Vĩnh Thoái Hiệp Sĩ
-
Chapter 165: Chống Lại Bầy Quái Vật
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 165: Chống Lại Bầy Quái Vật
[Dịch giả: Ngọc Anh
Hiệu đính: durii.an]
Enkrid chẳng buồn quan tâm đến số lượng nữa.
Tất cả những gì anh có thể làm là vung kiếm, hết lần này đến lần khác.
Bầy quái vật tấn công liên tục, tiếng la hét của nhân loại cũng không ngừng vang vọng bên tai anh.
Và rồi, tiếng la hét nhỏ dần, chỉ còn lại mùi máu tanh nồng và tiếng gầm gừ của quái vật cùng dã thú.
Trận chiến đã kéo dài suốt từ lúc bình minh cho đến tận giữa trưa khi mặt trời đang đứng bóng ngay phía trên đỉnh đầu.
Enkrid không thể chặn được mọi đòn tấn công.
Cái đầu của con linh cẩu bị chém rụng vẫn còn bám chặt vào bắp đùi trái của anh, răng nanh của nó cắm sâu vào thịt.
Cánh tay trái của anh buông thõng, trở nên vô dụng.
Tay phải thì coi như vẫn hoạt động được, nhưng chân phải của anh lại không may mắn như vậy– các ngón chân bị nghiền nát trước cú vung búa đang khiến anh loạng choạng và mất thăng bằng.
Dù tầm nhìn của anh đã mờ dần, lũ quái vật vẫn đang không ngừng kéo đến.
“Gaaaa!”
Không còn tiếng kêu cứu nào nữa.
Những tiếng thét tuyệt vọng vừa mới đây thôi giờ đã hoàn toàn biến mất.
Kéo theo cơ thể đầy vết thương, Enkrid vung thanh kiếm trong tay.
Hệ quả từ việc lạm dụng Man Tâm Lực khiến toàn bộ cơ thể anh gào thét trong đau đớn tột cùng.
Từ bình minh cho đến giữa trưa, gần nửa ngày trời, một mình anh chém giết bầy gnoll và dã thú.
Số lượng anh giết đã vượt quá một trăm.
Nếu có ai đó nhìn thấy điều này, nếu một ai đó mà biết…
Chắc hẳn họ sẽ rất khiếp sợ.
Nhưng không còn một ai cả.
Anh là người duy nhất sống sót.
“A, Kraiss.”
Lùi lại một bước, chân Enkrid đạp phải một thứ gì đó.
Đó là một cái xác.
Một thi thể với phần bụng bị xé toạc, nội tạng bên trong lòi hết ra ngoài.
Là một khuôn mặt quen thuộc.
Kraiss, người có đôi mắt to, giờ đã vô hồn nằm đó.
Mặt cậu bị cắn nát, trên má vẫn in hằn một vết răng sâu hoắm.
Kraiss luôn luôn khoe rằng khuôn mặt là tài sản quý giá nhất của cậu ta.
“Giờ thì không còn nữa rồi.”
Enkrid ảm đạm nghĩ .
Còn Finn thì đã ra ngoài trinh sát. Việc kiểm tra địa hình xung quanh có lẽ đã cứu cô một mạng.
Nếu cô nhìn thấy chuyện này, chắc hẳn sẽ bỏ chạy. Ít nhất thì Finn sẽ không chết ở đây.
Còn những người khác ư? Đều chết cả rồi. Tất cả bọn họ, có lẽ vậy.
Ngày mà vòng tuần hoàn tàn khốc lặp lại.
Nó là một bức tường mà anh không thể trèo qua hay phá vỡ.
Không cần nghe tiếng cười nhạo của người lái đò sông Đà thì anh cũng biết điều đó.
Nhưng trong tâm trí, anh đã nghe thấy giọng nói chế giễu của hắn:
“Ngươi nghĩ mình có thể vượt qua giới hạn của bản thân chỉ bằng việc luyện kiếm sao? Để xem ngươi sẽ thế nào khi bị quái vật bao vây đến nghẹt thở.”
Enkrid thở dài nặng nề, một lần nữa siết chặt thanh kiếm của mình.
“Giới hạn cái quái gì chứ.”
Lũ gnoll tạm dừng cuộc tấn công không ngừng nghỉ.
“Guuuuk!”
“Guuuuuuk!”
Tiếng hú của chúng to hơn, vang vọng khắp không gian, đập thẳng vào tai của Enkrid.
Đám quái vật tản ra.
Ở đó, một con gnoll xuất hiện.
Nó đi khom người, cổ vươn về phía trước, xương sống nhô lên theo hình vòng cung kỳ dị.
Nó không quá to lớn hay cầm bất kì một loại vũ khí đáng sợ nào.
Nhìn qua, nó giống như một con gnoll bình thường.
Chỉ có sự khác biệt duy nhất là bộ lông dựng đứng và cái mõm dài ngoằng của nó.
Nó cầm trong tay hai chiếc dao găm, lưỡi dao loé sáng dưới ánh mặt trời.
Lũ gnoll xung quanh nó gầm to hơn, như thể đang cổ vũ.
Sự xuất hiện của thủ lĩnh đã khiến không khí tràn ngập áp bức.
Enkrid cảm nhận được tay anh đang run rẩy khi nâng thanh kiếm.
Việc sử dụng Man Tâm Lực quá mức khiến cơ thể anh gần như kiệt quệ.
“Phiền phức thật.”
Khi Enkrid mở mắt ra, trời đã hửng sáng.
Không chút do dự, anh chuẩn bị đầy đủ cho bản thân.
Từng trang bị một, từ thanh kiếm thứ hai của bản thân cho đến những chiếc dao găm và mảnh giáp trên người, đều được đặt đúng chỗ.
Sức nặng của bộ đồ khiến anh thấy bình tĩnh hơn.
Sự chuẩn bị ồn ào của anh đã đánh thức những người khác trong căn nhà gỗ. Đúng như ý muốn của Enkrid.
“Mặc giáp đầy đủ ngay sáng sớm sao?”
Lua Gharne, người luôn nhạy bén, phá vỡ sự tĩnh lặng.
“Cô biết gì về giáo phái đó?”
Câu hỏi thẳng thừng của anh khiến cả căn phòng đông cứng.
Lần đầu tiên, vẻ điềm tĩnh của Lua Gharne dao động.
“Anh nghe được chuyện đó từ đâu?”
“Từ thời còn làm lính đánh thuê, nhưng mà chỉ thoáng qua thôi.”
“Hừm.”
Phản ứng nặng nề của cô khiến cả căn phòng trở nên căng thẳng.
“Ra ngoài nói chuyện nhé?”
Lua Gharne lên tiếng, áp lực đè nén căn phòng tạm thời được giảm bớt .
Cô không định hỏi sâu hơn về chuyện này, chỉ đơn giản là tò mò tại sao anh lại nhắc đến giáo phái đó.
Ra đến bên ngoài, Enkrid kiểm tra lại trang bị.
Mọi thứ đều ổn. Khi đã đâu vào đấy, anh bắt đầu luyện tập Định Tâm
Trọng lượng của đống trang bị khiến chuyển động của anh trở nên khó nhọc.
Sự khó chịu ấy buộc anh phải điều chỉnh lại tư thế, và để làm vậy, anh nhớ lại những lời dạy của Aoudin.
“Việc rèn luyện cơ thể đâu có dễ chịu gì.”
Đúng là tên điên.
Cảm giác đau nhức đấy phải nằm ở cơ bắp, không phải ở khớp, đó mới là điều cốt lõi.
Đã bao nhiêu giờ anh đầu tư vào tiến trình này rồi? Đã bao nhiêu ngày anh tận tụy cho việc lặp đi lặp lại này?
Enkrid nhanh chóng điều chỉnh lại tư thế. Buổi tập hôm nay là một buổi tập ngắn và mãnh liệt.
Không còn nhiều thời gian nữa.
Lua Gharne bước ra ngoài và thấy Enkrid đang say mê tập luyện. Thật khó hiểu nhưng cũng không bất ngờ.
‘Anh ấy là người như vậy mà.’
Cô lắc đầu nghĩ.
“Sao đột nhiên anh lại nhắc đến giáo phái?”
Enkrid liếc nhìn cô.
Anh từng đụng độ đám tín đồ trước đây, thậm chí từng tham gia cuộc thanh trừng.
Lũ điên ấy thường ẩn mình nơi góc tối thành phố, phát triển trong những con hẻm ẩm thấp và tối tăm.
Ở thành phố, những việc đó là của các thẩm tra viên từ nhà thờ, lính đánh thuê ít khi dính dáng tới.
Tuy nhiên, ở vùng quê, đôi khi trưởng làng lại thuê lính đánh thuê để xử lý giáo phái.
Enkrid từng gặp những kẻ phát điên vì hút thứ cỏ tàn phá não, cuốn trong những điếu thuốc thô kệch.
Đúng là bọn điên.
Nhưng giáo phái mà Lua Gharne nhắc tới dường như không giống loại đó.
“Chúng bất thình lình xuất hiện ở trong mơ.”
Enkrid cân nhắc cẩn thận trước khi nói.
Biết nói năng khéo léo như vậy là thấu hiểu tâm lý của người khác, có bản năng sắc bén và phản ứng linh hoạt.
Anh biết ánh mắt của Lua Gharne nhìn anh không bình thường.
‘Cô ấy nghĩ mình bị điên.’
Lời giải thích đó có lẽ đủ, nếu không thì anh sẽ bỏ qua vấn đề này.
Dù sao, sự quan tâm của anh đến giáo phái đó cũng chỉ là nửa tò mò, nửa cảm thấy đây không chỉ là thuộc địa quái vật bình thường.
Số lượng quái vật lớn đến mức không thể là ngẫu nhiên được.
“Trong mơ sao?”
Lua Gharne nheo mắt, ánh nhìn càng trở nên tò mò hơn.
Một phần lý do khiến cô hứng thú với người đàn ông này là vì anh không bình thường.
“Thôi được.”
Cô suy nghĩ, rồi chấp nhận lời giải thích đó.
Người trước mặt cô đang tập luyện ngay cả khi đang mặc bộ giáp nặng nề như vậy, thì sao có thể bình thường được?
“Gọi là ‘đội trưởng điên’ cũng đúng.”
Cô lẩm bẩm, rồi cảnh báo anh:
“Lũ tín đồ thực sự rất nguy hiểm. Chỉ cần vô tình nhắc đến tên chúng thôi cũng có thể vướng vào rắc rối rồi.”
“Hiểu rồi.”
Enkrid đáp ngắn gọn.
Giải thích như vậy đã đủ chưa nhỉ? Lua Gharne suy ngẫm một chút, rồi quyết định nói chi tiết hơn:
“Chúng sống rải rác khắp lục địa, nhưng đáng sợ nhất là những kẻ xem Thâm Uyên là thánh địa. Thâm Uyên Thánh Giáo, hay còn gọi là Giáo Hội Tái Sinh, tông đồ Lục Quỷ.”
Những lời giải thích đó là đủ rồi.
Thâm Uyên Thánh Giáo, Giáo Hội Tái Sinh, tông đồ Lục Quỷ, chúng tên là gì cũng chẳng quan trọng.
‘Cô ấy có dính dáng đến chuyện này không?’
Anh không thể hỏi thẳng cô.
Enkrid tiếp tục quan sát để nhặt nhạnh những mảnh ghép mang tên câu trả lời thực sự.
Trong khi Enkrid tiếp tục luyện tập, Lua Gharne đứng một bên quan sát anh rồi khẽ càu nhàu:
“Anh không nóng à?”
Mồ hôi lăn dài trên trán anh.
Nóng chứ.
Khoác giáp nặng mà tập luyện dưới thời tiết này, chắc chắn trông sẽ rất ảo ma .
“Trọng lượng của giáp giúp rèn luyện cơ bắp tốt hơn.”
Enkrid thờ ơ đáp lại.
Như mọi khi, sự nhanh trí của anh đã đưa ra một lời giải thích hợp lý.
Lua Gharne quyết định câu nói đó cũng được nên không nói gì thêm.
Thời gian trôi qua.
Enkrid quan sát địa hình, nghĩ đến việc đưa Esther hoặc Kraiss rút lui khi cần.
Hàng rào cọc gỗ dày nhọn không dễ trèo qua, và có hai cánh cổng, một ở phía trước và một dẫn ra mỏ đá, được bao quanh bởi địa hình hiểm trở.
Đưa họ ra phía sau ư?
Nhưng cánh cổng đó đã bị đóng chặt.
Kraiss từng nói khu mỏ bị che giấu là có chủ đích.
‘Họ đang giấu thứ gì đó sao?’
Dù sao thì cũng chẳng quan trọng.
Lần này, Enkrid không ép bản thân mình quá sức.
Anh kết thúc buổi tập, mồ hôi vẫn rơi tí tách xuống đất.
Không khí oi bức ngột ngạt buổi sớm, kết hợp với bộ giáp nặng nề và những chuyển động mạnh, việc đổ mồ hôi là chuyện đương nhiên.
Trong khi chờ đợi làn sóng tấn công của lũ quái vật, một câu hỏi vang lên trong đầu anh:
‘Một con người đơn độc có thể làm gì trước một làn sóng quái vật tấn công liên tiếp?’
Không phải giọng của người lái đò. Mà là câu hỏi của chính anh.
Một con người đơn độc, đứng trước số lượng áp đảo như vậy có thể làm được gì?
Rất nhiều.
Anh có thể rút ra bài học, rèn luyện kỹ năng.
Đối đầu với bầy quái là cách anh rèn luyện phản xạ, khả năng ra quyết định và kiểm soát cơ bắp.
Mỗi trận chiến với kẻ địch đều là cơ hội để mài giũa kỹ năng đứng trước khủng hoảng.
Mọi thứ đều có thể luyện tập.
Anh đã nhận ra điều này sau khi chiến đấu với pháp sư Lesha, bầy người sói, và đội phục kích của Azpen.
Anh đã thề sẽ tận dụng mọi thứ, không lãng phí bất kì một cơ hội nào dù chỉ một khoảnh khắc.
Và anh đã làm được.
Enkrid củng cố quyết tâm của mình.
Với sự quyết tâm đã được định đoạt, lưỡi kiếm trong tay anh lại vung lên.
Một ngày mới lại bắt đầu.
Enkrid đứng lên, quay lưng về phía bình minh đang ló dạng.
Ầm!
Gruuuk!
Tiếng gào của bầy gnoll xé tan buổi sáng yên bình.
***
(Bản dịch được thực hiện bởi INOVEL20, đăng tải độc quyền tại INOVEL20.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại INOVEL20.COM)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook