Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 88: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 88
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Hồng Tẩy Tượng nhăn nhó nói:
"Nhưng tiểu đạo là người nói lý nhất mà."
Nhớ lại bóng lưng yểu điệu xa xa bên bờ Lạc Thủy trong ba năm du ngoạn, Từ Phượng Niên thất thần đáp:
"Tương Tư đao là thứ dễ giết người nhất."
Hồng Tẩy Tượng đang định nịnh nọt rằng lời này của Thế tử điện hạ thật sâu sắc, nhưng lại bị Từ Phượng Niên đoán trước:
"Câm miệng."
Từ Phượng Niên bắt gã cưỡi trâu im lặng, đang định sai hắn đến nhà tranh lấy ít giấy bút. Những chuyện đã trải qua trên núi cần phải viết một phong thư gửi cho Từ Kiêu.
Tùy Châu công chúa cành vàng lá ngọc nếu chỉ vì tính khí trẻ con mới giá lâm Võ Đang thì không cần quá bận tâm. Chẳng qua là thù cũ thêm hận mới, Từ Phượng Niên rận nhiều không sợ ngứa, dù sao cả đời này y cũng chẳng mấy khi đến tòa kinh thành nguy nga tráng lệ kia. Nhưng nếu việc này do một người hoặc một nhóm người nào đó xúi giục thì tuyệt đối không thể xem nhẹ. Đừng thấy Từ Kiêu địa vị tột bậc, phong quang vô hạn, biết đâu ngày nào đó mây đen kéo đến, mưa gió lại ập tới.
Kết giao với người đời đáng sợ nhất là hai loại, một là kẻ thông minh tuyệt đỉnh, hai là kẻ ngu xuẩn tự cho mình là đúng. Mà ở nơi đó, hai loại người này lại nhiều nhất.
Từ Phượng Niên vừa định sai bảo vị sư thúc tổ này thì dị tượng bất ngờ xuất hiện.
Cả dòng thác lớn đang cuồn cuộn đổ xuống bỗng nhiên nổ tung!
Sóng nước như ngựa hoang đứt cương ập vào mặt khiến Từ Phượng Niên và Hồng Tẩy Tượng ướt như chuột lột. Từ Phượng Niên không bận tâm việc bị ướt, chỉ chăm chú nhìn vào tảng đá lớn giữa Bạch Tượng Trì bên ngoài thác nước. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, có thể lờ mờ thấy được Kiếm si Vương Tiểu Bình - người có bối phận ở Võ Đang ngang với chưởng giáo - đang ngạo nghễ đứng đó, thanh kiếm gỗ đào Thần Đồ trong tay chỉ thẳng vào trong động.
Kiếm này bá đạo vô song, cho Thế tử điện hạ một đòn phủ đầu. Vương Tiểu Bình đã im lặng mười mấy năm quả nhiên không nói một lời, phiêu nhiên rời đi. Lão đến cũng tiêu sái, đi cũng tiêu sái, hệt như những gã hiệp sĩ trẻ tuổi mà Từ Phượng Niên từng thấy khi lưu vong năm xưa.
Bọn họ đều thích như vậy, mũi hếch lên trời, ngạo khí ngút ngàn. Qua sông qua đò có thuyền nhỏ không ngồi, cứ thích lướt trên mặt nước. Vấn đề là ngươi lướt thì cứ lướt, đừng làm nước bắn tung tóe khiến bá tánh ngồi trên thuyền ướt sũng cả người. Nếu chuyện này xảy ra ở đất Lương mà bị Thế tử điện hạ bắt gặp, đừng nói là hoan hô tán thưởng, y nhất định phải lôi đám khốn kiếp này ra đánh một trận, rồi ngâm nước vài tháng xem sau này còn dám ra oai nữa không.
Từ Phượng Niên đang không hiểu ra sao bèn trừng mắt nhìn Hồng Tẩy Tượng cũng bị vạ lây, hắn bày ra vẻ mặt vô tội nói:
"Tiểu Vương sư huynh tuổi Sửu nên tính tình cố chấp như vậy. Trước kia hắn từng luyện kiếm ở đây, chắc là có phần tức giận. Thế tử điện hạ đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với tiểu Vương sư huynh. Hắn luyện kiếm, sau này biết đâu sẽ là tân kiếm thần, Thế tử điện hạ lại có được thiên hạ đệ nhất đao dễ như trở bàn tay, đó sẽ là một giai thoại của Võ Đang."
Từ Phượng Niên bực bội ra lệnh:
"Đến nhà tranh lấy giúp ta ít giấy mực."
Hồng Tẩy Tượng lon ton chạy đi lấy đồ.
Từ Phượng Niên mở hộp thức ăn, vừa bưng bát lên, đang định cầm đũa gắp một miếng măng khô chay thì lại phun một ngụm máu tươi vào trong bát, màu trắng đỏ hòa lẫn vào nhau. Y thở hắt ra một hơi dài. Đan dược của Võ Đang quả nhiên thần hiệu, nôn ra máu bầm xong, khí mạch lúc này đã thông suốt hơn nhiều.
Từ Phượng Niên mặt không cảm xúc ăn hết một bát cơm, nhai kỹ nuốt chậm. Ăn xong, người mang đồ tới lại không phải Hồng Tẩy Tượng, mà là Khương Nê - người chưa từng đặt chân đến Huyền Tiên nhai. Nàng cầm trong tay một chiếc nghiên mực cổ và mấy tờ giấy Tuyên Thanh Đàn.
Chiếc nghiên mực cổ to bằng lòng bàn tay có lai lịch đáng sợ. Tây Sở có một Khương Thái Nha không yêu giang sơn, không yêu mỹ nhân, chỉ yêu bút mực, chính là hoàng thúc của Khương Nê. Chiếc nghiên mực này được ông xếp hạng đầu trong bảng nghiên mực cổ thiên hạ, là cực phẩm trong các loại nghiên Hỏa Nê. Chất liệu xuất chúng, mùa đông ấm mà không đông, mùa hè mát mà không khô, có thể chứa mực mấy năm không hỏng. Khương Thái Nha thân là hoàng thúc một nước mà vẫn không nỡ dùng.
Rơi vào tay Từ Phượng Niên, nó lại cứ mỗi tuần phải dùng đến một lần, lại còn bắt Khương Nê đứng bên cạnh dùng bàn tay ngọc ngà mài mực. Bởi vì Khương Nê hận y đến tận xương tủy, điều này quả thực hợp tình hợp lý.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook