Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 87: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 87
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Từ Phượng Niên cười lạnh: "Ngươi cũng biết à?"
Vị sư thúc tổ trẻ tuổi ít mang dáng dấp cao nhân đạo môn nhất cười ngây ngô: "Nghe các tiểu đạo sĩ và khách hành hương kể loáng thoáng vài chuyện dưới núi."
Từ Phượng Niên tựa lưng vào vách đá, năm ngón tay thon dài miết nhẹ vỏ đao Tú Đông cổ kính, đoạn đổi chủ đề, giọng điệu bình thản: "Năm đó lão Hoàng đế muốn dẹp yên cái giang hồ ‘dĩ võ loạn cấm’, muốn võ phu cả nước phải tâm phục khẩu phục, quỳ rạp dưới chân Thiên tử, làm một con chó ngoan ngoãn nghe lời. Thế nhưng mấy đại phiên vương, kẻ thì cáo bệnh, người thì thẳng thắn can gián. Sự thẳng thắn này là vì trượng nghĩa hay vì lợi ích đây? Mấy đại võ tướng cũng chẳng ai muốn làm kẻ ác thất đức này. Rốt cuộc, ai là kẻ gánh cái danh nhơ cho thiên hạ? Là Từ Kiêu. Gã què chết tiệt đó vừa mới diệt xong Tây Thục, đã giương cao cờ lớn chữ Từ, chĩa mũi nhọn vào võ lâm thiên hạ. Trong đó, không ít binh sĩ Bắc Lương, nhất là gia quyến các tướng hiệu, cũng xuất thân từ nơi ấy. Khi ấy, lòng quân đại loạn hơn bất cứ lúc nào. Đại quân Bắc Lương chưa kịp khai chiến, đã có hai vạn lão binh trăm trận xin giải ngũ hồi hương, lại có vô số mãnh tướng xuất thân giang hồ sinh lòng oán hận Từ Kiêu, bỏ sang đầu quân cho phe khác. Nhưng Từ Kiêu có từng oán thán một lời nào không?"
Hồng Tẩy Tượng chẳng lấy làm lạ khi thế tử điện hạ gọi cha mình là Từ què, nghe đồn hễ không vừa ý, thế tử điện hạ còn cầm chổi rượt đánh Đại Trụ Quốc. Vị sư thúc tổ trẻ tuổi này vốn chẳng hiểu chuyện dưới núi, chuyện ngoài núi, nên cặp cha con kỳ quái này, hắn lại càng không hiểu.
Từ Phượng Niên bình tĩnh nói: "Về sau đương kim bệ hạ có đủ mọi bất mãn với Thượng Âm học cung. Học cung bảo Tây Thục không thể diệt, sẽ tổn hại khí vận vương triều. Học cung lại nói hoàng tộc Tây Sở cần được hậu đãi, nếu không sẽ làm nguội lạnh lòng sĩ tử thiên hạ. Hoàng đế bệ hạ làm gì được, chẳng phải vẫn để Từ Kiêu ra mặt đó sao? Chỉ trong hai tháng đã thế như chẻ tre, diệt gọn Tây Thục. Còn về hoàng tộc Tây Sở được lòng dân, ngay cả Hoàng đế của họ cũng bị Từ Kiêu một kiếm đâm chết, gần trăm thành viên hoàng tộc đều bị treo xác trên tường thành, cả hoàng tộc Tây Sở gần như bị diệt sạch. Có thế, Hoàng đế mới kê cao gối mà ngủ được."
"Chưa bàn đến Từ Kiêu những năm qua thế nào, ngay cả một tên hoàn khố chỉ biết gieo họa cho khuê nữ nhà lành đất Lương như ta, cũng bị người ta dùng đủ mọi cách ám sát vô số lần, nếu không phải mạng lớn thì đã chết từ lâu rồi. Khương Nê như vậy thì ta chấp nhận, một tiểu nha đầu mới năm tuổi đã mồ côi cha mẹ, muốn gây sự với ta cũng là lẽ thường. Nhưng sao bao nhiêu lão hồ ly sống cả một hoa giáp, lại chẳng nói lý lẽ gì cả? Lại còn kéo theo một đám thanh niên tuấn kiệt khó khăn lắm mới bồi dưỡng được đi chôn cùng? Sống cho tốt không được à?”
Sắc mặt Từ Phượng Niên trở nên dịu dàng lạ thường, y khẽ nói: "Chết cũng tốt, vừa hay có thể đi bầu bạn với mẫu thân ta."
Gã cưỡi trâu chẳng dám ho he nữa, sợ bị đánh vào mặt, hay đánh vào hạ bộ.
Từ Phượng Niên khôi phục vẻ bình tĩnh, tiếp lời: "Nói ra có thể ngươi không tin, ta sáu tuổi đã cầm đao, chín tuổi đã giết người. Khi đó, nguyện vọng của ta là trở thành thiên hạ đệ nhất cao thủ, cưỡi con ngựa dữ nhất, dùng thanh mạch đao nhanh nhất, nặng nhất, thấy chuyện bất bình thì rút đao tương trợ, sau này cưới một nữ tử dịu dàng lương thiện như mẫu thân ta, thế mới là khoái ý nhân sinh. Mấy chục vạn thiết kỵ Bắc Lương thì liên quan gì đến ta? Nhưng lớn rồi mới hiểu, nhiều chuyện không phải muốn thế nào là được thế ấy. Nhiều kẻ ngươi nói lý với hắn, hắn lại cứ chẳng nói lý."
"Thế nên khi Từ Kiêu bắt ta mười năm không được chạm vào đao, mười năm sau lại cho ta đi du ngoạn ba năm, ta đều làm theo. Năm ngoái, lão Hoàng sún chết rồi, ta không hỏi Từ Kiêu có phải ông muốn lão Hoàng chết trên thành Võ Đế kia không, ta không dám hỏi. Hôm nay ta luyện đao, sau này lại luyện kiếm, cho dù đều luyện không thành, thậm chí bỏ dở giữa chừng, ta cũng phải…"
Vị sư thúc tổ trẻ tuổi toát mồ hôi lạnh, im thin thít.
Từ Phượng Niên tựa đầu vào vách đá, không nói nốt suy nghĩ cuối cùng, chỉ nhìn viên dạ minh châu trên vách, cười giễu:
"Ngươi cầu mong tỷ tỷ ta sống tốt ở Giang Nam đi, nếu tỷ ấy không vui, ta sẽ không khách khí với ngươi đâu. Cái thói vô lý này là ta học từ người trong thiên hạ đấy."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook