Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 92: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 92
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Tuyệt diệu." Du Hưng Thuỵ gật đầu phụ họa.
"Phải nói là văn hay mới đúng. Trừ bảy chữ cuối cùng, bài văn này đại hùng, bi phẫn mà bất khuất, đời ta chưa từng thấy."
Tống Tri Mệnh, người thọ gấp đôi người thường, nặng nề than thở. Lão khom lưng đứng ở đầu bài văn, cẩn thận quan sát, một tay vuốt hàng lông mày trắng dài như dây leo, vừa dứt lời liền ồ lên một tiếng: "Ngẫm kỹ lại, bảy chữ cuối cùng tưởng chừng dư thừa lại chính là điểm nhấn. Hay cho một chữ 'thệ sát'."
"Chữ đẹp, còn phóng khoáng tùy ý hơn cả thảo thư đương thời, rồng nhảy cửa trời, hổ nằm sườn núi, hiếm thấy. Càng là văn hay, khó mà tưởng tượng lại xuất phát từ tay một nữ tử chưa quá hai mươi tuổi.” Vương Trọng Lâu lên tiếng kết luận.
"Suỵt suỵt suỵt, các vị nhỏ tiếng một chút." Tiểu sư thúc tổ căng thẳng nói.
"Sợ gì chứ, Thế tử điện hạ đang luyện đao ở dưới kia." Vương Trọng Lâu trêu chọc.
"Dù sao đến lúc đó người xui xẻo cũng chỉ có mình ta." Hồng Tẩy Tượng lẩm bẩm.
"Người trẻ tuổi dễ nói chuyện với nhau, chúng ta đều có tuổi cả rồi." Vương Trọng Lâu cười tủm tỉm.
"Đại sư huynh, chỉ vì ta nhỏ tuổi mà đẩy ta vào hố lửa sao?!" Hồng Tẩy Tượng bi phẫn kêu lên.
"Tiểu sư đệ à, đệ phải có giác ngộ 'ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục', Thiên Đạo cũng chỉ có vậy mà thôi." Vương Trọng Lâu cười ha hả. Trước mặt các sư đệ, ông nào còn phong thái siêu nhiên nhập thánh của thần tiên đạo môn.
"Vớ vẩn! Đây là ngôn từ của Phật môn!" Hồng Tẩy Tượng la lớn.
"Vạn dòng đổ về biển Đông, lời tuy khác nhưng lý lẽ như nhau." Du Hưng Thụy thừa cơ đổ thêm dầu vào lửa, cười to.
"Nghe thấy không, lời của Du sư huynh đệ rất có lý." Vương Trọng Lâu vỗ vai tiểu sư đệ, rồi cùng Du Hưng Thụy nhìn nhau cười.
Mọi người đều đã lớn tuổi, không còn hy vọng vũ hóa, niềm vui lớn nhất chẳng qua là trêu chọc tiểu sư đệ vài câu. Chẳng biết ngày nào sẽ duỗi chân nằm trong quan tài, nói được câu nào hay câu nấy.
Vương Trọng Lâu nói: "Tiểu sư đệ, ở đây chỉ có chữ của đệ là đẹp nhất. Nhân lúc trời quang, đệ hãy sao chép lại, đặt ở tầng cao nhất Tàng Kinh các, cẩn thận cất giữ."
Hồng Tẩy Tượng đảo mắt một vòng: "Không viết! Nếu bị Thế tử điện hạ biết được, ta sẽ mất một lớp da."
Vương Trọng Lâu cười: "Cùng lắm thì không chép bảy chữ cuối cùng là được, sợ gì chứ."
Hồng Tẩy Tượng lẩm bẩm: "Dù sao đến lúc đó người bị đánh không phải Đại sư huynh."
Vương Tiểu Bình mười sáu năm chưa từng mở miệng, đứng lặng ngưng thần hồi lâu, cuối cùng khàn giọng thốt lên: "Trong chữ có kiếm ý."
Bốn vị sư huynh lớn tuổi nhìn nhau, rồi đều mỉm cười, lòng thầm hiểu.
Từ khi lên núi chưa từng nghe Lục sư huynh mở miệng, Hồng Tẩy Tượng thoáng vui mừng rồi liền tuyệt vọng: "Ta viết!"
Ba ngày sau, sấm chớp vang trời.
Từ Phượng Niên che một chiếc ô giấy dầu trở lại Thái Hư cung. Sau cơn mưa nhỏ, mặt đất chỉ còn lại một màu mực đen. Mưa mỗi lúc một lớn, hạt mưa trút xuống mặt ô rào rào. Y thấy một bóng người gầy gò lưng đeo thanh kiếm gỗ đào đi đến quảng trường, đứng ở một góc khác.
Từ Phượng Niên không biết lão quái tóc trắng đã rời khỏi vương phủ Bắc Lương hay chưa. Nếu chưa, có thể gọi lão đến đấu một trận với tên kiếm si này. Sau trận chiến sinh tử với đao khách Đông Việt, nay xem cao thủ so chiêu, cảm nhận của y đã khác xưa, không còn đơn thuần là xem trò hay nữa. Gạt bỏ ý nghĩ hấp dẫn này, Từ Phượng Niên xoay người xuống núi.
Bên ngoài nhà tranh, Thanh Điểu - đại nha hoàn của Ngô Đồng uyển - đang đứng trong mưa giông, che một chiếc ô giấy dầu vẽ hình chim thanh loan, lặng lẽ chờ đợi Thế tử điện hạ.
Thanh Điểu mang đến một bức thư do Đại Trụ quốc tự tay giao cho nàng.
Từ Phượng Niên bước vào căn phòng chất đầy bí kíp gần như không còn chỗ đặt chân; giường, bàn, ghế đã sớm chất đầy. Chỉ còn một góc tường sạch sẽ, không có gì bất ngờ thì đó chính là chỗ ngủ của Khương Nê.
Từ Phượng Niên ngồi lên một chồng sách, xé vài trang từ cuốn "Hổ Lao Đao" để lau mặt, lại xé thêm vài trang lau khô nước mưa trên tay, lúc này mới mở thư.
Trong thư, Từ Kiêu đích thân viết rằng ông đã phái người đến kinh thành dò la tin tức, đồng thời không giấu giếm việc ông đã bắt đầu chuẩn bị mời một vị "Bồ Tát" trong cung để chèn ép tên thái giám họ Tôn không biết điều kia. Không sớm không muộn, hai năm sau sẽ khiến gã họ Tôn thất thế.
Điều thực sự khiến Từ Phượng Niên kinh ngạc là, Từ Kiêu cuối cùng cũng tiết lộ bí mật vì sao lại bắt y đến Võ Đang. Không ngờ ông muốn Vương Trọng Lâu dùng thuật "di hoa tiếp mộc" chuyển toàn bộ tu vi Thông Huyền của mình sang cho y
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook