Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 163: Vô Thượng Ma Điển 1
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Đinh Hạo vừa nghe Liệt Sơn nói vậy liền biết người này đã nảy sinh sát tâm. Nhưng ba người đang đứng gần nhau, với tu vi của mình mà truyền âm nhập mật thì khó tránh khỏi bị phát giác, huống chi trong lòng Đinh Hạo còn có ý định khác nên chỉ nhẹ nhàng lắc đầu với Liệt Sơn.
Liệt Sơn thấy thần sắc của Đinh Hạo như vậy, trên mặt không khỏi lộ vẻ nghi hoặc. Dựa theo quan sát mấy ngày nay, tiểu tử Đinh Hạo này tâm ngoan thủ lạt, dường như cũng không phải người có lòng nhân từ. Nhưng hắn ra hiệu như vậy là có ý gì? Liệt Sơn quả thực đoán không ra.
Ôn Hoài Ngọc thở dài, nói xong liên tục lắc đầu, tựa hồ không muốn nói nhiều với Liệt Sơn: "Bên trong Di Thiên chiểu trạch này quả thật có không ít linh dược dị vật. Chỉ là những linh vật này đều có linh tính, lại luôn cố gắng lẩn tránh khí tức của con người, sao có thể dễ dàng thu được. Chuyện này cũng chỉ có thể dựa vào cơ duyên của mỗi người, không thể cưỡng cầu."
Lúc này, trong tay Đinh Hạo đột nhiên xuất hiện một bình ngọc chứa Nhân Nguyên quả được đậy kín, hắn trầm giọng hỏi: "Ôn lão, ngài xem vật này có phải linh dược không, có thể dùng làm tài liệu luyện dược được chứ?"
Hít một hơi khí lạnh, Ôn Hoài Ngọc kinh hãi quát: "Nhân Nguyên quả? Thật sự là Nhân Nguyên quả! Có quả này ta hoàn toàn có thể luyện chế một lò đan dược cực phẩm. Tiểu ca tìm được vật này ở đâu vậy?"
Liệt Sơn cũng kinh ngạc vô cùng, cuối cùng cũng hiểu vì sao Đinh Hạo không đồng ý giết người này.
Thấy Đan Vương Ôn Hoài Ngọc kinh hãi, Đinh Hạo đề nghị: "Tiểu tử muốn làm một cuộc giao dịch với Ôn lão. Tất cả tài liệu do ta cung cấp, Ôn lão luyện chế cho ta một lò đan dược. Sau khi có được đan dược, tiểu tử chỉ cần hai phần ba, một phần ba còn lại xem như thù lao luyện đan của Ôn lão. Ôn lão thấy thế nào?"
Lúc này Ôn Hoài Ngọc mới thật sự dụng tâm dò xét kỹ Đinh Hạo, thấy tu vi của hắn bất quá chỉ mới là Dung Hợp kỳ, ngoài thân hình cao lớn rắn chắc ra thì cả người không nhìn ra điểm nào thần kỳ. Hắn nghi hoặc nhìn Liệt Sơn, nói: "Lời của tiểu ca đây có thể đại biểu cho Liệt lão không?"
Nhìn ánh mắt của Đinh Hạo, Liệt Sơn trầm giọng nói: "Hắn hoàn toàn có thể đại biểu cho lão phu, Ôn đạo hữu không cần nghi ngờ."
Khiếp sợ nhìn Đinh Hạo, Đoạt Mệnh Đan Vương nghiêm mặt nói: "Lời của tiểu ca là thật sao?"
"Đương nhiên. Ôn lão yên tâm, thực lực của tại hạ tuy nông cạn nhưng lời nói ra tuyệt đối có trọng lượng. Ôn lão chỉ cần nói ra những tài liệu phụ trợ cần thiết khác, ta và Liệt lão sẽ phụ trách thu thập đầy đủ cho ngài," Đinh Hạo nói.
"Đã như vậy thì coi như lão phu chiếm tiện nghi của ngươi. Được rồi, cứ quyết định vậy đi. Sau khi có được đan dược, ta chỉ cần một phần tư là đủ, số còn lại trả cho các ngươi. Có Nhân Nguyên quả này làm đan dẫn, những thứ khác đều dễ xử lý hơn nhiều." Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc nói xong liền kể ra từng thứ phụ trợ cần thiết.
Ôn Hoài Ngọc vừa dứt lời, đột nhiên trừng mắt kinh ngạc. Nguyên lai lúc này trong tay Đinh Hạo đã xuất hiện một đống linh dược, đúng là những thứ phụ trợ cần thiết mà hắn vừa kể ra.
Ôn Hoài Ngọc nhất thời có chút ngây người, đừng nói là hắn, ngay cả Liệt Sơn cũng vô cùng kinh ngạc, nhìn Đinh Hạo với ánh mắt kỳ dị. Một lát sau, Ôn Hoài Ngọc nói: "Mặc dù không biết huynh đệ thu thập được nhiều linh dược như vậy từ đâu, nhưng những tài liệu này tuyệt đối có thể luyện chế một lò đan dược cực phẩm."
Dừng một chút, hắn lại nói: "Bất quá, dường như số tài liệu phụ trợ này hơi nhiều, một lò đan dược căn bản không cần nhiều như vậy."
"Hắc hắc, đây vốn là chuẩn bị để Ôn lão luyện chế hai lò đan dược." Nói xong, trong tay Đinh Hạo lại xuất hiện thêm một quả Nhân Nguyên quả.
Lúc này, cả Liệt Sơn và Ôn Hoài Ngọc đều cảm thấy da đầu tê dại. Kỳ trân linh dược được Đinh Hạo liên tiếp lấy ra khiến hai người nhìn đến hoa cả mắt, thật sự không thể tưởng tượng nổi làm sao hắn lại tìm được nhiều linh dược đến thế.
Một lát sau, giọng của Ôn Hoài Ngọc mới chậm rãi vang lên, đầu liên tục gật, giọng nói có phần mơ màng: "Ha ha, đủ rồi, đủ rồi! Có thể, có thể! Hai lò là tốt nhất! Đúng là hai lò, một phần tư, lão phu có thể có được trăm viên linh đan cực phẩm."
Đinh Hạo cùng Liệt Sơn liếc mắt nhìn nhau. Đợi sau khi Ôn Hoài Ngọc khôi phục lại thần trí, Đinh Hạo trầm giọng nói: "Đã như vậy, hy vọng Ôn lão mau chóng luyện chế, chúng ta còn có chuyện quan trọng."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook