Vĩnh Thoái Hiệp Sĩ
-
Chapter 164: Vung Kiếm
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 164: Vung Kiếm
[Dịch giả: Ngọc Anh
Hiệu đính: durii.an]
Khi con gnoll cầm cây thương thô sơ lao đến, lưỡi kiếm của Enkrid vẽ một đường cong hoàn hảo, chém toạc cả cán thương lẫn ngực con quái vật chỉ trong một nhát.
Rắc! Xoẹt!
Hai âm thanh khác nhau cùng lúc vang lên khi lồng ngực của gnoll bị xẻ đôi.
Máu đen đặc, nhớp nháp tràn ra từ lớp lông vàng phủ trên thân người con thú.
Enkrid hất nhẹ thanh kiếm, vẩy máu con quái khỏi lưỡi kiếm.
Con gnoll, ngực bị chém toác, ho ra máu đen đặc sủi bọt.
Rắc!
Một tiếng roi quất xé gió, cuốn chặt lấy cổ một con linh cẩu đang lao tới chỗ người thợ ngã quỵ.
Vút!
Con thú bị giật bổng, bay văng lên trời, rơi xuống giữa bầy của nó.
Một con xui xẻo bị hất lên tận mái nhà gần đó, rít lên thảm thiết rồi lăn xuống đất với tiếng bịch.
“Lua” là cách người yêu gọi tôi đấy, biết không.”
Nhân Oa lên tiếng, phản ứng trước tên gọi tắt của mình. Cô ấy đã khoác giáp đầy đủ, ánh mắt sắc bén quét qua xác con gnol vừa ngã xuống.
Dù không cố ý, nhát chém đó đã xuyên thẳng vào tim nó.
Nhưng Nhân Oa không bận tâm, chuyển sự chú ý sang nơi khác. Kinh nghiệm dày dặn thể hiện rõ trong từng chuyển động, khí thế của một chiến binh lão luyện bao trùm quanh cô ấy.
Khi thanh kiếm của Enkrid vẫn tiếp tục múa lượn trong không trung, Nhân Oa đột nhiên nói:
“Này, tôi phải đi rồi.”
“Chính xác là… đâu cơ?”
Dù tình thế hỗn loạn như vậy mà Nhân Oa - trong tất cả mọi người - lại chuẩn bị rời đi sao?
“Đến giáo phái.”
Cô ấy đáp thẳng thừng.
Giáo phái?
Trước khi Enkrid kịp hỏi thêm, má Nhân Oa phồng lên đáng kể, một biểu hiện của sự bực bội hoặc tiếc nuối.
Enkrid không thể nào đọc được cảm xúc của cô ấy.
Nhân Oa lao vút về phía trước với một sức mạnh bùng nổ.
Ngay sau đó, Frokk bung người lao vút về phía trước. Mặt đất dưới chân rạn nứt khi cô ấy bật nhảy, để lại phía sau một làn khói bụi mù cuộn lên.
Cô ấy để lại một đường rãnh trên mặt đất, và con đường cô lao đi đã biến thành một vệt sáng xanh mờ.
Vài con linh cẩu cố chắn đường cô nhưng đều bị hất văng như những con búp bê rách.
Ầm! Ầm!
Tiếng những con thú va vào tường rồi rơi xuống vang dội khắp chiến trường.
Nhìn cảnh tượng tàn phá đó, Enkrid không khỏi cảm thấy như mình đang tách khỏi thực tại.
Sức mạnh áp đảo của Nhân Oa khiến từng chuyển động của cô ấy gần như siêu thực.
Khi bóng dáng cô hoàn toàn biến mất khỏi cuộc chiến, Enkrid hướng mắt về một điều quen thuộc hơn.
Giữa sự hỗn loạn, anh nhận ra một người, một trong những thuộc hạ của Deutsch, kẻ từng bám theo đội trưởng đội canh gác như cái bóng trong thời gian họ ở đây.
“Kya!”
Tiếng hét kéo sự chú ý của Enkrid trở lại.
Esther, con báo luôn trung thành, giờ đứng chắn phía trước một người thợ hoảng sợ.
Enkrid nhanh chóng lấy lại tập trung.
Trước mặt anh, cánh đồng đang tràn ngập gnoll và những con linh cẩu.
Giờ không phải lúc để suy nghĩ về việc rời đi bí ẩn của Nhân Oa hay về giáo phái mà cô ấy nhắc đến.
“Cái quái gì thế này?”
Krais lẩm bẩm phía sau anh.
Không có thời gian để trả lời.
Ngày càng nhiều Gnolls đang lao tới Enkrid.
“Phù…”
Thở ra chậm rãi, Enkrid chống chắc chân trái xuống đất. Anh xoay cổ chân, đầu gối và hông một cách nhịp nhàng, đưa lưỡi kiếm vung theo một vòng cung rộng.
Đòn chém xoay của Trung Kiếm Pháp đã xé toạc một gnoll đang tiến tới.
Xoẹt!
Lưỡi kiếm chém sạch phần thân của quái vật, tách phần trên và phần dưới.
Máu đen và ruột trào ra khi cơ thể bị chém đôi bay qua bên trái Enkrid, tạm thời ngăn chặn bước tiến của những con gnoll khác.
Nhưng hiệu ứng đó không kéo dài lâu.
Một con gnoll nhảy qua xác, vung búa chiến.
Phía sau nó, vài con khác lao tới, lưỡi thè ra và nước bọt bắn tung tóe khi chúng tru lên trong điên cuồng.
Enkrid, không mặc giáp và chỉ cầm một thanh kiếm duy nhất, đối đầu trực diện với chúng.
Tình hình không thể tồi tệ hơn nữa.
“Chúng cứ kéo tới liên tục!”
Krais hét lên, nhưng Enkrid không đáp lại.
Với một lần hít thở nữa, anh nâng kiếm lên, chuẩn bị đối mặt với cơn hỗn loạn cận chiến.
Trận chiến đã bắt đầu, không còn chỗ cho lời nói.
***
Trong thế giới này, có những điều không thể nhượng bộ, không thể bỏ qua, và những hành động không thể tha thứ.
Với Nhân Oa, giáo phái là một trong những điều đó.
Một giáo phái cuồng tín, bị mê hoặc đến mức tin rằng thần của họ cư ngụ trong Thâm Uyên, một giáo đoàn điên rồ của những kẻ cuồng tín.
Chúng là mục tiêu của sự trả thù mà cô ấy không thể bỏ qua.
Ngay khi nhìn thấy những kẻ giáo phái, tầm nhìn của Nhân Oa nhuốm màu đỏ thẫm.
Dù vẻ ngoài điềm tĩnh và kinh nghiệm dày dặn, đủ để nói về những vấn đề tình cảm như thể chúng chỉ là những kỹ thuật, Nhân Oa vẫn là Nhân Oa.
Cô ấy bị thúc đẩy bởi những dục vọng và đam mê đang sục sôi trong lồng ngực.
Một trong số những kẻ giáo phái đó đã giết người tình thứ hai của cô ấy.
Vào ngày hôm đó, cô ấy đã thề với cả trái tim mình:
“Tôi sẽ giết mọi kẻ giáo phái mà tôi thấy.”
Với Nhân Oa, lời thề này quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác.
Vì vậy, cô ấy truy đuổi chúng với quyết tâm không lay chuyển.
Mục tiêu duy nhất của cô ấy là hạ gục chúng và trở về.
Nhưng con đường của cô ấy bị chặn lại.
Những kẻ tín đồ khốn nạn này mưu mẹo hơn cô ấy dự đoán.
“Đồ quái vật Nhân Oa chết tiệt.”
Một tên tín đồ đang chạy trốn chế nhạo, nụ cười méo mó vặn vẹo xuất hiện nơi khóe miệng.
Với người ngoài, nụ cười đó có thể trông như khinh bỉ, nhưng Nhân Oa nhìn thấu nó.
Liệu cô ấy đã rơi vào bẫy của hắn chưa?
Không. Chẳng quan trọng.
Đã đến lúc nghiền nát cái sự kiêu căng của bọn chúng.
Tuy nhiên, trước mắt, Enkrid sẽ phải chờ cô ấy quay lại.
“Đừng có chết.”
Đó là tất cả những gì cô ấy có thể cầu mong.
***
Ngay khi Nhân Oa rời đi, con đập kìm giữ làn sóng quái vật vỡ tung. Một trận thủy triều sinh vật tràn ra, áp đảo như nước tràn qua những hàng rào vỡ vụn.
Enkrid bước lên phía trước, quyết tâm câu thời gian, nhưng vô ích, ở đây có quá nhiều sinh vật.
“Guuugh!”
Một tiếng gầm trầm vang lên cùng cú đánh xuống của cây búa chiến thô sơ nhắm thẳng vào đầu anh. Đầu búa, gắn sắt lởm chởm, hứa hẹn nỗi đau và cái chết.
Enkrid lùi một bước, chuyển lực trên thành kiếm để chém lên.
Xoẹt!
Lưỡi kiếm chém qua cằm của con gnoll, chẻ đôi đầu nó theo chiều dọc.
Chưa kịp hồi phục, một con linh cẩu đã lao tới từ bên trái. Enkrid dùng chuôi kiếm như cái chùy tạm thời, chuẩn xác hạ xuống.
Rắc!
Sinh vật gục xuống đất, hộp sọ vỡ nát. Tiếng vỡ thỏa mãn vương trong tay như mở hạt dẻ.
Không có thời gian để xác nhận cái chết của nó.
Từ bên phải lóe lên ánh thép, ba vũ khí nhắm thẳng vào anh, sát khí ngùn ngụt.
Gnoll. Lũ gnoll chết tiệt. Kỹ năng phối hợp của chúng chính xác đến mức điên người.
Enkrid phản ứng theo bản năng, nhanh chóng chém liên tiếp.
Keng! Keng!
Phản công được hai cú. Cú thứ ba quá gần để chống lại, buộc anh phải vặn người. Mũi giáo sượt qua sườn, rạch thủng chiếc áo.
Enkrid hạ kiếm xuống không chút do dự, chém đứt cán giáo.
Bịch.
Mũi giáo đã bị vô hiệu hóa, nhưng một cú đánh khác lại trúng, lần này là một cây búa đập vào vai anh từ phía sau.
Không thể tránh kịp. Dù phản xạ có nhạy bén đến đâu, anh cũng không thể lường trước mọi đòn tấn công.
Cú đánh đó đi vào điểm mù của anh.
Cơn đau lan khắp cơ thể, nhưng Enkrid không thể dừng lại. Dừng lại đồng nghĩa với cái chết.
Anh giả vờ lùi lại, chuyển trọng tâm để đối phó.
Đổi lực cầm kiếm, anh đâm chuôi kiếm vào mặt kẻ tấn công.
Bịch!
Con gnoll loạng choạng, nghẹt thở trong tiếng rên đau đớn.
Tận dụng khoảnh khắc đó, Enkrid vặn người đứng thẳng, xoay lại để đối mặt với một con linh cẩu khác đang lao tới.
Hàm nó ghim vào cổ tay anh, tuyệt vọng và không ngừng nghỉ.
Enkrid hạ kiếm theo một vòng cung hoàn hảo, chẻ đôi sọ nó.
Trái Tim Dã Thú thức tỉnh.
Khi cơ thể con linh cẩu gục xuống, một cảm giác thông suốt lạ thường lan ra khắp người.
Tim anh đập dồn dập như trống chiến, nhịp điệu át cả hỗn loạn xung quanh.
Bình tĩnh. Liều lĩnh.
Trái Tim Dã Thú giúp anh định thần, cho phép anh nhìn chiến trường một bằng một cách khác.
Thời gian dường như chậm lại.
Phía trước, những con gnoll vung vũ khí, giáo, kiếm, rìu và búa, tất cả đều nhắm thẳng vào anh.
Những đường thẳng hiện lên trong tầm nhìn của Enkrid, nối các vũ khí với quỹ đạo của chúng.
Những đường này đại diện cho sự sống và cái chết, một mạng lưới lựa chọn cần vượt qua.
Enkrid hướng theo các đường đó, lưỡi kiếm nhảy múa đáp trả.
Xoẹt! Cạch! Bịch! Rắc!
Đầu của con gnoll đầu tiên bị chém đứt với một cú chém xuống quyết đoán.
Con thứ hai bị rạch cổ khi Enkrid đảo ngược cú chém thành một động tác hướng lên mượt mà.
Con thứ ba ngã khi anh bổ kiếm xuống, chém qua xương quai xanh và xuyên thẳng vào tim.
Lồng ngực con gnoll thứ tư bị xé toạc theo đường chéo, nội tạng tràn ra mặt đất.
Vào lúc Enkrid lùi lại, bốn con gnoll đã chết liên tiếp, máu đen của chúng thấm đẫm mặt đất.
Dòng thuỷ triều không ngừng.
Nhưng những con gnoll không hề chùn bước.
Chúng sử dụng xác đồng loại làm lá chắn, lao vào Enkrid với giáo và kiếm.
Những con linh cẩu cũng tham gia, hàm răng nghiến chặt, nanh nhọn tìm kiếm thịt anh.
Một con gnoll nhắm vào cổ tay anh nhưng thất bại, đổi mục tiêu sang đùi. Còn con khác nhắm tới ống chân.
Quá nhiều để đếm.
Enkrid không có thời gian để lo cho người khác, toàn bộ sự chú ý của anh chỉ dành cho việc sống sót ngay khoảnh khắc này.
Chém. Đâm. Chặt. Lặp lại.
Các kỹ thuật của Trung Kiếm Pháp chảy trong cơ thể anh, chặt đầu và xẻ đôi thân xác với độ chính xác không ngừng nghỉ.
Bất chấp cuộc tàn sát, kẻ thù dường như vô tận.
Nhịp thở của anh trở nên gấp gáp, tim đập thình thịch, và tay chân rã rời.
Ngay cả quyết tâm bình tĩnh của anh cũng chao đảo trước cuộc tấn công không ngừng nghỉ.
Những con gnoll khổng lồ.
Rồi những kẻ khổng lồ xuất hiện.
Lớn hơn đồng loại của chúng, những con gnoll to lớn này sừng sững trước Enkrid, cơ bắp cuồn cuộn và đôi mắt vàng rực tỏa ra uy lực.
Một con bước tới, cầm một cây gậy gỗ đầy gai to như thân cây.
“Guuuuh!”
Con quái vật đập xuống với sức lực khiến mặt đất rúng động.
Bản năng của Enkrid gào thét.
“Không thể né.”
Anh quyết định trong tích tắc.
“Nhảy.”
Trái Tim Dã Thú trỗi dậy trong anh, giải phóng một luồng sức mạnh dữ dội.
Enkrid giơ kiếm để chặn cú đánh trực diện.
Bùm!
Tiếng va chạm vang lên như sấm, tạo ra sóng xung kích lan khắp chiến trường.
Cây gậy của con gnoll khổng lồ bị hất lên trời, cơ thể đồ sộ lảo đảo dưới lực tác động.
Enkrid chớp lấy cơ hội, lao tới bằng tất cả sức mạnh của mình.
Lưỡi kiếm của anh đâm trúng đích, xuyên qua cổ con quái vật.
Xoẹt!
Một động tác liền mạch. Vào rồi ra.
Con gnoll khổng lồ ôm cổ, máu đen phun ra khi gục xuống.
Nhưng không có thời gian để ăn mừng.
Hai con gnoll khổng lồ khác lao tới từ hai bên, được yểm hộ bởi đồng loại nhỏ hơn của chúng.
Đôi mắt chúng rực lửa thù hận, một biển vàng nhìn chằm chằm anh với ý định tàn nhẫn.
Anh có thể làm gì trước con số ấy đây?
Còn điều gì khả thi nữa không?
Enkrid không biết.
Tất cả những gì anh biết là thanh kiếm của anh phải tiếp tục chuyển động.
Bởi vì nếu dừng lại, mạng sống của anh cũng sẽ dừng lại theo.
***
Esther nhận ra có điều gì đó cực kỳ sai lầm.
‘Quá nhiều. Đây là cả một ổ quy mô toàn diện rồi.’
Từ ổ quái mang sức nặng, một thuật ngữ chỉ những nhóm quái vật đông đảo và có tổ chức.
Chạy trốn không còn là lựa chọn nữa.
Đôi mắt báo của cô quét qua khung cảnh hỗn loạn phía sau.
Con người đang chết dần. Quái vật đang giải phóng cuộc tàn sát không ngừng.
l
“L-làm ơn, tha cho tôi!”
Một lời cầu xin tuyệt vọng bị cắt ngang khi một con gnoll đâm lưỡi kiếm vào cổ nạn nhân.
“Áaaahhh!”
Một người đàn ông hét lên khi bị kéo lê khi còn sống vào hàm của một con linh cẩu. Âm thanh xé nát thịt vang lên khắp không trung.
Xoẹt. Xoẹt. Xoẹt.
Một con gnoll liên tục cắm giáo vào cái xác vô hồn.
“Guuk! Guuk!”
Niềm khoái cảm ghê rợn hiện rõ qua tiếng gầm gừ của nó.
Cuộc thảm sát diễn ra chỉ trong vài giây.
Con người không có cơ hội chạy trốn.
Hàng rào cao lớn của ngôi làng, vốn được dựng lên để bảo vệ, giờ trở thành một cái bẫy. Khi quái vật tràn vào, khu định cư không còn là nơi trú ẩn, mà là đĩa thức ăn, còn con người là bữa ăn.
Một số người cố leo lên tháp quan sát, câu thời gian trong tuyệt vọng.
Nhưng vô ích.
‘Không chỉ mỗi quái vật.’
Đôi mắt tinh tường của Esther hẹp lại.
Một cựu lính đánh thuê đứng trên đỉnh tháp quan sát, người được cho là đội trưởng bảo vệ, cười khẩy khi căng một mũi tên.
Vút. Vụt.
Mũi tên trúng vào một người dân cố leo lên tháp, khiến anh ta rơi xuống đất. Đầu anh ta vỡ tan vì cú va chạm, và cơ thể vô hồn ngay lập tức bị những con linh cẩu nuốt chửng.
Những người cố gắng tiếp cận tháp đều gặp cùng số phận.
Một nỗi bất an tràn ngập trong Esther.
Một kẻ săn mồi trỗi dậy.
“Kyaaaah!”
Esther quyết định hành động.
Cô lao tới, đập nát hộp sọ của một con gnoll chỉ bằng một cú đá mạnh mẽ.
Nhảy về phía trước, cô xé toạc lũ linh cẩu bằng móng vuốt của mình, chém, xẻ, và xiên.
Xoẹt! Bịch! Rắc!
Móng vuốt cô cắt xuyên hộp sọ, những cú đánh nghiền nát xương sườn. Mười, mười lăm con quái gục trước cơn thịnh nộ của cô, nhưng bầy quái dường như vô tận.
Đây không phải là một ổ quái bình thường, nó là một sự kiện cấp thảm họa.
Một ổ quái với quy mô như vậy có thể tàn phá cả vương quốc.
‘Chắc chắn có ai đó đứng sau chuyện này.’
Linh cảm của cô, được mài giũa bởi thế giới ma pháp, thì thầm sự thật: đây không phải là một sự kiện ngẫu nhiên.
Nhưng giờ cô chẳng thể làm gì khác.
Ngay cả khi móng vuốt tiếp tục xé nát da thịt, Esther bắt đầu cảm nhận được giới hạn sức chịu đựng của cô.
Quá nhiều. Thật sự quá nhiều.
Đấu tranh chỉ dẫn đến cái chết. Con đường duy nhất là thoát thân.
Biện pháp tuyệt vọng.
“Chúng ta phải phá phòng tuyến trước, đội trưởng!”
Krais, chiến lược gia mắt to, hét lên giữa sự hỗn loạn. Ở một thời điểm nào đó, cậu đã rút thanh kiếm ngắn và vẫn đứng vững một cách đáng ngạc nhiên.
Sự sống sót của cậu? Hoàn toàn nhờ kỹ năng và chiến thuật. Cậu lảng vảng gần Enkrid, giữ vị trí ngay rìa cơn lốc quái vật.
Sự chú ý của lũ quái hướng về mối đe dọa lớn nhất: Enkrid.
‘Enkrid chính là người mình cần.’
Anh chiến đấu như một anh hùng trong truyền thuyết, thanh kiếm biến thành cơn lốc tàn phá.
Những con gnoll rơi như lá trong bão khi anh chém, đâm, và nghiền nát để vượt qua bọn chúng.
Tại một thời điểm,
Một lần, anh nắm chặt thanh kiếm gần phần gốc và đâm vào đầu một con gnoll bằng toàn bộ sức mạnh, nghiền nát nó hoàn toàn.
Sức mạnh thuần túy ấy khiến người ta kinh ngạc.
Nếu họ có thời gian để chiêm ngưỡng.
‘Không ổn rồi.’
Esther, bị hạn chế khả năng trong hình dạng báo, nhận ra sự vô nghĩa khi chiến đấu bên cạnh anh.
Chiến đấu bây giờ đồng nghĩa với việc chết cùng anh.
Như một kẻ săn mồi quan sát.
Esther nhảy lên mái nhà của một túp lều gần đó, biến mất trong bóng tối.
Từ trên cao, cô dừng mọi chuyển động, lặng lẽ ẩn mình. Đôi mắt sắc bén không rời khỏi Enkrid.
Giờ phút này, cô sẽ dõi theo anh.
“Tôi sẽ đảm bảo anh được trả thù.”
Và cùng với ý nghĩ đó là một quyết tâm mới.
Một quyết tâm mà trước đây Esther chưa từng cảm nhận.
Cô chưa bao giờ chiến đấu vì ai khác, chưa bao giờ thề sẽ trả thù thay cho người khác.
Cô không nhận ra điều đó, nhưng cảm xúc ấy đang bùng cháy trong cô.
Cô sẽ bảo vệ anh, dù có phải đánh đổi bằng cả mạng sống của chính mình.
***
(Bản dịch được thực hiện bởi INOVEL20, đăng tải độc quyền tại INOVEL20.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại INOVEL20.COM)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook