Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 77: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 77
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Đi về phía căn nhà tranh, thảo dược hôm qua vứt ở đâu thì nay vẫn nguyên chỗ cũ. Từ Phượng Niên mỉm cười đẩy cửa bước vào, ánh mắt quét qua không thấy Khương Nê trên giường, chẳng lẽ nàng đã đi ngắm cảnh sắc thế giới lưu ly rồi? Nhìn kỹ lại, thì ra cô nàng đã rửa ráy sạch sẽ đang quay mặt vào tường, ngồi ngủ gật.
Nàng không chạm vào giường, Từ Phượng Niên thừa hiểu là do chê chỗ y từng ngủ quá bẩn. Còn sở dĩ không dựa lưng vào tường, hiển nhiên là vì tấm lưng ngọc ngà kia đã phải gánh hành lý nặng nhọc lên núi, giờ đây không chịu nổi bất cứ sự va chạm nào nữa.
Từ Phượng Niên nhả cây bút lông thỏ đang ngậm trong miệng xuống bàn, lấy chân đá nhẹ vị công chúa điện hạ tôn quý nhất thiên hạ, nay lưu lạc thành tù nhân vương phủ Bắc Lương, rồi lại đáng thương đến mức phải rúc trong căn nhà tranh trên núi này.
Nàng có lẽ đã mệt lả, không có bất kỳ phản ứng nào. Trong giấc ngủ say nàng lẩm bẩm mấy câu, Từ Phượng Niên không cần nghe cũng biết là lời mắng y. Y nhìn nàng chằm chằm một lúc, nàng đúng là một mỹ nhân chưa trổ mã, tuy bây giờ chưa sánh được với Bạch Hồ Nhi, nhưng cũng chẳng thua kém Hồng Thư, Thanh Điểu bao nhiêu, sau này chắc chắn sẽ càng quyến rũ hơn. Từ Phượng Niên cảm thấy dáng vẻ nàng ngồi bệt lấm lem bùn đất hôm qua thực sự rất thú vị.
Trong giấc mơ, Khương Nê nghiêng người, suýt nữa ngã lăn ra đất. Vai Từ Phượng Niên khẽ rung, đao Tú Đông trôi xuống, y dùng vỏ đao nhẹ nhàng đỡ lấy thân thể nàng, từ từ đẩy thẳng lại, lúc này mới không làm phiền nữa.
Ra ngoài đã thấy gã chăn trâu biết điều bắt đầu nấu cháo. Trong nhà còn mấy vò dưa muối ngon miệng. Khoảng thời gian này, trừ khi vị sư thúc tổ này quá bận rộn với việc chú giải kinh thư trên thẻ tre tiểu triện hoặc các bản độc bản quý hiếm, nếu không thường sẽ đến nấu cơm cho thế tử điện hạ, chăm chỉ chịu khó, lấy khổ làm vui.
Hồng Tẩy Tượng vừa canh lửa nấu cháo, vừa dùng ngón tay chấm nước bọt lật giở cuốn 《Đông Tiễn Kinh Lễ Ký》.
Từ Phượng Niên thực sự không hiểu nổi, kẻ nhát gan này làm sao có thể gánh vác cả võ đạo lẫn thiên đạo, chấn hưng Huyền Vũ.
Để lại cho Khương Nê hai bát cháo trên bàn, Từ Phượng Niên vác đao lên đỉnh Huyền Tiên. Cuốn 《Giáp Tử Tập Kiếm Lục》 kia ghi chép tâm đắc luyện kiếm, thi thoảng cũng đề cập đến những điểm cốt yếu của võ đạo mênh mông, hết sức đề cao việc lên cao ngắm sao, ra biển ngắm biển. Tuy vô dụng với kiếm thuật nhưng lại hữu ích cho kiếm đạo.
Chẳng hiểu sao Từ Phượng Niên nhìn hồi lâu vẫn không nhận ra sự ảo diệu nào liên quan đến kiếm đạo. Gã chăn trâu đứng lặng bên cạnh, xem đến say sưa.
Trong lòng bất bình, Từ Phượng Niên hỏi:
"Ngươi xem hai mươi mấy năm rồi, không chán à?"
Vị sư thúc tổ trẻ tuổi cười ngây ngô:
"Mỗi ngày cảnh sắc mỗi khác, sao chán được."
Từ Phượng Niên tò mò:
"Rốt cuộc ngươi có biết võ công không?"
Hồng Tẩy Tượng vẻ mặt chân thành đáp:
"Chắc là không biết đâu."
Từ Phượng Niên đá một cước. Vị sư thúc tổ đang ngồi xổm bị đá nghiêng ngả một hồi nhưng không ngã, cuối cùng trở về tư thế ban đầu, không lệch một ly.
Từ Phượng Niên ngạc nhiên "Hử" một tiếng, hỏi:
"Đây là?"
Vị sư thúc tổ hai mươi mấy năm chưa từng đọc bí kíp, chưa từng chạm vào võ học, đưa tay gãi vai chỗ bị Từ Phượng Niên đá trúng, vẻ mặt vô tội:
"Cung Huyền Vũ có quả chuông lớn, người khác gõ, ta chỉ quan sát xem nó dừng lại thế nào thôi."
Từ Phượng Niên truy hỏi đến cùng:
"Nhìn rồi có ngộ ra môn đạo gì không?"
Gã chăn trâu lắc đầu:
"Chẳng có môn đạo gì cả."
Từ Phượng Niên cảm thấy có chút hụt hẫng, nói:
"Bảo ngươi cầm đao đi chém thác nước, có chém đứt được không?"
Vị sư thúc tổ lắc đầu quầy quậy:
"Đương nhiên là không được."
Lúc này Từ Phượng Niên mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Nhưng gã đang ngồi xổm dưới đất liền bồi thêm một câu:
"Chém không đứt, nhưng có lẽ đao sẽ không tuột khỏi tay."
Từ Phượng Niên lòng đầy hồ nghi, ra lệnh:
"Vậy ngươi đi tìm bừa thanh kiếm nào thử xem, không làm được thì liệu hồn xuống hồ cho cá ăn."
Hồng Tẩy Tượng mặt mày đau khổ nói:
"Hay thế tử điện hạ cho ta mượn thanh đao trên vai này đi?"
Từ Phượng Niên nhấc chân định đá, sư thúc tổ chăn trâu đã vèo một cái chạy biến.
Từ Phượng Niên rời đỉnh núi, đợi chừng một canh giờ mới thấy Hồng Tẩy Tượng mồ hôi nhễ nhại quay về. Trên tay gã quả nhiên xách một thanh kiếm gỗ đào thất tinh, tư thế cầm kiếm chẳng ra thể thống gì.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook