Vợ À, Em Chỉ Có Thể Ở Bên Cạnh Anh
-
Chương 65: Gọi anh là chồng
Sẵn sàng
*********
Tại Chu gia
- Trời ơi, đống cổ phiếu...sao lại rớt nữa hả? - Tiếng gầm giận giữ của Chu Vinh vang lên khắp sảnh.
- Chủ tịch, không còn cách nào khác nữa rồi, mọi cách có thể tôi đều đã làm nhưng đều không được. Hàn chủ tịch... - Thư ký nói ngập ngừng - Có lẽ đã ngăn chặn hết mọi phía...bây giờ chỉ còn đợi phá sản thôi ạ.
- MK! Con *** đấy... - Chu Vinh nói tục, đập bàn đập ghế, thư ký run người đứng lui ra sau.
Chu Lệ hai tay vòng trước ngực, đứng ở cầu thang, cô nói “Cha, người không nên tức giận, con đã thuê người ám sát con nhỏ kia rồi, chúng ta chỉ cần đợi kết quả thôi ạ“. Chu Vinh bình tĩnh hơn phần nào, phất tay cho thư ký ra ngoài. Ông chán nản ngồi xuống ghế, mái tóc đã bạc hơn nửa rối tung, quần áo xộc xệch, nếp nhăn trên mặt ông càng rõ hơn.
- Mày tự ý thuê người từ bao giờ? - Chu Vinh bỗng hỏi.
- Ơ dạ... - Chu Lệ như nhớ đến điều gì đấy, cô ngập ngừng - Cũng...đã hơn..10 ngày rồi!
- Haha, mày thuê người hay lắm! Đã hơn mười ngày rồi còn chưa có tin tức gì báo lại, mày cũng đòi lên tiếng hả? - Chu Vinh quát lên - Lỗi tất cả là tại mày! Mày mà không trả thù được cho Chu gia thì cút! Đừng có vác mặt về nữa!
- Cha, cha nói thế... - Chu Lệ hốt hoảng
- Tao nuôi mày đến giờ bị mày hại đây, mày đụng đến con nhỏ vị hôn thê của Hàn Dạ Thần, rồi giờ Chu thị gặp nạn? Là lỗi tại mày!
- Cha...xin cha đừng đuổi con đi, con hứa sẽ trả thù được cho Chu thị, miễn là cho cho con ở lại đây - Chu Lệ khóc lóc quỳ xuống.
- Hừ... - Dù sao cũng là đứa con duy nhất của mình và vợ, ông không khỏi mềm lòng, giọng nhẹ nhàng hơn - Đứng dậy, mày làm gì thì làm miễn cứu được Chu thị!
- Vâng...ba - Chu Lệ lau nước mắt cúi đầu nói, cô cắn môi, trong mắt đầy hận thù.
Chu Lệ bước vào phòng, đóng sầm cửa lại. Cô ta lấy máy điện thoại nhấn gọi, đầu dây bên kia hồi lâu mới bắt máy. Khi nhận được tín hiệu bắt máy, Chu Lệ lập tức quát “Các anh làm việc kiểu gì mà vẫn chưa xử được con nhỏ đó cho tôi hả?” Đầu dây bên kia vang lên giọng nhàn nhạt của người đàn ông “Cô ta được Hàn Dạ Thần bảo vệ, còn không đi ra khỏi Hàn gia, sao chúng tôi xử được“. Chu Lệ cắn răng nói “Các anh không biết làm gì để dụ được nó ra hả?” Ngay lập tức bên kia là giọng khinh thường “Chúng tôi chỉ là một lũ côn đồ, cô nghĩ kiểu gì!?” Chu Lệ thở hắt ra, ra lệnh “Bằng mọi cách, tôi đã chuyển tiền trước rồi, các anh nên làm gì cho xứng đi chứ!?” Mấy bọn côn đồ này đòi số tiền lớn làm cô ban đầu cũng định nản nhưng mà cô biết xử được con nhỏ kia tức là Chu thị sẽ an toàn và Chu gia sẽ vững mạnh lại như cũ (Chưa thấy ai ngu như Chu Lệ, chị Như mà bị xử thì anh Thần có mà phát hỏa đốt rụi luôn họ Chu) đắc ý với suy nghĩ của mình. Chu Lệ cúp máy, cô ta nằm ra giường, nghĩ đến cảnh Mạc Vi Như bị “xử” theo cách mà cô ta yêu cầu, không khỏi sung sướng.
Tại Chu gia
- Trời ơi, đống cổ phiếu...sao lại rớt nữa hả? - Tiếng gầm giận giữ của Chu Vinh vang lên khắp sảnh.
- Chủ tịch, không còn cách nào khác nữa rồi, mọi cách có thể tôi đều đã làm nhưng đều không được. Hàn chủ tịch... - Thư ký nói ngập ngừng - Có lẽ đã ngăn chặn hết mọi phía...bây giờ chỉ còn đợi phá sản thôi ạ.
- MK! Con *** đấy... - Chu Vinh nói tục, đập bàn đập ghế, thư ký run người đứng lui ra sau.
Chu Lệ hai tay vòng trước ngực, đứng ở cầu thang, cô nói “Cha, người không nên tức giận, con đã thuê người ám sát con nhỏ kia rồi, chúng ta chỉ cần đợi kết quả thôi ạ“. Chu Vinh bình tĩnh hơn phần nào, phất tay cho thư ký ra ngoài. Ông chán nản ngồi xuống ghế, mái tóc đã bạc hơn nửa rối tung, quần áo xộc xệch, nếp nhăn trên mặt ông càng rõ hơn.
- Mày tự ý thuê người từ bao giờ? - Chu Vinh bỗng hỏi.
- Ơ dạ... - Chu Lệ như nhớ đến điều gì đấy, cô ngập ngừng - Cũng...đã hơn..10 ngày rồi!
- Haha, mày thuê người hay lắm! Đã hơn mười ngày rồi còn chưa có tin tức gì báo lại, mày cũng đòi lên tiếng hả? - Chu Vinh quát lên - Lỗi tất cả là tại mày! Mày mà không trả thù được cho Chu gia thì cút! Đừng có vác mặt về nữa!
- Cha, cha nói thế... - Chu Lệ hốt hoảng
- Tao nuôi mày đến giờ bị mày hại đây, mày đụng đến con nhỏ vị hôn thê của Hàn Dạ Thần, rồi giờ Chu thị gặp nạn? Là lỗi tại mày!
- Cha...xin cha đừng đuổi con đi, con hứa sẽ trả thù được cho Chu thị, miễn là cho cho con ở lại đây - Chu Lệ khóc lóc quỳ xuống.
- Hừ... - Dù sao cũng là đứa con duy nhất của mình và vợ, ông không khỏi mềm lòng, giọng nhẹ nhàng hơn - Đứng dậy, mày làm gì thì làm miễn cứu được Chu thị!
- Vâng...ba - Chu Lệ lau nước mắt cúi đầu nói, cô cắn môi, trong mắt đầy hận thù.
Chu Lệ bước vào phòng, đóng sầm cửa lại. Cô ta lấy máy điện thoại nhấn gọi, đầu dây bên kia hồi lâu mới bắt máy. Khi nhận được tín hiệu bắt máy, Chu Lệ lập tức quát “Các anh làm việc kiểu gì mà vẫn chưa xử được con nhỏ đó cho tôi hả?” Đầu dây bên kia vang lên giọng nhàn nhạt của người đàn ông “Cô ta được Hàn Dạ Thần bảo vệ, còn không đi ra khỏi Hàn gia, sao chúng tôi xử được“. Chu Lệ cắn răng nói “Các anh không biết làm gì để dụ được nó ra hả?” Ngay lập tức bên kia là giọng khinh thường “Chúng tôi chỉ là một lũ côn đồ, cô nghĩ kiểu gì!?” Chu Lệ thở hắt ra, ra lệnh “Bằng mọi cách, tôi đã chuyển tiền trước rồi, các anh nên làm gì cho xứng đi chứ!?” Mấy bọn côn đồ này đòi số tiền lớn làm cô ban đầu cũng định nản nhưng mà cô biết xử được con nhỏ kia tức là Chu thị sẽ an toàn và Chu gia sẽ vững mạnh lại như cũ (Chưa thấy ai ngu như Chu Lệ, chị Như mà bị xử thì anh Thần có mà phát hỏa đốt rụi luôn họ Chu) đắc ý với suy nghĩ của mình. Chu Lệ cúp máy, cô ta nằm ra giường, nghĩ đến cảnh Mạc Vi Như bị “xử” theo cách mà cô ta yêu cầu, không khỏi sung sướng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook