Vĩnh Thoái Hiệp Sĩ
-
Chapter 159: Ta Chỉ Có Thể Thấy Những Gì Ta Biết
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 159: Ta Chỉ Có Thể Thấy Những Gì Ta Biết
[Dịch giả: John Trans
Hiệu chỉnh: durii.an]
Mười chiếc dao găm được xếp ngay ngắn, cạnh chúng là một bộ giáp da với lớp lót trong được lót bằng vải mỏng để tránh trầy xước.
Chất lượng bộ giáp tương đối tốt – khá vừa ý anh. Mặc dù chưa biết khả năng kháng phép ra sao, nhưng phòng thủ trước đòn tấn công vật lý khá đáng gờm. Hiện tại thì chỉ cần như vậy là đủ rồi.
Dù rằng mặc nó vào mùa hè sẽ rất tra tấn, nhưng nếu cần thiết, anh sẽ cố chịu. Đâu còn lựa chọn nào khác?
Giữa những lớp da là một lớp giáp lưới được dát mỏng. Dù nó khiến bộ giáp nặng hơn, sức phòng ngự cung tăng lên không ít.
“Đây là kiệt tác của tôi.” Người thợ rèn tự hào nói.
Ông không hề phóng đại. Dù đã giảm nửa giá, bộ giáp vẫn đắt tiền.
Sửa chữa lớp da và rèn những sợi xích tinh xảo từ đầu không phải là chuyện dễ.
Người thợ rèn đã dành gần cả năm để rèn nó.
“Nó rất tốt đấy.” Ông nói.
Mặt ông hơi đỏ, có lẽ là do nhiều năm làm việc với lò rèn.
Bộ giáp này là một món quà.
Dù vậy anh cảm thấy thật không phải nếu cứ thế nhận nó. Enkrid đã liên tục làm phiền Krais cho đến khi ông đồng ý để họ mua bộ giáp với giá gốc.
Người thợ rèn lặng lẽ nhận chiếc túi đầy krona.
Cùng với bộ giáp, Enkrid giờ đeo thêm hai chiếc dao găm ở hai mắt cá chân, một thanh kiếm ở hông và tám cái dao ném nhét bên đùi và sườn.
Những con dao găm xếp chéo trước ngực anh tạo thành hình chữ X.
Anh đã thử góc độ rút, đảm bảo chúng không gây vấn để khi chiến đấu. Đây cũng là một trong những bài học rút ra từ kinh nghiệm thực chiến.
Từ kinh nghiệm trong quá khứ, anh cũng biết giá trị của việc mang theo một con dao để dùng cho những việc lặt vặt. Anh nhét thêm một con vào túi.
Anh có nên mang theo thêm kiếm ngắn không?
Nó có thể được dùng làm vũ khí dự phòng khi vũ khí chính của anh bị hỏng.
Đến khi chuẩn bị xong, hành lý của anh đã khá nhiều.
Ngủ ngoài trời cần có một chiếc chăn dày, cũng như cần ít nhất một chiếc nồi. Anh đã quyết định để Krais mang nồi, nhưng vẫn còn nhiều thứ cần chuẩn bị.
Than để giữ ấm về đêm, một tấm vải dày, thìa và nĩa gỗ, một tấm sắt mỏng trộn với chút đồng – hoàn hảo để nấu thức ăn trên lửa trại.
Chuyến hành trình cũng cần một chiếc túi đeo lưng chắc chắn, và trọng lượng hành lý đang ngày càng tăng.
Thứ duy nhất giúp giữ cho Enkrid sống sót bất chấp kiếm pháp tầm thường của anh là sự chuẩn bị kỹ lưỡng.
Việc đó đã trở thành thói quen.
Ngay cả chỉ có bốn người họ lên đường – và anh phải thừa nhận là bốn người họ khá ghê gớm – Enkrid không thể vì vậy mà bất cẩn.
Anh biết rõ là đủ thứ nguy hiểm lẩn khuất trên đường đi.
“Anh thực sự định đem mấy thứ đó?”
Giọng Lua mang chút khó chịu – hoặc có lẽ chỉ đơn giản là kinh ngạc.
Enkrid chẳng bận tâm. Anh ưu tiên cảm giác yên tâm của bản thân.
“Đúng, dù tôi hối hận là mình không thể đem nhiều hơn.”
Từ găng tay đến giáp chân, đều anh được cẩn thận chuẩn bị. Mỗi lưỡi dao được mài sắc và cẩn thận đánh bóng bằng dầu động vật.
Những lưỡi dao bóng loáng loé sáng dưới ánh mặt trời.
“Anh định làm mù kẻ địch bằng ánh mặt trời à?”
Nhân Oa châm chọc trong khi quan sát anh.
“Tinh ý đấy.” Enkrid bình thản đáp.
Như thể một vở hài kịch thường ngày vậy.
“Sao tôi có cảm giác ai đó chiếm chỗ mình thế nhỉ?”
Rem ở bên cạnh càu nhàu, giả vờ nổi giận.
Enkrid mặc kệ anh ta.
“Sao cậu không trả lời tôi?”
Giọng Rem chuyển sang hờn dỗi.
Thế này không ổn. Nếu cứ tiếp tục, Rem có lẽ sẽ thực sự nổi giận. Enkrid cuối cùng cũng mở miệng:
“Tôi trả lời anh rồi.”
“Khi nào?”
“Bằng sự im lặng.”
Lý lẽ vô lý gì thế này? Mặt Rem hiện lên một biểu cảm kỳ lạ.
Enkrid bình thản nhìn anh mà không nói gì thêm.
“Khốn kiếp.”
Rem bỏ qua. Từ kinh nghiệm của mình, anh biết cãi nhau với Enkrid chỉ kết thúc với thất bại của bản thân anh. Đó là sự thật mà anh học được sau nhiều lần thử.
Dù có đang làm nhiệm vụ hay không, đây là thói quen thường ngày của họ.
Enkrid tiếp tục như bình thường.
Buổi tập sáng luôn diễn ra điều đặn với cường độ gần như điên rồ. Đến buổi tối, anh cẩn thận chuẩn bị hành trang. Bảo trì trang bị và chuẩn bị công cụ là một phần của quá trình đó. Nhân Oa nhìn anh, gần như không kìm nổi sự hoài nghi.
‘Anh ta cẩn thận hay chỉ đơn giản là ngốc vậy?’
Không chần chừ. Không phàn nàn.
Anh luyện tập và chuẩn bị ngày qua ngày.
Thỉnh thoảng, trong lúc luyện tập anh thể hiện chút dấu hiệu kiệt quệ. Nhưng ngay cả khi ấy, một nụ cười nhạt hiện lên trên mặt anh.
‘Anh ta… bị khổ dâm à?’
Có lẽ vậy.
Dù bị nói rằng anh không thể trở thành kỵ sĩ, Enkrid không biểu hiện chút tuyệt vọng hay thất vọng nào.
Ba tháng qua cho thấy không có chút giả dối nào trong những việc anh làm.
Thế nên Nhân Oa đã đi đến kết luận rằng Enkrid chỉ đơn thuần… kỳ lạ, vô cùng kỳ lạ.
Một tiếng rừ khẽ phát ra từ cổ Nhân Oa.
Sao cô có thể không tò mò?
Ngoại hình ưa nhìn của anh khiến việc quan sát anh càng trở nên hấp dẫn.
Người thế này từ đâu chui ra vậy chứ?
“Anh là của tôi.”
Lua Gharne lẩm bẩm trong khi đang ngồi xổm dưới một bóng râm trên sân tập và quan sát Enkrid.
Gần đó, đội trưởng tiên tộc đến gần, bóng cô khẽ lộ khỏi bóng râm
“Ai đó nói gì à?”
Giọng Lua bình thản.
“Gào.”
Từ bóng râm đối diện, Esther nhe nanh gầm gừ.
Lại nữa rồi.
Lua Gharne mặc kệ cô ta. Nữ Nhân Oa chỉ tập trung vào mong muốn và bản năng của bản thân. Miễn là sự tò mò của cô được khơi dậy, cô sẽ không hành động lỗ mãng.
Dù vậy, nếu ai đó đến quá gần trái tim cô, cô có lẽ sẽ đáp trả - ít nhất là nửa chừng.
****
Giữa những buổi tập, Enkrid không quên trách nhiệm mình.
“Cậu ra ngoài à? Chỉ với bốn người cậu? Cả Nhân Oa nữa?”
Khi Enkrid báo cáo với tiểu đoàn trưởng, ông đặt ra hàng loạt câu hỏi nhưng rồi vẫn đồng ý.
“Ừ, thế khá bất thường.”
Ông ta nhận xét và không bình luận gì thêm.
“Và cậu nghĩ gì về việc bị nói rằng mình không thể trở thành kỵ sĩ?” Ông hỏi, dừng Enkrid ngay khi anh vừa định rời đi.
Trước khi đưa tay chào ông, Enkrid bình thản nói: “Tôi biết ơn món quà đó.”
Tiểu đoàn trưởng có ác ý khi hỏi vậy?
Không, ông không hề.
Nhưng kể cả khi ông có ác ý, việc đó không quan trọng. Đó là một cơ hội với Enkrid.
Một giấc mơ không thể đạt được? Không phải với anh. Anh chỉ đơn giản ghép lại những mảnh của giấc mơ vỡ nát kia và tiếp tục theo đuổi nó đến tận bây giờ, không gì hơn.
“Biết ơn?” Ông lặp lại.
“Vâng.”
“Vậy à.”
Sau trao đổi hời hợt đó, Enkrid đưa tay chào và bước ra ngoài, chỉ để nhận ra đội trưởng tiên tộc đang bám theo anh.
Gần đây anh gặp cô thường xuyên hơn bình thường.
Cô ta không có việc à?
Enkrid nhìn cô với chút nghi hoặc.
“Tôi lại khiến anh đổ nữa rồi à?” Cô châm chọc.
Mặc kệ cô ta, Enkrid quay đầu trở lại với việc chuẩn bị.
“Cậu đang vô cùng mong đợi chuyến đi này, phải chứ? Trông cậu phấn khích chưa kìa.” Rem khẽ trêu.
“Nếu anh không yên được, đấu tập không?” Enkrid đáp trả.
“Được đấy!” Rem lộ rõ vẻ phấn khích.
Trận đấy căng thẳng và sảng khoái, âm thanh vũ khí chạm nhau vang vọng.
Keng! Keng!
Nhưng nổi bật hơn là khác biệt về biểu cảm trên mặt Rem – một biểu cảm gần với thỏa mãn.
Khi Enkrid kích hoạt Man Tâm Lực và chém xuống rìu của Rem, Rem mượt mà chuyển chân trụ, chuyển hướng lực từ đòn đánh.
Đó là lần đầu tiên Enkrid thấy Rem sử dụng một kỹ thuật tương tự Flowing Defense.
“Là Flowing Defense?” Enkrid nhận xét.
“Hả? Tôi không được dùng nó à?”
“Không, cứ tự nhiên.” Enkrid đáp.
Dù vậy, trận đấu kết thúc với một cú vung rìu đánh xuyên Man Tâm Lực, và Enkrid chấp nhận thất bại.
Tiếp đến anh đấu tập với Audin, rồi Ragna, rồi đến cả Jaxon, người dường như vừa có chút thời gian rảnh.
Jaxon đã ngỏ lời hướng dẫn anh sau trận đấu: “Cậu chưa luyện tập đủ.”
Và thế là anh tiếp tục luyện tập.
Mục tiêu bài tập? Tăng cường độ nhạy thị giác, phản xạ và bản năng cho việc tránh đòn.
“Cậu cần luyện thêm nhiều lắm.” Jason nói.
Kết quả vẫn còn kém, nhưng kết quả đến từ việc lặp đi lặp lại bài tập.
Khi việc chuẩn bị gần như hoàn thành, Enkrid dành thời gian luyện tập không ngừng đến tận ngày trước ngày khởi hành.
“Với nhiều công cụ hơn trong tay, cậu cần tổ chức bản thân một cách hợp lý.” Ragna bất ngờ nhận xét.
Đó là một lời khuyên đúng đắn, và Enkrid gật đầu. “Anh nói phải.”
Giữa những buổi tập, anh bắt đầu thêm thiền định vào lộ trình của mình. Lua Gharne thỉnh thoảng hướng dẫn anh, dùng roi hoặc sửa những lỗi tư thế tuỳ vào tâm trạng cô. Dù đa phần cô chỉ quan sát anh.
Enkrid không bận tâm. Anh quá tập trung vào cẩn thận mài giũa kỹ năng bản thân.
Kỹ năng cơ bản.
Kiếm pháp cơ bản. nền tảng luyện tập.
Những nguyên tắc này là nền tảng của kiếm pháp Trường Kiếm phương Bắc và Định Tâm.
Cái nối kết chúng lại là độ nhạy lưỡi kiếm của anh.
Khả năng mở Trực Tâm Chi Cảnh và nhìn vào tương lai tức thì.
Tất nhiên, để làm được việc đó đòi hỏi sự tập trung vào một điểm.
‘Mình không phải thiên tài.’ Enkrid thầm nghĩ.
Anh chỉ đơn giản là một chú ếch ngồi trong chiếc giếng của hôm nay, vươn mình đến ánh sáng ngày mai.
Và anh tiếp tục bò và bò, từng tí một.
Không lay chuyển. Không đổi thay.
Như một người hành hương đuổi theo chiếc bóng của một giấc mơ, anh tiếp tục đi và đi, trui rèn bản thân sau mỗi bước.
Nhờ liên tục luyện tập, anh đã hiểu sâu hơn về Trường Kiếm Pháp, quen hơn với Man Tâm Lực.
Ngày trước ngày khởi hành đã đến.
“Gần đây quái vật hoạt động mạnh. Tôi nghe rằng những thương nhân trước đây thường đi theo nhóm mười người giờ từ chối khởi hành với nhóm ít hơn hai mươi người. Có an toàn không nếu đi thế này? À, tôi nghĩ sẽ ổn thôi.” Kraiss nhận xét sau khi nhìn qua cả nhóm.
Trong khi chuẩn bị cho một buổi đấu tập nữa, những lời của Kraiss vang lên trong đầu anh. Lần này, đối thủ của anh là Rem.
Họ đối mặt nhau trong khi giữa khoảng cách. Enkrid rút kiếm và trỏ về phía Rem, người bình thản xoay lưỡi rìu.
Gần đây họ đã đấu bao nhiêu lần rồi?
Họ đấu nhau rất thường xuyên mấy ngày nay.
“Cho tôi thấy mình không phí thời gian nào.” Rem nói, nụ cười rộng hiện lên trên mặt anh.
Anh ta có vẻ nung nấu bất bình gì đó, dù Enkrid không rõ là gì. Trận đấu này thiên về chiều lòng Rem hơn là luyện tập.
Giờ đã là giữa mùa hè.
Enkrid có thể cảm thấy sự thay đổi của nhiệt độ, sự chuyển hướng của những cơn gió.
Thay đổi trong không khí chỉ thoáng qua, giống như khoảnh khắc khoảng cách giữa họ thu hẹp.
Ngay khoảnh khắc ấy, tất cả những gì Enkrid học được qua luyện tập chảy khắp cơ thể anh.
Quá trình luyện tập qua hàng năm trời hội tụ tại một điểm.
Anh thấy những điểm nối lại thành đường, đường tạo thành vòng tròn – không gian anh kiểm soát, tầm đánh của thanh kiếm trên tay anh.
Nhịp điệu, nhịp độ, quyết định thời gian tấn công, phòng thủ và phản đòn.
Qua chuyển động và hơi thở của đối thủ, anh thoáng thấy khoảnh khắc tiếp theo.
Enkrid khẽ hạ tay. Đây là theo bản năng, một phản ứng anh đã đoán trước.
Mũi kiếm anh khẽ nghiêng về phía trước.
Giữa những tia nắng, song rìu dừng lại.
Anh có thể thấy mũi Rem, mắt anh ta, và những giọt mồ hôi chảy xuống từ trán anh ta.
Enkrid quên đi bản thân, hoàn toàn tập trung vào đối thủ, tìm kiếm con đường hợp lý và hiệu quả nhất để đi đến chiến thắng.
Tầm đánh họ chồng lên nhau. Nhịp độ và thời gian đứng về phía anh.
Theo nhịp điệu, chân anh rời đất.
Kiếm anh chẻ qua anh nắng giáng xuống.
Những chiếc rìu cũng di chuyển.
Và cùng với chúng ta người giữ chúng.
Trong khoảnh khắc, Enkrid thấy một bóng hình nhợt nhạt – như một bóng ma.
Bóng rìu vung về phía anh.
Xoẹt!
Trước khi bóng rìu chạm anh, kiếm của Enkrid gián xuống với toàn lực của Trường Kiếm Pháp, tăng tốc về phía đối thủ.
Nhát chém trúng mục tiêu.
Ấy vậy mà không có gì bị cắt.
Không cổ bị cắt, không máu rơi. Chiếc rìu đáng lẽ đánh trúng chỉ là một ảo ảnh.
“…Cậu học được cách đánh nghiêm túc rồi hả?” Rem lẩm bẩm, phá vỡ sự yên lặng.
“Anh đã tránh đi, phải chứ?”
Enkrid bình tĩnh đáp trong khi quay đi. Một vết cắt nhỏ chạy dọc má Rem.
Không hể có cảm giác, nhưng lưỡi kiếm đã chạm mục tiêu.
Dù chỉ là một vết cắt nhỏ, anh đã đánh trúng.
Một sự phấn khích chạy dọc cơ thể Enkrid, như tiếng gầm của một mãnh thú vang vọng từ bên trong.
Nghĩ lại thì, đây là lần đầu.
Anh chưa từng đánh trúng Rem, Ragna, Audin hay Jaxon.
“Tốt lắm.”
Lua Gharne, người đang quan sát từ gần đó, vỗ tay và đứng dậy.
Âm thanh lòng bàn tay cô chạm nhau mang cho anh một cảm giác thỏa mãn bất ngờ.
“Giờ thì…” Enkrid lẩm bẩm, cố làm rõ suy nghĩ mình. Đây là một trải nghiệm mới? Không, anh đã trải qua cảm giác đó trước đây.
Người đàn ông với bộ ria mép ấy.
Khi anh lần đầu đối mặt ông ta, khi anh chìm trong sự tập trung Mitch Hurrier dạy anh – đó là khoảnh khắc anh trải qua cảm giác tương tự.
Cảm giác vượt qua giới hạn bằng sự tập trung.
Nhưng giờ, cảm giác đó thuần khiết hơn.
Anh đã học thêm rất nhiều, biết thêm rất nhiều.
Ta chỉ có thể thấy những gì ta biết.
Và trong khoảnh khắc đó, Enkrid đã thấy tất cả những thứ anh đã học trở nên rõ ràng.
***
(Bản dịch được thực hiện bởi INOVEL20, đăng tải độc quyền tại INOVEL20.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại INOVEL20.COM)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook