Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
Chapter 159: Khách khanh trưởng lão 1

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

- Liệt lão nhanh chóng như vậy đã tiêu hóa xong chân nguyên của bọn họ sao? Bốn người đó tu vi thấp nhất cũng là Phân Thần kỳ. Liệt lão lần này quả thực đã chiếm hết lợi ích!

Lắc đầu, Liệt Sơn nói:

- Tu vi Phân Thần kỳ đối với ngươi có lẽ đã là cao thủ một phương, nhưng với lão phu thì công hiệu vẫn còn quá kém. Huống chi thôn phệ chỉ được một phần mười tinh hoa chân nguyên của bốn người họ, có thể có bao nhiêu tác dụng chứ!

Đinh Hạo nhìn mấy người Ma Môn đang ngồi yên, suy tư một lúc rồi nói:

- Mấy người này, ta định để họ trở thành khách khanh trưởng lão của Vô Cực Ma Tông, việc này phải phiền Liệt lão một phen. Nếu Liệt lão có thể lấy danh nghĩa của chính mình yêu cầu bọn họ nhập tông thì tốt rồi.

- Ồ! Bọn chúng đã là khách khanh trưởng lão, vậy lão phu giữ chức vụ gì đây?

Liệt Sơn cười nói.

- Liệt lão đương nhiên là Cung Phụng cao cấp nhất!

Đinh Hạo nói.

- Nếu bọn chúng không muốn nhập tông thì phải làm sao? Có cần lão phu dùng chút thủ đoạn không?

Liệt Sơn trầm mặc một lát rồi hỏi.

Lời này vừa thốt ra, thần sắc Đinh Hạo chợt lạnh đi, nói:

- Dưa hái ép không ngọt. Nếu họ đã không biết điều thì giết hết toàn bộ. Đối phó với mấy người này, Liệt lão hẳn là không có vấn đề gì chứ?

- Yên tâm đi, nếu lão phu muốn tru sát mấy kẻ này, bọn họ ngay cả cơ hội bỏ chạy cũng không có!

Liệt Sơn ngạo nghễ đáp.

Nghe Liệt Sơn nói vậy, Đinh Hạo gật đầu, tiện tay lấy ra một viên tinh thạch màu lam. Cùng lúc đó, thân ảnh hắn nhoáng lên, hóa thành ba người bay về ba hướng, trong nháy mắt đã thu hồi toàn bộ vật liệu của "Thập phương huyễn ma trận". Hoàn cảnh xung quanh tức thì khôi phục lại như cũ.

Một lát sau, do không còn tâm ma xâm nhập, những người trong trận cũng chậm rãi tỉnh lại.

Người tỉnh lại đầu tiên là lão giả mặt đỏ Hạ Trường Xuyên. Lão vừa mở mắt đã thấy Huyết Ma Liệt Sơn đang cười mà như không cười nhìn mình, kinh hãi hô lớn:

- Huyết Ma Liệt Sơn!

Theo tiếng hô kinh hãi đó, những người khác cũng nhanh chóng tỉnh giấc, ai nấy đều lộ vẻ sợ hãi nhìn Liệt Sơn!

- Hắc hắc, đúng là lão phu! Các vị chẳng phải vẫn luôn tìm kiếm lão phu sao? Hiện tại ta đã tự đưa tới cửa, các ngươi còn sợ cái gì?

Liệt Sơn cất giọng quỷ khóc cuồng tiếu nói.

Nghe hắn nói thế, mấy người kia đưa mắt nhìn nhau. Thực lực của bọn họ lúc này, kẻ thì bị thương, người đã chết, rõ ràng không phải là đối thủ của kẻ cự hung Ma Môn này. Dây dưa một hồi, cuối cùng vẫn là Hạ Trường Xuyên cười khan nói:

- Liệt lão nghe được tin này từ đâu vậy? Bọn tại hạ tới Di Thiên chiểu trạch chỉ vì tìm kiếm vài loại dược liệu mà thôi, căn bản không biết Liệt lão ở đây! Có phải không?

Nói xong, lão quay đầu liếc nhìn mấy người còn lại. Bấy giờ ai dám nói chữ "không", kẻ nào cũng luôn miệng kêu "phải".

Liệt Sơn hai mắt hung quang chợt lóe, cất lời:

- Chuyện này khoan hãy nói. Bây giờ lão phu đã nhận lời gia nhập Vô Cực Ma Tông, hắc hắc, Vô Cực Ma Tông vốn đang thiếu vài vị hộ pháp trưởng lão. Lão phu thấy các vị vừa vặn thích hợp, không biết các vị có nguyện ý nể cho Liệt Sơn chút thể diện không?

Liệt Sơn tu vi cao tuyệt,为人 lại cùng hung cực ác, dường như không muốn nói nhiều với mấy kẻ kia nên nói thẳng vào vấn đề.

Lời này vừa dứt, mấy người mới chú ý tới Đinh Hạo đi theo phía sau Liệt Sơn. Ánh mắt họ hơi biến đổi, trầm mặc không nói. Nữ đệ tử Ma Môn từng trả lời Đinh Hạo lại hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái. Một lát sau, một lão giả lùn đen bỉ ổi trong số đó cẩn thận nói:

- Hảo ý của Liệt lão tại hạ xin tâm lĩnh. Chỉ là tại hạ tự do tự tại đã quen, e rằng không quen bị người khác ước thúc. Chẳng hay Liệt lão có thể giơ cao đánh khẽ, thả cho bọn tại hạ rời đi được không?

- Ồ! Đã như vậy, lão phu cũng xin tiễn ngươi một đoạn!

Huyết Ma Liệt Sơn cười ác độc. Dứt lời, một bàn tay khổng lồ màu máu đã chụp về phía đỉnh đầu người đó. Kẻ nọ thấy Huyết Ma trở mặt, vội vàng ngự kiếm đào thoát. Nhưng người này vốn đã yếu hơn Liệt Sơn, lại trải qua nhiều trận đại chiến, chân khí tiêu hao rất nhiều. Gã vừa mới ngự lên phi kiếm thì bàn tay máu khổng lồ đã mạnh mẽ ép tới. Một tiếng kêu thê lương vang lên, người nọ đã bị bàn tay máu khổng lồ ép thành thịt nát, xương tan thịt văng!

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...