Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
Chapter 164: Vô Thượng Ma Điển 2

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

- Được, chín chín tám mươi mốt ngày có thể luyện chế một lô. Cho ta nửa năm, lão phu chắc chắn sẽ luyện chế thành công hai lô đan dược!

Ôn Hoài Ngọc trầm giọng nói.

- Đã như vậy, lão phu sẽ tìm cho ngươi một chỗ an toàn để Ôn lão có thể chuyên tâm luyện chế đan dược.

Huyết Ma Liệt Sơn nói.

Ôn lão liếc nhìn hai người một cách kỳ lạ, đáp:

- Đương nhiên phải như vậy.

Sau khi bàn bạc xong, Liệt Sơn dẫn hai người tới một sơn động màu đỏ sẫm. Đinh Hạo để lại tài liệu luyện đan rồi cùng Liệt Sơn đi ra ngoài. Ở cửa động, Đinh Hạo bố trí một tiểu trận rồi lại bố trí “Thập phương huyễn ma trận” ở bên ngoài. Hắn cẩn thận quan sát một phen, sau khi xác định không còn thiếu sót gì mới cùng Liệt Sơn rời đi.

Vừa ra khỏi động, Liệt Sơn liền mở miệng:

- Tiểu trận vừa mới bố trí có tác dụng gì? Mặc dù tạo nghệ trận pháp của lão phu không thâm hậu như Thiên Yêu Niếp Thiên và cũng có chút nghiên cứu về một số trận pháp kỳ lạ, nhưng tiểu trận ngươi vừa bố trí thì lão phu chưa từng gặp qua. Xem ra trên người tiểu tử ngươi có rất nhiều bí mật.

- Tiểu trận vừa rồi chỉ có một công dụng, chính là có thể phát hiện động tĩnh của Đan Vương rời động để tự động khởi động Thập phương huyễn ma trận bên ngoài. Hắc hắc, nếu hắn có dị tâm, chỉ cần ta còn ở Di Thiên chiểu trạch thì sẽ lập tức phát hiện. Đến lúc đó lợi dụng công hiệu của huyễn ma trận, Liệt lão muốn giết người này cũng không mấy khó khăn.

Đinh Hạo hắc hắc cười nói.

- Hóa ra là vậy. Xem ra ngay từ đầu ngươi đã không có hảo tâm, có phải ngươi vốn không định giữ lại tính mạng của kẻ này?

Liệt Sơn nói.

- Liệt lão nói sai rồi. Nếu người này thực tâm luyện đan cho ta, tiểu tử sẽ không làm gì hắn. Hơn nữa nếu lần này hợp tác thành công, sau này có thể còn có lúc cần người này trợ giúp luyện chút đan dược. Nhưng nếu Ôn Hoài Ngọc dám có hai lòng… Hắc hắc, vậy đừng trách tại hạ tâm ngoan thủ lạt.

Đinh Hạo băng lãnh nói, ánh mắt kỳ dị nhìn Liệt Sơn như thể đang cảnh cáo rằng nếu Liệt Sơn dám có hai lòng thì cũng sẽ có kết cục tương tự.

Với kẻ cùng hung cực ác như Liệt Sơn mà bị ánh mắt băng lãnh của Đinh Hạo nhìn chăm chú cũng thấy trong lòng phát lạnh, vội quay đầu đi chỗ khác không dám nhìn thẳng.

Một lát sau, Liệt Sơn quay đầu lại hỏi:

- Tiểu ca rốt cuộc muốn dẫn Liệt Sơn đi đâu?

Lúc này, Đinh Hạo đã khôi phục lại khẩu khí bình thường, cười nói:

- Tiểu tử cũng không biết nơi đó rốt cuộc ở đâu, chỉ có Bát Sí Tử Mãng biết lối ra vào. Đợi đến nơi Liệt lão sẽ rõ.

Nói xong hắn cũng không nói thêm gì nữa. Sau đó sương mù hiện ra, hắn mới bảo Liệt Sơn ngồi lên người Bát Sí Tử Mãng. Cứ như vậy gần một canh giờ, hai người mới đến được vùng đất bằng phẳng đầy linh dược và kỳ thạch mà lần trước Đinh Hạo đã tới.

Vừa vượt qua huyễn trận, Liệt Sơn liền hô:

- Quả nhiên là một nơi tốt. Lão phu thật không thể tưởng tượng được trong Di Thiên chiểu trạch lại có nơi tiên gia diệu địa thế này. Tiểu ca quả là phúc duyên không nhỏ.

Nói xong, lão bất chấp thân phận mà bắt đầu thu thập linh dược và kỳ thạch, bộ dạng không khác gì Đinh Hạo khi lần đầu đến đây.

Đinh Hạo mỉm cười nhìn hành động của Liệt Sơn. Một lát sau, Liệt Sơn mới nhận ra ánh mắt trêu chọc của Đinh Hạo, không khỏi mặt già đỏ lên, nói cứng:

- Tiểu tử nhà ngươi sao lại dùng ánh mắt đó nhìn lão phu? Nhiều kỳ trân dị bảo như vậy ở trước mắt lại là vật vô chủ, chẳng lẽ lão phu làm vậy là sai sao?

- Không sai! Một chút cũng không sai! Tiểu tử vừa đến cũng hành động không khác gì, chỉ là không khoa trương như Liệt lão mà thôi. Ha ha, Liệt lão à, nơi này chỉ có Bát Sí Tử Mãng của tiểu tử biết chính xác phương hướng, sẽ không có ai tranh đoạt với chúng ta nên những vật phẩm ở đây đều là của chúng ta, Liệt lão không cần phải làm vậy. Chẳng lẽ Liệt lão muốn càn quét sạch sẽ tất cả vật phẩm ở đây sao?

Đinh Hạo cười nói.

- Hắc hắc, là lão phu hành xử quá mức.

Nói xong lão liền dừng tay, ngừng một chút rồi nghiêm mặt nói:

- Tiểu tử ngươi mang lão phu đến đây không phải chỉ để lão phu thu thập linh dược đấy chứ? Còn có chuyện gì khác không?

- Đương nhiên là có chuyện, tiểu tử đâu phải người nhàm chán như vậy. Tiểu tử vừa đột phá đến Nguyên Anh kỳ, hắc hắc, cuối cùng cũng có thể bắt đầu tu luyện pháp quyết công kích trong Vô Cực Ma Công rồi. Ta định lợi dụng sự bí mật của nơi này để tu luyện một phen.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...