Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 167: Thu hoạch linh đan 2
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
- Vừa rồi Liệt lão nổi sát khí với Ôn Hoài Ngọc chỉ vì mấy viên Tuyền Cơ đan trong tay hắn sao? Hừ, hy vọng không có lần sau, nếu không…
- Vừa rồi là lão phu không đúng, từ nay về sau sẽ không vậy nữa, Tiểu ca yên tâm đi.
Huyết Ma Liệt Sơn nghe ra ý uy hiếp trong lời Đinh Hạo, bèn cười xòa nói.
Đinh Hạo lạnh lùng liếc Liệt Sơn một cái rồi hừ một tiếng:
- Tốt nhất là như vậy!
Sau đó y không nói thêm gì. Không lâu sau, hai người tới sơn động nơi nhóm Hạ Trường Xuyên đang tu luyện. Huyết Ma Liệt Sơn mở cấm chế rồi cả hai cùng đi vào.
Vừa vào động, Âm Vô Xương đã dẫn mấy người bước ra. Lão cúi người với Đinh Hạo, nói:
- Âm Vô Xương bái tạ Tiểu ca đã ban thưởng. Bây giờ thương thế của lão đã khỏi hẳn, Thiên Thi bị hư tổn cũng đang dần hồi phục. Ân tình của Tiểu ca với Âm Vô Xương tựa như tái sinh, lão phu thật không biết lấy gì báo đáp!
Đinh Hạo đỡ Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Xương dậy, cười nói:
- Âm lão khách sáo quá. Âm lão đã là khách khanh của Vô Cực Ma Tông, sau này tất có cơ hội báo đáp. À, tiểu tử mạn phép hỏi một câu, tu vi của Âm lão hiện đã tới cảnh giới nào rồi?
- Tu vi của lão phu hiện là Phân Thần trung kỳ. Tiểu ca hỏi việc này để làm gì?
Âm Vô Xương khó hiểu hỏi.
- Ha ha, đương nhiên là có chuyện tốt mới hỏi Âm lão.
Đinh Hạo cười nói rồi quay đầu nhìn thoáng qua Liệt Sơn đang mỉm cười với mình.
Đinh Hạo lấy mười hai viên Ngưng Thần đan từ trong vòng tay trữ vật ra, đưa cho Âm Vô Xương ba viên rồi nói:
- Gần đây tiểu tử có được ít đan dược, có lẽ sẽ giúp ích cho tu vi của Âm lão. Có điều dược lực của loại đan dược này ra sao thì tiểu tử cũng không rõ, Âm lão cứ thử xem.
Dừng một chút, Đinh Hạo vung tay trái lên, chín viên đan dược còn lại bay về phía ba người kia. Y nói:
- Tiểu tử đương nhiên không thiên vị, các vị trưởng lão mỗi người đều có phần. Tiểu tử xin chúc các vị tu vi đại tiến.
Ba người còn lại nghe Đinh Hạo nói vậy thì không mừng mà còn sợ. Họ nhìn ba viên đan dược trong tay, đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt ai nấy đều tái nhợt. Nếu đây là độc dược thì e rằng từ nay về sau bọn họ sẽ không bao giờ thoát khỏi lòng bàn tay của Đinh Hạo nữa.
Họ quay lại nhìn ánh mắt nửa cười nửa không của Đinh Hạo và Huyết Ma Liệt Sơn, sắc mặt lại càng thêm trắng bệch.
Trong lúc ba người còn đang do dự, Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Xương vì cảm kích Đinh Hạo nên đã đi đầu nuốt từng viên đan dược. Đúng lúc này, khóe miệng Liệt Sơn khẽ nhúc nhích. Đinh Hạo biết lão vừa dùng thuật truyền âm nhập mật để báo cho Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Xương.
Thấy Âm Vô Xương đã nuốt đan dược, ba người kia đều đổ dồn ánh mắt nhìn lão.
Một lát sau, khuôn mặt Thiên Thi Thượng Nhân đột nhiên biến sắc, lão vội ngồi xếp bằng xuống đất, toàn thân run rẩy, trên trán có một luồng thanh khí đang chậm rãi lưu chuyển.
Mấy người thấy Thiên Thi Thượng Nhân biến hóa như vậy thì mặt mày đều tái đi, vẻ mặt đau khổ.
Thấy ánh mắt lạnh lẽo của Huyết Ma Liệt Sơn và Đinh Hạo, ba người do dự hồi lâu rồi mới đồng thời lấy một viên Ngưng Thần đan trong tay ra. Họ cắn răng nuốt viên đan dược vào, vẻ mặt trông như thể sắp chết tới nơi, oai phong lẫm liệt.
Nhưng chỉ một khắc sau, vẻ mặt ba người đột nhiên chuyển từ kinh hãi sang vui mừng.
Đinh Hạo cười với Liệt Sơn rồi lại lấy ra mười lăm viên Cố Bổn đan, chia cho ba vị đệ tử Tâm Động kỳ. Y cười lớn nói:
- Tại hạ chỉ đùa với các vị một chút thôi. Các vị trưởng lão đừng để trong lòng, mau hấp thu dược lực đi.
Nói xong, Đinh Hạo nhìn Huyết Ma Liệt Sơn rồi tự mình lấy hai viên Bích Thối đan bỏ vào miệng, khoanh chân ngồi xuống.
Nửa tháng sau, đoàn người Đinh Hạo và Huyết Ma Liệt Sơn đã đến Thanh Nguyên sơn.
Thanh Nguyên sơn là một màu xanh biếc ngút ngàn, phong cảnh hữu tình. Đâu đó lại có vài tảng đá khổng lồ sừng sững trồi lên, thấp thoáng vách núi đen xám. Trên Thanh Nguyên sơn có ba tông phái Đạo Môn, lần lượt là Bích Tiêu Tông, Cửu Nhật Tông và Nam Thai Tông.
Cả ba tông đều là môn phái hạng hai, hạng ba trong Đạo Môn. Bọn họ không đủ tư cách đến tu luyện ở thánh địa của Đạo Môn như Thanh Vân sơn, chỉ có thể đến nơi linh khí thưa thớt, khoáng sản thiếu thốn như Thanh Nguyên sơn này.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook