vai đấm lưng hầu hạ. Đây mới đúng là cuộc sống thảnh thơi mà Thế tử điện hạ nên có chứ.

Thính Triều đình, chỉ nghe tên thôi cũng đã đoán ra được vài phần ý nghĩa. Bắc Lương vương phủ chiếm trọn cả tòa Thanh Lương sơn, lại cho mở rộng gấp đôi cái hồ vốn có ở sườn núi với ý đồ biến hồ thành biển, rồi dựng lên đình đài lầu các. Tòa đình chín tầng hùng vĩ cao chọc trời ở chính giữa được đặt tên là Thính Triều. Sở thích của Thế tử Từ Phượng Niên chính là ngồi câu cá ở tầng một. Trong lầu tàng trữ vạn quyển sách, vô số cô bản quý hiếm, không thiếu những bí kíp võ học đã thất truyền.

Mười lăm năm trước, khi chưa được phong làm Bắc Lương Vương, Từ Kiêu từng thân chinh dẫn thiết kỵ, mang theo thánh chỉ và Thượng Phương bảo kiếm càn quét hơn mấy chục môn phái võ lâm lớn nhỏ trong vương triều. Trừ những môn phái chính thống xưa nay an phận như Long Hổ Sơn, còn những nơi kiêu căng ngạo mạn như Tử Cấm sơn trang thì đều bị san thành bình địa.

Phải biết rằng hai mươi năm trước, Tử Cấm sơn trang là thánh địa võ học hàng đầu trên giang hồ, trăm năm qua chỉ riêng các kỳ Thập đại cao thủ đã xuất hiện bốn vị. Cuối cùng, võ khố bí điển của sơn trang, ngoại trừ mấy bộ mang tính tượng trưng giao nộp cho Đại nội, còn lại đều bị thu gom vào tầng sáu của Thính Triều đình.

May mà tướng mạo Từ Phượng Niên chẳng giống phụ thân chút nào, sau khi ra khỏi địa phận mình quản hạt lại càng không dám tự xưng là Thế tử Bắc Lương Vương, nếu không chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ khiến y vạn kiếp bất phục. Kẻ thù của Đại Trụ Quốc cũng nhiều như môn sinh của ông vậy, trải khắp thiên hạ.

Trong hồ có vạn con cá chép gấm, chỉ cần tiện tay rắc mồi xuống là sẽ thấy kỳ cảnh vạn cá chép cùng hướng về phía trời. Ngay cả Thiên tử mấy năm trước đến đây nghỉ mát cũng phải tấm tắc khen lạ, rồi tự than không bằng.

Từ Phượng Niên nằm trên giường gỗ trải gấm Thục hoa lệ, câu cá được một lúc, thấy đệ đệ lại cười ngây ngô chảy nước miếng, bèn đưa tay lau đi.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...