Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 75: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 75

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Dù ý tốt bị coi như lòng lang dạ thú, Hồng Tẩy Tượng vẫn tranh thủ xách túi hành lý chuyển vào nhà tranh. Lần này Khương Nê không mắng mỏ câu nào, quả thật nàng đã chẳng còn chút sức lực. Giờ đây nàng chỉ muốn ngồi xuống là ngủ ngay lập tức, vai và lưng đau nhức đến mức gần như tê dại, chỉ mong không ai chạm vào.

Đúng là ghét của nào trời trao của nấy, lưng Khương Nê bất ngờ bị vật cứng gõ trúng mấy cái. Động tác không mạnh, nhưng với Khương Nê lúc này chẳng khác nào lửa đổ thêm dầu, tuyết rơi thêm sương, đau đớn tột cùng. Nàng nức nở quay người lại, ngẩng đầu nhìn gương mặt đáng ghét, đáng hận, đáng giết kia, không biết sức lực từ đâu sinh ra, há miệng cắn phập vào bắp chân vị Thế tử điện hạ đang đi chân trần xách đao.

Từ Phượng Niên dùng vỏ đao vỗ lên má Khương Nê, không chút khách sáo hất văng vị công chúa vong quốc này ra xa. Lực đạo vừa phải, không nặng không nhẹ, không đủ gây thương tích. Từ Phượng Niên nhíu mày mắng: "Ngươi là chó đấy à?"

Khương Nê vừa xấu hổ, giận dữ lại thêm đau đớn, không thể cử động, đành vơ vội nắm đất dưới chân ném mạnh vào người Từ Phượng Niên.

Từ Phượng Niên không nổi giận, chỉ dùng Tú Đông gạt phăng đám đất về phía nàng, trong nháy mắt biến Khương Nê thành một pho tượng đất lấm lem.

"Từ Phượng Niên, ngươi sẽ không được chết tử tế đâu!"

"Lại đây, lại đây nào, con cún Khương Nê, cắn chết ta đi."

"Ngươi không phải là người!"

"Chà, Khương Nê, trông ngươi bây giờ thật mơn mởn, đáng yêu hết sức. Có bản lĩnh thì ném cả Thần Phù qua đây, thế mới gọi là lợi hại."

"Sẽ có ngày ta đâm chết ngươi!"

"Vậy thì làm ngay bây giờ đi, ta quyết không đánh trả. Sao còn ngồi dưới đất thế? Cún con Khương Nê, ngươi không định quá đáng đến mức bắt ta phải kề cổ vào Thần Phù, tự mình cứa một nhát đấy chứ? Cách chết này cũng bá đạo quá rồi."

Một người ngồi bệt dưới đất, một người đứng nghênh ngang. Một người khóc, một người cười.

Ai có thể tưởng tượng được hai nam nữ trẻ tuổi sàn sàn nhau này, một là công chúa vong quốc, một là trưởng tử của Bắc Lương vương?

Chứng kiến cảnh ấy, vị sư thúc tổ trẻ tuổi chỉ cảm thấy còn khó hiểu hơn cả đọc thiên thư, đành bất lực lẩm bẩm: "Ta đi cưỡi trâu thì hơn."

...

Từ Phượng Niên lười đôi co với Khương Nê, mặc kệ nàng ngồi dưới đất, đi thẳng vào nhà mở túi hành trang. Ngoài một viên dạ minh châu cực lớn và mấy cây bút lông làm từ đuôi chồn Quan Đông Liêu sắc như dùi, những cuốn sách còn lại đều bị y ném lên bàn, chất thành một ngọn núi nhỏ.

Nhìn lướt qua có "Sát Kình Kiếm" của Tử Cấm sơn trang, bản mô phỏng "Kim Cương Phục Ma Quyền" của Lưỡng Thiền tự, "Quan Âm Điểm Hóa Chỉ" của ni cô am lớn nhất Nam Hải, tổng cộng hơn năm mươi bản bí điển võ học đủ loại. Tất cả đều có một điểm chung, đều là chiêu thức thượng thừa của các tông các phái. Có thể vẫn còn khoảng cách với cảnh giới đỉnh cao nhất, nhưng Từ Phượng Niên muốn luyện thành thục một trong số đó cũng đã là kỳ công.

Y mang hết đống sách này từ lầu Thính Triều đến không phải vì muốn học trọn vẹn mấy chục loại võ công, mà chỉ cố gắng học hỏi sở trường của các nhà, chọn ra một hai chiêu thức hữu dụng từ mỗi bản bí kíp. Nếu có thể áp dụng vào đao thuật là tốt nhất. Cùng lắm thì, đã thấy heo chạy nhiều rồi, sau này hành tẩu giang hồ, dù có thấy một con heo lướt trên mặt nước hay bay trên ngọn cỏ cũng chẳng cần phải kinh ngạc.

Giống như đánh cờ, những cuốn sách này là vài thế cờ định sẵn. Biết đối thủ đi một nước là có thể đoán được phương vị của ba nước, mười nước tiếp theo. Mặc cho các ngươi thần thông biến hóa vạn kiểu, ta chỉ cần một đao kết liễu là xong.

Từ Phượng Niên cầm một quyển bí kíp lật vài trang, đặt sách xuống rồi xách đao lên, chuẩn bị đến Bạch Tượng trì luyện thêm sáu trăm nhát bổ, sáu trăm nhát lướt. Ra khỏi cửa mới phát hiện Khương Nê vẫn chưa xuống núi, nàng đang ngồi trên ghế trúc xanh, lấy tay áo lau đi bùn đất trên mặt. Động tác tỉ mỉ, chắc hẳn mỗi cử động đều phải dùng hết sức bình sinh. Trên đời này làm gì có nữ tử nào không yêu cái đẹp?

Từ Phượng Niên cười hì hì: "Này tượng đất nhỏ, trời sắp tối rồi, một mình không dám xuống núi à? Ta đây lòng tốt, giúp ngươi gọi một tiểu đạo sĩ môi hồng răng trắng tuấn tú cùng xuống núi nhé?"

Khương Nê cười lạnh: "Đại Trụ quốc bảo ta ở lại núi Võ Đang. Ta nghe nói có kẻ đã làm lễ cập quan rồi, thật nực cười."

Từ Phượng Niên đau cả đầu, chẳng thèm để ý đến lời châm chọc mỉa mai của kẻ không chốn nương thân này, chỉ nhíu mày tự hỏi: "Từ Kiêu uống nhầm thuốc à?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...