Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 168: Huyết vũ tinh phong 1
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Tông chủ của cả ba tông phái đều là tu chân giả vừa mới đến Phân Thần kỳ. Môn hạ đệ tử cũng chỉ có vài chục người, điểm này có chút tương tự Vô Cực Ma Tông.
Mấy người tới dưới chân núi rồi quan sát hai bên, nhận thấy nơi này người rất thưa thớt, dường như ba tông phái không qua lại với nhau. Nghĩ vậy, họ âm thầm cười nham hiểm.
Nhờ linh đan của Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc, mấy người trong sơn động đều thu hoạch rất lớn. Trừ Huyết Ma Liệt Sơn và Đinh Hạo, những người khác đều mặt mày hớn hở. Mặc dù họ chưa đột phá được cảnh giới tiếp theo nhưng số đan dược đó cũng khiến công lực của họ tinh tiến rất nhiều, tương đương với hơn mười năm bế quan khổ tu, sao không khiến họ vui mừng cho được. Cũng chính vì vậy, mấy người âm thầm hạ quyết tâm từ nay về sau nhất định phải ở lại Vô Cực Ma Tông, dù có đuổi cũng không đi.
Bọn họ mới gia nhập tông môn không bao lâu đã có được pháp bảo và linh đan. Cứ phát triển theo đà này, lợi ích sau này chắc chắn sẽ còn nhiều hơn nữa. Do hiệu quả thôn phệ cường đại của Vô Cực Ma Công, Đinh Hạo và Huyết Ma Liệt Sơn không mấy để tâm đến đan dược. Linh lực từ đan dược tiêu hóa trong ba tháng chỉ giúp hai người cảm thấy tiến bộ không quá lớn. Nếu không phải đợi những người khác cùng hành động, hai người có lẽ đã sớm không kìm được rồi.
Đợi mấy người kia tiêu hóa toàn bộ linh khí của đan dược, Đinh Hạo lập tức dẫn họ đi về hướng Đoạn Hồn sơn. Nhưng đúng lúc này, hắn thấy phe mình hiện giờ cường binh mãnh tướng như mây nên nảy ra ý định đánh lén các tiểu môn phái của Đạo Ma lưỡng môn, mà Thanh Nguyên sơn chính là trạm đầu tiên trên đường đi của họ.
Một lát sau, đoàn người Đinh Hạo đã đến sơn môn của Bích Tiêu Tông. Mấy người cẩn thận dò xét một lượt, phát hiện xung quanh Bích Tiêu Tông cũng chỉ bố trí một trận pháp tầm trung là “Thất Tuyệt Kiếm Trận”. Họ liếc mắt nhìn nhau, Đinh Hạo mở miệng nói:
- Các vị tiền bối hiểu biết thế nào về tông phái này?
- Bích Tiêu Tông không có cao thủ nào khó lường. Tu vi của tông chủ dường như cũng chỉ vừa tới Phân Thần kỳ, môn hạ đệ tử chỉ độ ba mươi người. Chúng ta không cần chuẩn bị gì cả, chỉ cần phá trận xông vào là có thể tàn sát toàn bộ bọn chúng.
Người nói chuyện tên là Khương Tử Duy, cùng với Hạ Trường Xuyên và Mai Thiên Lý được xưng là “Tử Mộc Tam Lão”. Ba người đều là tán tu Ma Môn, bình thường tu luyện tại Tử Mộc lâm ở Thụy Nham sơn. Tu vi của cả ba đều là Phân Thần trung kỳ, làm việc gì cũng cùng nhau hành động nên cũng có chút danh tiếng trong tu chân giới.
- Ồ, vậy thì dễ xử lý hơn nhiều rồi. Chỉ cần lão phu cùng với Đinh Hạo tiểu ca và Thiên Thi Thượng Nhân đi vào tàn sát là được. Tử Mộc Tam Lão các vị và các đệ tử còn lại thì ở bên ngoài Bích Tiêu Tông mai phục, một khi phát hiện có người lao ra khỏi Bích Tiêu Tông thì lập tức ra tay giết chết. Các vị có phản đối gì không?
Huyết Ma Liệt Sơn mở miệng phân phó.
Đinh Hạo và Thiên Thi Thượng Nhân đương nhiên không có vấn đề gì. Huyết Ma Liệt Sơn và Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Xương cùng ra tay thì về cơ bản đã có thể diệt môn tông phái này, thêm Đinh Hạo dường như cũng là thừa. Tam lão kia mai phục bên ngoài có vẻ sẽ không kiếm được lợi lộc gì, nhưng nhìn vẻ mặt hung ác đằng đằng sát khí của Huyết Ma Liệt Sơn, ba người dĩ nhiên sẽ không tự chuốc lấy khổ cực, đều không có gì phản đối.
Thấy ba người đã không có ý kiến, Huyết Ma Liệt Sơn nói:
- Nếu các ngươi để dù chỉ một người chạy thoát, chúng ta có thể sẽ phải lập tức đối mặt với sự truy sát không ngừng của Đạo Môn tam tông. Cho nên các ngươi tuyệt đối không được khinh địch, nếu không… nếu xảy ra sai sót gì thì đừng trách lão phu tâm ngoan thủ lạt.
Nói xong, lão lạnh lùng quét mắt nhìn mấy người rồi dẫn Đinh Hạo và Âm Vô Xương vô thanh vô tức tiến vào “Thất Tuyệt Kiếm Trận”.
Vừa vào trận, từng đạo kiếm khí đã phóng tới ba người. Cả ba đều không chút hoang mang. Chỉ thấy Liệt Sơn vung tay, cánh tay vẽ thành một đường tròn, một cái lồng huyết khí hiện ra che kín thân hình ba người. Kiếm khí đánh lên cương tráo phát ra tiếng “lốp bốp” nhưng không tạo ra chút ảnh hưởng nào.
Đúng lúc này, ba người nghe được vài tiếng xé gió bay vào trong trận.
- Kẻ nào đến? Dám đến Bích Tiêu Tông ta giương oai ư? Có phải không muốn sống nữa rồi không? Bây giờ mau mau rút lui, bản tông sẽ miễn cho các ngươi tội chết.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook