Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 155: Thú liệp khai thủy (Bắt đầu săn bắt) 2
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
- Liệt lão phải chăng đã biết công pháp đặc dị ẩn giấu khí tức bản thân? Nếu không bọn người Niếp Thiên ắt đã sớm truy tìm đến đây rồi!
- Ha ha, không sai. Khứu Linh Thú của tên Thiên Yêu kia quả thật có điểm thần kỳ, có điều ta cũng có công pháp ẩn tàng khí tức. Hơn nữa nếu cách xa Khứu Linh Thú một khoảng cách nhất định nó cũng không thể phát hiện được. Từ lúc mới vào động, ta đã sớm bố trí một loại dị thảo ở cửa động khiến cho khí tức của hai chúng ta dường như biến mất. Nếu không ta làm sao có thể an tâm luyện hoá chân nguyên vừa bắt được. Hừ! Hẳn bây giờ tên Niếp Thiên đã biết Khứu Linh Thú của hắn đối với Liệt lão ta hoàn toàn vô dụng rồi!
Huyết Ma Liệt Sơn giải thích.
- Ồ, nguyên lai là thế! Liệt lão quả nhiên kinh nghiệm lão luyện. Nếu đã như vậy, chúng ta cũng không cần cố kỵ điều gì, chỉ cần săn lùng những kẻ ngu ngốc hành động đơn độc. Hắc hắc, với tu vi cao thâm của Liệt lão, khục khục, chẳng phải tiểu tử ta cũng được một phen hưởng ké ánh sáng của người sao!
Đinh Hạo cười gian nói.
- Lần này thật tiện nghi cho tiểu tử nhà ngươi, đã hoàn toàn được như ý nguyện mà không cần tốn một phân khí lực, lại còn lợi dụng cơ hội chiếm lấy tiện nghi. Hừ, đúng là chuyện tốt đều bị ngươi chiếm hết cả rồi!
Âm thanh của Huyết Ma Liệt Sơn nghe như quỷ khóc nhưng bây giờ đối với Đinh Hạo lại cảm thấy thập phần khoái trá.
Hắn cười ha hả một tiếng rồi nói:
- Ta với lão bất quá cũng chỉ là thuận theo nhu cầu đôi bên, tiểu tử cũng chỉ chiếm chút tiện nghi mà thôi!
Ngưng lại một chút, hắn tiếp lời:
- Nếu đã vậy, chúng ta lại đi "săn thú", thế nào?
- Đúng hợp ý ta!
Liệt lão tru lên một tiếng như quỷ khóc rồi mang theo Đinh Hạo rời khỏi động.
Với tu vi của lão, không cần ngoại vật hỗ trợ cũng có thể nhanh như thiểm điện. Xách thêm một tiểu tử nhưng tốc độ cũng không hề suy giảm, tựa như tên lao đi.
Nhưng Đinh Hạo không quen với việc này, vội vàng xuất ra Nghịch Thiên Ma Kiếm, miệng nói:
- Liệt lão xin bỏ tay ra, ta có thể tự mình phi hành!
Một tia nhìn kỳ dị phóng về phía Đinh Hạo:
- Ta sao lại quên tiểu tử ngươi có thần binh trong tay. Nếu đã như vậy lão phu cũng thích được thanh tĩnh.
Nói rồi Liệt Sơn buông tay ra. Đúng lúc này, trong lòng Đinh Hạo khẽ động. Ở trong Di Thiên Chiểu Trạch muốn tìm người thì dường như Bát Sí Tử Mãng là lựa chọn tối ưu nhất.
Nghĩ đến điều này, Đinh Hạo tâm linh tương thông, triệu hoán Bát Sí Tử Mãng ra rồi tung mình lên thân nó. Vốn đã có kinh nghiệm bay lượn lần trước, nó không đợi Đinh Hạo ra lệnh đã trực tiếp đằng vân. Thấy lão Huyết Ma Liệt Sơn đang phi hành phía trước, nó liền há to miệng muốn lén công kích chiếm tiện nghi.
Một mặt Đinh Hạo vội vàng dùng tâm thần ngăn cản Bát Sí Tử Mãng đang nổi tính cuồng bạo, mặt khác lại hướng về Liệt Sơn nói:
- Có nó dẫn đường, ta và lão có thể tiết kiệm không ít khí lực đó!
Mắt thấy Bát Sí Tử Mãng bay lượn, Huyết Ma Liệt Sơn mặt lộ vẻ kinh ngạc nói:
- Ta và ngươi không gặp từ lúc ở sơn động đến nay chỉ mới vài năm. Nếu lão phu nhớ không lầm thì lúc đó Bát Sí Tử Mãng chỉ mới có hai cánh, vì sao trong mấy năm ngắn ngủi con dị thú này lại mọc thêm hai cánh? Theo ta được biết, loại dị thú này muốn tiến hoá cũng cần đến mấy ngàn năm, phải chăng nó đã nuốt phải thiên tài địa bảo nào?
- Hắc hắc, Liệt lão quả nhiên kiến thức phi phàm. Nếu không phải ta cho nó ăn linh vật, Bát Sí Tử Mãng theo tiến hoá thông thường đương nhiên phải mất mấy ngàn năm!
Đinh Hạo cười giải thích, tuy nhiên hắn hoàn toàn lờ đi việc đã cho nó ăn thứ gì.
Quan sát Đinh Hạo, Liệt Sơn trầm giọng nói:
- Tiểu tử, ngươi quả thật gặp không ít phúc duyên. Dị thú thời thượng cổ thế này mà cũng có thể thuần phục được. Bát Sí Tử Mãng tiến hoá lên bốn cánh thì thực lực cũng rất phi phàm rồi. Cho dù là lão phu, đối phó với nó cũng phải hao tổn không ít công sức. Nếu nó có thể tiến hoá tới mức sáu cánh, tiểu tử ngươi dù tu vi bình thường cũng có thể dựa vào năng lực của dị thú mà chu du khắp thiên hạ!
Đinh Hạo đang muốn đáp lời thì đột nhiên tâm thần chấn động. Bát Sí Tử Mãng đột nhiên biến mất một cách quỷ dị, Đinh Hạo lại phải dựa vào Nghịch Thiên Ma Kiếm để bay lượn trong không trung. Hắn trầm giọng nói:
- Chúng ta đã tìm được mấy con mồi đầu tiên. Phía trước khoảng trăm dặm đang có mấy người hoạt động, tu vi tựa hồ không yếu lắm!
- Ồ, nếu đã như vậy, có thể thấy vận may của bọn chúng không được tốt rồi!
Liệt Sơn cười quỷ dị, thân hình chớp động đã gào thét dẫn đầu nhắm về phía mấy người đó lao đến.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook