Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 93: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 93

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Đây chẳng phải là chuyện nghịch thiên sao?

Không sợ bị trời đánh thánh vật ư?

Từ Phượng Niên hủy mật thư, trong lòng dậy sóng, ngẩng đầu nhìn Thanh Điểu đang đứng ở cửa, hỏi: "Nội lực cũng có thể truyền cho người khác sao? Nếu được như vậy, chỉ cần trước khi chết truyền lại công lực như truyền ngôi, cao thủ của các tông môn đại phái chẳng phải đời sau sẽ càng mạnh hơn đời trước sao?"

Thanh Điểu bình thản đáp: "Một viên đan dược hay một bát cơm vào bụng, hiệu quả thế nào còn tùy người. Việc truyền nội lực lại càng hao hụt, nhiều nhất cũng chỉ giữ được phân nửa. Trên giang hồ từng có một đại ma đầu nội lực thâm hậu, thích nhất là ép buộc truyền công cho người khác, tận mắt nhìn những người đó thân thể không chịu nổi gánh nặng, cuối cùng nổ tung tứ chi mà chết, chỉ còn lại một cái đầu nguyên vẹn."

Từ Phượng Niên ngẩn người: "Lại còn có kẻ điên hại người không lợi mình như vậy sao?"

Thanh Điểu gật đầu.

Từ Phượng Niên hỏi: "Ngươi nói đây là ý của Từ Kiêu, hay là chủ ý của sư phụ ta?"

Thanh Điểu thành thật đáp: "Không dám nói."

Từ Phượng Niên bất đắc dĩ: "Vậy thì là Từ Kiêu rồi."

Thanh Điểu nhìn quanh một vòng, vậy mà lại mỉm cười.

Từ Phượng Niên dịu giọng: "Đợi mưa ngớt một chút rồi hẵng xuống núi."

Thanh Điểu "ừ" một tiếng.

Mưa to rồi cũng sẽ ngớt, cuối cùng Thanh Điểu vẫn phải xuống núi. Từ Phượng Niên tiễn nàng đến tận cổng chào "Huyền Vũ Đương Hưng" rồi mới quay về.

Trở lại bên ngoài nhà tranh, Từ Phượng Niên nhìn mảnh vườn rau lầy lội, khẽ cười: "Hận ta sao phải viết ra giấy? Nếu để nhị tỷ biết được, ngươi lại muốn ăn đòn phải không? Nha đầu chỉ nhớ đòn không nhớ ơn."

Sau đó, Thế tử điện hạ tiếp tục vùi đầu luyện đao, chỉ là bắt đầu to gan lớn mật đi đến rừng trúc tím trên đỉnh Đại Liên Hoa tự tìm khổ. Phải biết rằng nơi đó là cấm địa của tổ sư gia Vương Tiểu Bình. Trên núi Võ Đang, ngay cả mấy vị sư huynh cùng thế hệ với vị Kiếm Si này cũng chẳng dám đến quấy rầy, chỉ có vị sư thúc tổ trẻ tuổi mới đến đó chăn trâu, hoặc tìm vài cây trúc tím thon dài thích hợp để làm cần câu.

Lần đầu tiên Từ Phượng Niên đến rừng trúc tím, đã bị một kiếm chặt đứt mấy chục cây trúc, ép phải lui ra khỏi rừng. Lần thứ hai không biết sống chết liều mạng đỡ một kiếm, kết quả phải nằm trên giường gỗ nửa tháng, báo hại Võ Đang lại phải tốn mấy bình đan dược thượng phẩm.

Sau khi Từ Phượng Niên có thể chém nghiêng thác nước bằng một đao, y lại đến thăm rừng trúc tím. Sau một kiếm liền bị buộc phải lui ra, vẫn chưa thấy được mặt mũi của vị Kiếm Si kia. Có điều không lập tức ngã xuống đất bất tỉnh, ít nhất còn có thể lảo đảo đi về nhà tranh, chỉ thiếu điều ăn đan dược thay cơm.

Cùng thuộc chi mạch Đan Đỉnh, Võ Đang và Long Hổ Sơn có đôi chút khác biệt. Không chỉ đề cao việc tu luyện nội đan Long Hổ Thai Tức, thổ cũ nạp mới, Võ Đang còn chấp nhận ngoại đan "nấu luyện kim thạch" - thứ bị Long Hổ Sơn xem là tà đạo.

Trên Thanh Vân Phong có mấy lò luyện đan ngàn cân, đạo sĩ luyện đan đều là những người chịu khổ cực nhất trên núi, hàng năm tiêu tốn gần vạn cân than củi, thanh thế vô cùng lớn. Tháng trước, Từ Phượng Niên từng đến Thanh Vân Phong - nơi chiếm một góc riêng biệt - để xem nghi thức mở lò một lần. Ngọn núi này nghe nói trừ chủ phong Liên Hoa ra thì tà khí khó xâm nhập nhất, cần phải chọn ngày lành tháng tốt, lập đàn đốt phù lục. Đạo sĩ luyện đan quỳ dưới chân núi dâng lò thuốc, mặt hướng về phía nam cầu xin Đại Đạo Thiên Tôn, sau khi kết thúc mới được lên núi.

Cuối cùng, Thế tử điện hạ cũng hiểu được tu đạo không dễ, luyện đan càng khó. Chỉ là điều này không ngăn được việc Từ Phượng Niên ăn đan dược như trâu nhai mẫu đơn, khiến cho Hồng Tẩy Tượng vô cùng phẫn uất. Hắn vốn phải vất vả lắm mới thuyết phục được tam sư huynh Tống Tri Mệnh cho phép Thế tử điện hạ vào núi xem luyện đan. Đúng là ném mị nhãn cho kẻ mù, hết cách rồi.

Đại sư huynh bảo người trẻ tuổi dễ nói chuyện, lời này quả thực chẳng có chút đạo lý nào!

Trên núi, hoa quế đã tỏa hương.

Từ Phượng Niên ngoài việc so tài với thác nước dưới Huyền Tiên Phong, cứ dăm bữa nửa tháng lại đến rừng trúc tím đấu pháp với Vương Tiểu Bình, cuối cùng cũng miễn cưỡng đỡ được một kiếm mà không ngã.

Đừng thấy đều là một kiếm, ngã hay không ngã chính là ranh giới xác định việc luyện đao của Từ Phượng Niên đã đăng đường nhập thất hay chưa.

Có lẽ do phát hiện trúc tím trong rừng giảm đi đáng kể, Kiếm Si lại ra kiếm, càng thêm quỷ thần khó lường.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...