Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 147: Nhất tảo nhi không 2
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
- Ta đã nói muốn một mình lấy hết. Đáng tiếc các ngươi lại hiểu sai, ra tay quá chậm nên không thể oán trách người khác.
Ánh mắt mấy người như muốn phun lửa, giọng điệu giễu cợt của Đinh Hạo khiến bọn họ hoàn toàn nổi giận. Bốn tiếng thét cùng vang lên, mấy người lại hợp lực đánh về phía Đinh Hạo.
Lắc đầu, Đinh Hạo nhẹ giọng cười nói:
- Thật ngại quá, tại hạ có việc quan trọng, không thể tiếp chuyện các vị được nữa!
Thân hình Đinh Hạo chợt lóe lên như gợn sóng, trong chớp mắt đã không còn tung tích!
Khi mấy người đến nơi thì phát hiện Đinh Hạo đã dọn sạch không sót lại chút gì của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện. Mấy người nhìn nhau, âm thầm ghi nhớ môn phái nhị lưu Vô Cực Ma Tông này.
Rời khỏi nơi đó, Đinh Hạo trong lòng vô cùng sung sướng. Hắn thực sự không ngờ chuyến đi này lại có biến cố như vậy, càng không thể tưởng tượng mình lại có thể chiếm được toàn bộ bảo vật một cách dễ dàng đến thế.
Tiếp tục đi về phía Huyết Ma Liệt Sơn thêm mấy trăm dặm, Đinh Hạo phát ra thần niệm gọi Bát Sí Tử Mãng đến hội hợp.
Một canh giờ sau, đầm lầy phía trước cuồn cuộn, thân hình dài mấy chục trượng của Bát Sí Tử Mãng đột nhiên nhảy ra khiến Đinh Hạo giật nảy mình.
Đinh Hạo cười ha hả nhìn thân hình càng lúc càng lớn của Bát Sí Tử Mãng rồi đưa tay nói:
- Làm rất tốt. Ha ha ha, đưa đây!
Bát Sí Tử Mãng đập đôi cánh sau lưng, nhổ kỳ hoa dị quả và nội đan của hai con yêu thú vào lòng bàn tay đang xòe ra của Đinh Hạo, miệng phát ra tiếng “chi chi” vui mừng như đang tỏ vẻ thân cận.
Thấy động tác của Bát Sí Tử Mãng, Đinh Hạo sao lại không hiểu tâm ý của nó, liền bảo nó dẫn đường đến một nơi an toàn để cùng nó phân chia chiến lợi phẩm.
Bát Sí Tử Mãng hoan hô một tiếng rồi dẫn đường phóng về phía trước. Cười nhẹ một tiếng, Đinh Hạo cũng nhảy lên không, ngồi trên lưng mãng xà của nó.
Cứ như vậy một người một mãng nhanh chóng rời đi. Trong Di Thiên Chiểu Trạch, Bát Sí Tử Mãng rõ ràng linh hoạt hơn Đinh Hạo nhiều, chỉ trong giây lát đã mang y đến một khu vực sương mù dày đặc. Đinh Hạo nghi hoặc nhìn kỹ, phát hiện nơi này lại là một huyễn trận thiên nhiên hình thành nhưng không biết là loại huyễn trận nào. Càng vào sâu, huyễn trận càng cao thâm, nếu không có Bát Sí Tử Mãng dẫn đường thì với nhãn lực của Đinh Hạo cũng khó lòng đến được đây. Xem ra có lúc linh thú thật sự có thể khiến con người kinh ngạc!
Nửa khắc sau, Bát Sí Tử Mãng dừng lại. Đinh Hạo lúc này lại nhìn quanh, phát hiện Bát Sí Tử Mãng đưa mình đến một nơi bốn phía là nước, ở giữa đột nhiên có một khu đất bằng phẳng.
Đinh Hạo nghi hoặc quan sát cẩn thận bốn phía rồi đột nhiên mặt lộ vẻ cuồng hỉ!
Khu đất dài trăm trượng này đầy ắp các loại kỳ hoa dị thảo, tuy không có loại kỳ trân hiếm có như Nhân Nguyên quả nhưng những dược thảo này cũng rất phi phàm. Những viên đá trên mặt đất cũng đều là tài liệu luyện khí quý giá, tuy không sinh ra tinh thạch nhưng tài phú ẩn chứa trong đó tuyệt đối có thể khiến những người tu đạo nổi lòng tham.
Không chút do dự, Đinh Hạo lấy trữ vật giới chỉ ra, bắt tay thu thập những vật phẩm quý giá, trong lòng vui sướng khôn tả. Tính ra lần này dù không tìm thấy Huyết Ma Liệt Sơn, chỉ riêng thu hoạch trước mắt cũng đã không uổng công. Xem ra sau này phải ra ngoài nhiều hơn, nói không chừng còn gặp được nhiều chuyện tốt!
Hai canh giờ sau, Đinh Hạo đã thu thập mỗi loại kỳ hoa dị thảo vài cây, cẩn thận cất Nhân Nguyên Quả vào một bình pha lê. Tài nguyên luyện khí cũng chọn lấy mỗi loại vài chục đến một trăm viên, xem như đủ cho mình sử dụng mới ngừng tay. Sau đó hắn xem kỹ lại khu đất, phát hiện mình làm vậy cũng chỉ mới lấy được một phần mười vật phẩm trên mặt đất.
Những bảo vật này chắc chắn bị ảnh hưởng của trận pháp thiên nhiên mà tập hợp lại, nếu không không thể nào quy tụ nhiều tài nguyên quý giá ở một chỗ như vậy.
Thu dọn xong, Đinh Hạo vẫy tay, Bát Sí Tử Mãng nhu thuận tiến đến. Đinh Hạo cười cười xòe tay, trong hai tay có hai mảnh lá và nửa quả Nhân Nguyên quả, một phần tư nội đan của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện, còn có một ít linh thảo vừa hái.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook