Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 78: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 78

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Từ Phượng Niên đưa mắt ra hiệu cho hắn xuất kiếm.

Hồng Tẩy Tượng vẻ mặt nghiêm trọng như lâm đại địch, hít sâu vài hơi, đoạn bước tới trước thác nước với dáng vẻ bi tráng như thể sắp ra pháp trường, rồi vung tay, nhẹ nhàng đâm ra một kiếm.

Một đường cong huyền diệu vạch xuống, tựa linh dương treo sừng không chút dấu vết, xé toạc dòng thác đang ầm ầm đổ xuống.

Thu lại thanh kiếm gỗ đào, Hồng Tẩy Tượng quay đầu nhìn Từ Phượng Niên, thần sắc chẳng chút đắc ý, tựa hồ đây là chuyện hiển nhiên phải thế.

Từ Phượng Niên ngẩn người giây lát, mỉm cười:

"Hiểu rồi, đây chính là thiên đạo của ngươi."

Hồng Tẩy Tượng vốn chỉ xem việc này nhẹ nhàng như ăn uống ngủ nghỉ, nghe vậy thì "A" một tiếng, ra vẻ nịnh nọt chạy tới chỗ Thế tử điện hạ:

"Nói cho ta nghe xem, đạo thế nào? Trần sư huynh bảo ta thân ở trong núi mà không biết núi, cả đời này vô phương ngộ đạo."

Từ Phượng Niên cười gian xảo:

"Chỉ cần ngươi xuống núi, đứng xa một chút, chẳng phải sẽ thấy rõ chân diện mục ngọn núi này sao?"

Hồng Tẩy Tượng thở dài thườn thượt, làm bộ bấm đốt ngón tay suy tính một hồi, đoạn bất đắc dĩ than:

"Biết ngay mà, hôm nay không nên xuống núi."

Từ Phượng Niên chỉ hận không thể tung một cước đá chết cái tên nhát gan cứ rúc mãi trong mai rùa, sống chết không chịu thò đầu ra kia.

Có những kẻ tài cán lớn nhất chính là sự cố chấp vào mấy chuyện không đâu. Khương Nê vì muốn đối đầu với Từ Phượng Niên mà kiên quyết ở lại nhà tranh.

Nàng ở lì từ mùa đông tuyết trắng đến tận khi xuân về hoa nở. Trong khi Thế tử điện hạ ngày nào cũng mệt phờ như chó mất chủ, nàng lại ung dung thảnh thơi, chưa từng đụng tay vào việc hầu hạ mà một tỳ nữ phải làm. Mỗi ngày nàng đều dạo chơi khắp núi Võ Đang. Tám mươi mốt ngọn núi chầu về đỉnh lớn, một nửa cung quan và động thiên phúc địa nơi đây đều đã in hằn dấu giày gai nhỏ nhắn của nàng.

Nàng còn có nhàn tình đến Tử Dương quan gần đó xin ít hạt giống, về trồng trọt bên ngoài hàng rào tre xanh, giày vò khoảnh đất ấy thành một vườn rau nhỏ biệt lập một cõi. Từ Phượng Niên chỉ liếc nhìn thêm vài cái cũng bị nàng cảnh cáo, xù lông hệt như con mèo hoang trắng nhỏ bị giẫm phải đuôi.

Ngoài chuyện luyện đao luyện chữ, Từ Phượng Niên vẫn không ngừng chuyển sách từ Thính Triều đình lên núi.

Từng cuốn, từng túi, nườm nượp tựa như dời non.

Khương Nê dường như đã mê mẩn việc tận mắt nhìn đám rau quả lớn lên từng chút một. Hễ rảnh rỗi, nàng lại ngồi xổm trong vườn rau ngắm nhìn chằm chằm. Thanh chủy thủ Thần Phù danh tiếng lẫy lừng nay thật đáng thương, vừa phải làm cuốc xới đất, lại vừa phải làm dao chẻ củi.

Một hôm, nhân lúc trăng thanh gió mát, Từ Phượng Niên có lòng tốt đến vườn rau bón phân, nào ngờ bị Khương Nê trằn trọc không ngủ bắt gặp. Nàng nổi cơn thịnh nộ, cầm Thần Phù truy sát y chạy khắp nửa ngọn núi.

Mấy ngày tiếp theo, Từ Phượng Niên không dám bén mảng về nhà tranh, đến bữa đành bắt vài con thú hoang nướng ăn cho qua chuyện.

Ban đầu Hồng Tẩy Tượng không dám đụng đến thịt cá, nhưng sau này chẳng chịu nổi con sâu tham ăn trong bụng quấy phá. Một khi đã phá giới thì không thể cứu vãn, gã vừa gặp mặt đã liếc mắt ra hiệu với Thế tử điện hạ, mở miệng cười hì hì hỏi xem hôm nay bắt được thứ gì.

Chuyện này hoàn toàn trái với thanh quy giới luật trên núi.

Từ Phượng Niên cũng tự khâm phục bản thân vì có thể chịu đựng được gã cưỡi trâu này ngày nào cũng lải nhải bên tai, phiền nhiễu chẳng khác nào con ruồi trâu bám trên mông con thanh ngưu kia.

Mang cả trăm quyển sách lên núi, Từ Phượng Niên dĩ nhiên không định biến mình thành cái giá sách di động. Đọc đến chỗ không hiểu, y liền tóm Hồng Tẩy Tượng đến bắt giải thích một phen. Chỗ thú vị nhất nằm ở chỗ, rất nhiều chiêu thức cao minh tưởng chừng vô giải lại thường tìm được cách khắc chế trong một quyển bí kíp khác. Loại mâu thuẫn đòi hỏi sự kiên nhẫn tìm tòi này giúp Từ Phượng Niên hưởng lợi nhiều nhất. Hiện giờ đao thuật của Thế tử điện hạ cao thấp thế nào còn khó nói, nhưng nhãn giới chắc chắn đã cao hơn vài bậc.

Thời gian này, Từ Phượng Niên lôi ra một quyển "Đại Bi Kỹ Kích" vốn đã thất truyền từ lâu trên giang hồ để làm điển tịch luyện thể. Chiêu thức tuy giản lược nhưng chiêu nào cũng cương mãnh bá đạo, chỉ cầu một đòn đoạt mạng. Rồi y lại xin Võ Đang một bộ quyền pháp vô danh thiên về âm nhu. Từ Phượng Niên vốn không thích, nhưng Hồng Tẩy Tượng lại mặt dày mày dạn hết lời tiến cử, tâng bốc lên tận mây xanh, chỉ thiếu điều tôn xưng nó thành thiên hạ đệ nhất.

Ban đầu Từ Phượng Niên vẫn lắc đầu, sư thúc tổ nói đến khô cả miệng đành phải liều mạng biểu diễn một màn tuyệt kỹ. Ngay cả Từ Phượng Niên cũng phải thừa nhận bản thân đã bị gã này làm cho chấn động thực sự: gã cưỡi trâu hái một nắm lá trúc, tung ra giữa cơn gió lớn, rồi thân hình di chuyển nương theo lá, vươn tay xuất chưởng. Từ Phượng Niên chỉ thấy hắn lảo đảo như một kẻ say "nhảy nhót lung tung", thế mà lại hút dính toàn bộ lá trúc vào lòng bàn tay.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...