Vĩnh Thoái Hiệp Sĩ
-
Chapter 161: Đối Mặt Với Bầy Dã Thú
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 161: Đối Mặt Với Bầy Dã Thú
[Dịch giả: Ngọc Anh
Hiệu đính: durii.an]
Đó là một lực lượng vừa đủ, không có chút kẽ hở nào khi đối đầu với đám quái vật.
Nền tảng của Trung Kiếm Pháp* nằm ở trọng lượng và sức mạnh.
(*Trung Kiếm Pháp (중검식) là cách nói chỉ kiếm pháp dùng trung kiếm — tức loại kiếm có kích thước và trọng lượng trung bình, nằm giữa tiểu kiếm (nhẹ, nhanh) và đại kiếm (nặng, uy lực lớn)
“Chỉ cần dùng lực đè xuống.”
“Nghiền nát nó bằng sức mạnh.”
“Áp sát rồi chém thật mạnh.”
“Dồn toàn bộ trọng lượng vào đòn đánh.”
“Làm vậy để khiến chúng không còn cơ hội để né tránh.”
Đó là những lời Ragna thường nói, dù đối mặt với ngọn thương, khiên hay bất kỳ vật cản nào. Phần lớn câu trả lời của cậu ấy cho mọi tình huống chiến đấu đều quy về một nguyên tắc giống nhau.
Tuy nhiên, Trực Kiếm Pháp có hơi khác biệt.
“Hãy mài giũa các thức, rồi dùng ý chí của mình để dồn đối thủ vào góc.”
Lua Gharne dạy những điều cốt lõi đầu tiên. Sau đó, cô mới mở rộng trên nền tảng ấy cùng các chi tiết bổ sung, một phương pháp giảng dạy hiệu quả đáng kinh ngạc.
Người ta nói rằng Nhân Oa đôi khi là người dạy kiếm pháp giỏi nhất. Enkrid đã nghe điều đó vô số lần.
‘Thật khó để không so sánh.’
Không thể phủ nhận khoảng cách giữa những gì Lua Gharne dạy và những gì anh học được từ trung đội trước đây. Điều đó không có nghĩa là cách dạy của trung đội tệ. Thật ra, đối với Enkrid, phương pháp của họ lại hợp với anh hơn. Cho dù có phải đau đớn lăn lộn dưới đất, nhưng anh lại dễ tiếp thu hơn.
‘Thô bạo nhưng thẳng thắn.’
Đó là khoảnh khắc anh nhận ra mình đã quen với việc học thông qua những trải nghiệm khắc nghiệt và trực diện.
Dù vậy, Lua Gharne lại là một Nhân Oa biết cách dạy đàng hoàng.
Và Enkrid cũng biết cách học.
Anh dốc toàn bộ sức lực.
Nếu có điều gì khác biệt so với trước đây thì…
‘Mình theo kịp rồi.’
Đã từng có thời điểm dù anh có lắng nghe hay vật lộn bao nhiêu, thì vẫn không thể làm được gì với những thứ mình học. Nhưng quãng thời gian ấy giờ đã nằm lại trong quá khứ.
Cuối cùng, Định Tâm là một nghệ thuật kiểm soát toàn bộ cơ thể. Nó đòi hỏi người dùng phải làm chủ từng sợi cơ bắp.
Enkrid đã thêm vào đó Kiếm Giác, Nhất Điểm Quyết, và can đảm cùng bình tĩnh từ Trái Tim Dã Thú.
Anh nhận ra một điều mới.
‘Bốn thứ này chính là cốt lõi tài năng của mình.’
Đó là những gì anh nhận được thông qua sự nỗ lực, được nuôi dưỡng bởi những người xung quanh anh.
Bằng cách nhai, thưởng thức, xé roạc và đào sâu vào những dinh dưỡng họ cung cấp cho anh, Enkrid đã xây dựng nên con người hiện tại.
Nhờ những ngày tháng lặp đi lặp lại ấy, anh mới có thể làm theo những lời dạy của Nhân Oa.
Điều đó không có nghĩa anh là thiên tài, chỉ là anh đã tốt hơn trước mà thôi.
Lua Gharne biết rõ tài năng hạn hẹp của Enkrid từ trước. Cô không hề thấy chán nản hay ngạc nhiên. Cô vẫn bình tĩnh và vững vàng, kiên nhẫn truyền dạy cho anh.
Giữa những bài học, cô thường kể cho anh nghe những kiến thức và câu chuyện về những thanh kiếm.
Lua Gharne biết rất nhiều.
“Có người nói: Thứ tốt nhất cho người mới bắt đầu học là Tốc Kiếm, nhưng thứ tốt nhất để đối phó với tân binh lại là Trực Kiếm.”
Tốc Kiếm tập trung vào tốc độ, khiến nó dễ học. Nhưng khi đối đầu kẻ yếu hơn, Trực Kiếm có thể thắng chín mươi tám trên một trăm lần.
Vậy, khi đối mặt với một kẻ mạnh hơn thì cái gì tốt nhất?
“Trung Kiếm và Nhu Kiếm có lợi hơn. Nếu đối thủ là loại ngu ngốc bất cẩn, thì Tốc Kiếm rất hiệu quả. Nếu đối phương nhát gan và quá thận trọng, thì Trực Kiếm là lựa chọn tuyệt vời. Nhưng nếu phải chọn, tôi sẽ nói Huyễn Kiếm là hiệu quả nhất.”
Một lưỡi kiếm có thể đánh lừa và khiến đối thủ hoang mang.
Lua Gharne giải thích rằng tuy cả năm thức kiếm thuật đều có điểm mạnh riêng, nhưng đều không có câu trả lời chắc chắn.
Sau cùng, trong đời có mấy thứ thật sự có một đáp án cố định?
Những lời cô nói bắt nguồn từ tính cách, triết lý, và kinh nghiệm của cô đều nhấn mạnh một điều: Người cầm kiếm quan trọng hơn kiếm pháp.
Tóm lại:
“Khi đối đầu một kẻ mạnh hơn, người nào thích ứng và phản ứng nhanh nhất sẽ nắm lợi thế.”
Gurrrrk gurrrk!
Lua Gharne bật cười khi nói.
Enkrid dần trở nên quen thuộc với tiếng cười của Nhân Oa, với màn thể hiện cảm xúc bằng cách phồng má.
Ngay cả sau cuộc trò chuyện đó:
“Trung Kiếm vốn được tạo ra để đối phó với quái thú và mãnh thú. Nghe cũng hợp lý nhỉ?”
“Trực Kiếm kết hợp tốt với Nhu Kiếm, còn Trung Kiếm thì hợp với Tốc Kiếm. Tuy nhiên, Huyễn Kiếm đứng một mình.”
“Khi luyện một thức, mấy dạng khác cũng sẽ tự nhiên bám theo. Cách tiếp cận tốt nhất là trau dồi toàn diện và học tất cả. Rồi cuối cùng, thức mạnh nhất của anh sẽ tự trỗi dậy. Nhưng trong trường hợp của anh, anh sẽ phải vất vả hơn để đạt được.”
Lời khuyên của cô luôn đi kèm với góc nhìn đặc biệt.
“Khi anh chém con sói khi nãy, lẽ ra phải chém ngang, không phải dọc. Làm vậy, anh sẽ không nhận vết xước ở tay trái. Anh nên dồn trọng tâm sang chân phải và dùng Nhu Kiếm để đỡ. Như thế này này.”
Sau mỗi trận chiến, cô đều tái hiện lại luận điểm của mình, bảo đảm rằng anh hiểu.
“Giờ thử lại. Chặn nhát này đi.”
Huấn luyện không ngừng nghỉ. Lua Gharne trực tiếp cầm kiếm để mô phỏng lại tình huống, điều chỉnh lại phản xạ của anh.
Cô không hề giảm tốc độ hay lời giảng.
Bài học vẫn tiếp tục trong bữa ăn, trước bình minh, trong lúc canh gác, cho đến trước khi ngủ.
Enkrid tập trung cao độ và tiếp thu mọi bài giảng.
“Phản ứng chậm quá. Anh thấy rồi, đúng không? Vậy thì đáng ra anh phải né, hoặc ít nhất là giơ kiếm chắn.”
Rắc.
Đó là lúc họ đang chiến đấu với ba con linh cẩu. Khi chúng đi theo bầy thì rất nguy hiểm, nhưng ba con thì không nguy hiểm lắm. Enkrid xử gọn bọn chúng khi nhận một vết xước nhẹ bên sườn.
Dù vậy, Lua Gharne vẫn tiếp tục chỉ ra sai sót của anh.
Enkrid chấp nhận mọi lời phê bình ấy.
Và từ những lời đó, một suy nghĩ dần nảy ra trong đầu anh.
Khi một lỗi bị nhắc đi nhắc lại, anh buộc phải đối mặt với nó.
‘Tị Cảm.’
Jaxon đã từng nhắc về điều này, nhưng Enkrid vẫn chưa thật sự nắm bắt được.
‘Anh ta gọi đó là phối hợp thì phải?’
Càng học, anh càng nhận ra mình còn quá nhiều thứ cần phải thông thạo.
Trong số đó, vẫn có một thứ khó nắm bắt nhất, Tị Cảm.
Nhờ luyện tập linh hoạt thị lực, giờ anh đã có thể nhìn rõ quỹ đạo và điểm va chạm trong chuyển động của kẻ địch.
Ví dụ, cánh tay vung vẩy của một con ác linh và nơi nó sẽ hạ xuống. Anh có thể dự đoán được.
“Trực Kiếm phát huy sức mạnh khi đoán trước được chuyển động của đối thủ.”
Quan sát cho phép anh có thể dự đoán. Dựa vào đó, Enkrid vung kiếm xuống dưới, vẽ nên một quỹ đạo dài.
Cánh tay của con ác linh bị xé toạc với một tiếng rắc, và anh liền vung kiếm chém dọc xuống, chẻ đôi hộp sọ của nó.
Lưỡi kiếm dừng lại ngay trước khi chẻ đôi tim của con quái. Anh cố ý dừng lại vì tôn trọng Lua Gharne.
Bịch.
Anh đá xác ác linh sang một bên rồi rút kiếm ra. Chỉ hai nhát là đã kết thúc trận chiến.
“Không tệ.”
Lua Gharne nhận xét. Từ khoảnh khắc đó trở đi, Enkrid đắm chìm vào việc thành thạo Tị Cảm và nền tảng của Trực Kiếm.
Nhưng Tị Cảm vẫn rất khó để nắm bắt.
‘Mình vẫn không hiểu được.’
Anh hiểu nguyên lý và cả phương pháp luyện tập. Nhưng chỉ hiểu không có nghĩa là cơ thể anh đã thực sự ghi nhớ nó.
Nó khiến anh nhớ đến lần đầu học Trái Tim Dã Thú, hoặc Nhất Điểm Quyết.
Anh đã học chúng bằng cách nào?
Một cái được lĩnh hội qua những lần cận kề cái chết.
Cái còn lại đòi hỏi sự kiên trì của một người học chậm.
Liệu cái này có cần những điều kiện tương tự không?
Enkrid không nghĩ nhiều về chuyện đó. Anh chỉ cố gắng hết sức trong hoàn cảnh được trao cho.
Đó chính là con người anh.
Những con quái vật và thú dữ liên tục xuất hiện trở thành những bài kiểm tra hoàn hảo, và Enkrid chào đón chúng bằng lưỡi kiếm đã thủ sẵn.
“Lại nữa hả?”
Khi cả nhóm băng qua một ngọn đồi đầy gai, Finn rên lên đầy khó chịu. Lại có thêm một bầy thú dữ nữa xuất hiện trước mặt họ.
“Chỗ này còn không phải vùng bị nguyền rủa. Tại sao lũ quái lại xuất hiện dày đặc như vậy chứ?”
Cô thất vọng rõ rệt, và cũng không thể giấu nổi cơn phẫn nộ.
Thú dữ thì không thể hiểu lời con người. Dù vậy, chắc chắn phải có lý do chính đáng cho sự khó chịu đấy.
Nếu sự khó chịu đó không phải nhắm vào lũ quái, vậy thì hướng về cái gì?
Enkrid nhanh chóng nhận ra sự thật, Krais cũng vậy và lẩm bẩm bên cạnh anh:
“Cô ấy cuối cùng cũng gần chịu hết nổi rồi.”
Gurrrrk.
Lua Gharne phồng má đồng tình.
“Grrr!”
Esther hắt xì.
Finn là một trinh sát.
Nhưng chính xác thì một trinh sát sẽ làm những việc gì?
Người Dẫn Đường dò lộ trình.
Người Vẽ Bản Đồ ghi lại địa hình.
Trinh Sát sẽ dẫn cả nhóm đi theo con đường an toàn nhất.
Vậy tại sao Trinh Sát Băng Hà, những người được giao nhiệm vụ bảo vệ các dòng sông băng, lại nổi tiếng khắp lục địa?
Tại sao họ được xem là vô cùng phi thường?
Bởi vì họ sống sót được trong rừng sâu, những nơi sánh ngang với những vùng bị nguyền rủa, và trong những khu vực đầy rẫy quái vật giữa cái lạnh cực hạn.
Họ là những người giỏi phát hiện nguy hiểm nhất và đảm bảo an toàn cho đồng đội.
Thậm chí còn có cả những ngành công nghiệp thuê Trinh Sát Băng Hà tiến sâu vào những vùng đất băng giá để thu thập thảo dược quý hiếm hoặc khoáng sản quý giá.
Finn không phải một Trinh Sát Băng Hà.
Nhưng cô vẫn tự hào về vai trò của mình.
Thế mà, dù họ có đi đến đâu, quái vật và thú dữ vẫn cứ liên tục xuất hiện.
Có lẽ điều này đã khiến cô cảm thấy bị nghi ngờ về năng lực của mình.
“Chúng ta rời đi được mấy ngày rồi nhỉ?”
Enkrid liếc nhìn Finn dâng vô cùng cáu kỉnh và lên tiếng.
“Ba ngày.”
Krais lập tức trả lời.
Nếu đi bộ đều đặn, sẽ mất khoảng hai mươi ngày để đến được khu định cư biên giới. Nếu đi bằng xe ngựa trên đường chính, thì khoảng sáu đến bảy ngày.
Đúng là con đường này đầy rủi ro, nhưng với một trinh sát dẫn đường, lộ trình vẫn tương đối nhanh và an toàn.
Trước khi xuất phát, Finn đã huých nhẹ vào hông Enkrid và tự tin nói:
“Nếu đi xe ngựa, thì chúng ta có thể bỏ qua mấy con ác linh chậm chạp đó, nhưng vì chúng ta đi bộ nên không còn lựa chọn nào khác. Dù vậy! Có một trinh sát như tôi đi cùng đúng là vận may trời cho, đúng không?”
Giờ đây, hình ảnh Finn cười nói với Enkrid lại chồng lên dáng vẻ Finn tức điên đang đứng trước mặt anh.
Cơn giận của cô hoàn toàn hợp lý.
“Đâu phải lỗi của cô.”
Enkrid nói.
Finn thở dài:
“Ư, thề đấy, cái gì thế này? Tôi không biết phải nói gì nữa cả.”
Hiện tại cô vẫn cảm thấy sai lầm không khác gì ban nãy.
Tại sao cô lại chọn lối đi giữa ngọn đồi đầy gai này?
Thường thì quái vật và thú dữ sẽ tránh những cung đường khó chịu như vậy. Khu vực này chính là loại đường như thế, mọi hướng đều bị gai nhọn chặn lại.
Đây không phải là nơi ai cũng tìm được đường đi. Không có kỹ năng của một trinh sát, người bình thường còn chẳng dám bén mảng.
Ngay cả khi dùng rìu cầm tay, chặt bụi gai cũng chẳng hề dễ dàng.
Nhưng giờ, nhìn đám thú dữ trước mặt bọn họ đi.
Dù da dày đến mấy, chúng vẫn cố xông qua đám gai để lao đến.
Đó là một bầy linh cẩu đốm phổ biến ở vùng này. Một con còn đang khập khiễng, và một con khác thì nhỏ máu theo từng bước đi.
“Điều này không bình thường.”
Nhân Oa lẩm bẩm.
Với Finn, câu nói đó nghe chẳng khác gì lời an ủi sáo rỗng.
Enkrid không bận tâm đến những lời lẩm bẩm đó. Thay vào đấy, anh tập trung vào chuyển động của bầy thú.
Thay vì lao vào tấn công ngay lập tức, trước tiên, chúng tỏ ra cảnh giác.
Sự cảnh giác cao độ của bầy thú cho thấy chúng đã sẵn sàng lao vào chiến đấu, và vì thế, Enkrid cũng chuẩn bị sẵn sàng.
Anh đặt ba lô xuống rồi rút kiếm.
“Để tôi lo. Mọi người lùi lại.”
Enkrid bước lên trước.
Tám con linh cẩu.
Không phải là con số nhỏ. Dù có một con đang khập khiễng, số lượng vẫn khá đông.
Thông thường, một bầy thú như vậy đủ để gây rắc rối lớn. Nhưng không ai tỏ ra lo lắng.
Trong ba ngày qua, họ đã chứng kiến Enkrid tiêu diệt bao nhiêu quái vật và thú dữ.
Đây cũng chỉ là một trận đánh khác mà thôi.
Lần này, Enkrid bị xước ở vai và suýt bị cắn vào đùi. Nhưng bằng sự nhanh trí, anh dùng miếng giáp ống chân đá vào đầu một con linh cẩu, thoát khỏi nguy hiểm dễ dàng.
Hai con linh cẩu xông thẳng về nhóm phía sau.
Một con chết vì móng vuốt của Esther phân đầu nó thành ba phần.
Con còn lại bị Lua Gharne đá thẳng vào thân, bay lên không trung ở độ cao của chim bay.
Đó là một màn trình diễn đáng kinh ngạc. Đá văng một con thú lên trời mà không làm vỡ bụng nó đòi hỏi kỹ thuật và khả năng kiểm soát phi thường.
Trong lúc đó, Enkrid xử lý đám linh cẩu còn lại.
Rồi cả nhóm tiếp tục lên đường.
“Ư, thật sự luôn!”
Finn càng lúc càng cáu.
Lần này là một bầy linh cẩu sọc.
“Bọn chúng cứ xuất hiện liên tục! Khó chịu thật đấy!”
Krais tức giận tặc lưỡi.
Họ gặp nhiều đến mức gần như vô lý.
Xoẹt.
Enkrid lại rút kiếm.
Đã hai mươi ngày kể từ khi họ rời thành phố.
Bên bờ suối nơi họ dừng lại để rửa sạch, bỗng xuất hiện mười ba con linh cẩu.
Không phải vấn đề gì to tát.
Dù sao, họ đã sống sót khi bị bao vây bởi bầy người sói trước đây.
Và linh cẩu thì không là gì so với người sói.
Rắc!
Cây roi của Nhân Oa vụt xuống đất phát ra tiếng động lớn.
“Không thể để kỹ năng của tôi mai một được.”
Lua Gharne nhếch mép.
Cô nói đúng. Mức độ chiến đấu này chỉ là khởi động mà thôi.
Bịch!
Esther dậm mạnh chân trước, như để khẳng định sự hiện diện của mình.
Dĩ nhiên, không ai quên cô là ai, một con Báo thông minh, có thể hiểu được lời nói của con người.
Họ đủ sức mạnh để xử lý gọn bầy thú dữ này.
***
(Bản dịch được thực hiện bởi INOVEL20, đăng tải độc quyền tại INOVEL20.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại INOVEL20.COM)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook