Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
Chapter 94: Đương Diện Thụ Nhục 3

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Đinh Hạo lắc đầu, quay người đi về phía tàng thư phòng. Thấy Hồ Thạc, hắn nghi hoặc hỏi:

- Vừa rồi trong tông môn có động tĩnh, vì sao sư huynh không ra ngoài xem? Sư huynh không quan tâm đến bất cứ chuyện gì sao?

Hồ Thạc nhìn Đinh Hạo, kỳ quái nói:

- Sư đệ không biết đó thôi. Thuở mới gia nhập sư môn, ta cũng từng có khát vọng ngút trời, lại được ân sư chiếu cố. Sư phụ ta là người có ngạo khí, hành sự không chịu nhục nhưng cuối cùng vẫn chết ngay tại trận mà không ai ra tay giúp. Mất đi sự che chở của ân sư, ta ở Vô Cực Ma tông càng phải cẩn thận hơn. Những chuyện như vậy ta đã thấy quá nhiều, sớm đã chết lặng rồi!

Nghe vậy, Đinh Hạo liền biết Hồ Thạc vốn không có chút tình cảm nào với Vô Cực Ma tông. Môn phái chỉ còn lại hơi tàn, thực tại thật đáng buồn.

- Nghe sư huynh nói vậy, hẳn sư huynh đã biết tình trạng hiện nay của tông môn, chẳng hay có cách nào cứu vãn được không!

Đinh Hạo lạnh nhạt hỏi.

Hồ Thạc nhìn Đinh Hạo nói:

- Sư đệ trong lòng đã sớm có tính toán, cớ sao còn phải hỏi ta. Ta đương nhiên sẽ hỗ trợ sư đệ hoàn thành tâm nguyện, chỉ có điều thực lực hiện tại còn yếu, e rằng không giúp được đệ nhiều. Nhưng ta tin với sự thần kỳ của Vô Cực Ma công, sớm muộn gì người cũng sẽ không khiến sư đệ thất vọng!

Nghe những lời này, Đinh Hạo bất giác có chút xấu hổ, hẳn là người này có thể tin tưởng, bèn cười ha hả nói:

- Hảo ý của sư huynh, Đinh Hạo nhất định ghi nhớ trong lòng. Đương nhiên ta cũng sẽ không để sư huynh chịu thiệt, mấu chốt là chúng ta nên hành động thế nào!

Thanh âm hai người càng lúc càng nhỏ, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười âm lãnh!

Trong Vô Cực điện, tất cả mọi người của Vô Cực Ma tông đã tề tựu đông đủ. Thời gian từ lần đại hội trước chưa được bao lâu nhưng đã thiếu đi vài người. Chuyện hai kẻ của Hắc Ma tông gây náo loạn vẫn còn mới, nên ai nấy đều có vẻ mặt khó coi dị thường. Ngay cả Trương Hoành vốn hay vênh váo mà sắc mặt cũng đầy vẻ thất vọng, trầm ngâm không nói!

Lý Nam Thiên ho nhẹ hai tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người rồi mới từ từ nói:

- Chư vị, chuyện tiến cống trăm năm một lần ở Đoạn Hồn sơn sắp đến gần. Đã qua vài năm đi lịch lãm, không biết mọi người thu hoạch được gì không? Tuy có đệ tử đã không thể trở về nhưng vì tương lai của tông môn, bổn nhân cũng không thể không làm vậy. Hy vọng các vị hiểu được nỗi khó xử của Nam Thiên?

Nói rồi lão lộ vẻ mặt bi thương! Mọi người tuy không biết vẻ đau thương của lão là thật hay giả nhưng với hiện trạng bây giờ, hành động của lão cũng không thể trách được. Nghĩ đến uy vọng của tông môn, ai nấy đều có sắc diện âu sầu, không nói một lời.

Ngừng lại một chút, Lý Nam Thiên thấy không ai đáp lời, đành mở miệng nói tiếp:

- Tại thời điểm sinh tử tồn vong này, mong rằng mọi người có thể đồng tâm hiệp lực, tương trợ bản tông vượt qua nan quan này!

Nói rồi ánh mắt lão nhìn sang trưởng lão Trương Hoành nhưng Trương Hoành chỉ cúi đầu trầm mặc, không biết là không thấy hay cố ý làm vậy! Lý Nam Thiên thấy Trương Hoành như thế, lại nhìn sang ba vị trưởng lão còn lại. Lý Chính Phi, Vương Toàn Đức, Mã Phong đều hiểu tâm ý của Lý Nam Thiên nhưng không một ai lên tiếng.

Lý Nam Thiên dường như cũng có chút hổ thẹn, lại ho nhẹ rồi nói:

- Nam Thiên cũng biết chư vị khó xử nhưng chuyện này vẫn phải đối mặt. Nếu không, chúng ta đến sơn môn cũng không giữ được, cho dù có được Thanh Sát quyết cũng không cách nào tu luyện a! Hy vọng các vị trưởng lão đưa ra chút thành ý, ta thân là tông chủ lại càng phải có trách nhiệm!

Nói xong, Lý Nam Thiên lấy ra hơn mười khối cực phẩm tinh thạch, trăm khối thượng phẩm tinh thạch, ngoài ra còn có dược liệu và pháp khí của người tu chân đặt lên bàn đá trước mặt. Bốn vị trưởng lão nãy giờ vẫn im lặng cuối cùng cũng có động tĩnh!

- Ồ, không ngờ tông chủ cũng có chút của cải. Tông chủ đã hào phóng như vậy, bọn ta cũng không thể không có chút biểu thị!

Trương Hoành nói rồi liền bước tới đặt đồ của mình ra, mấy lão kia cũng theo sau.

Đợi bốn lão lui ra, Đinh Hạo nhìn lại thì phát hiện trên mặt đất có thêm rất nhiều thứ, chỉ có điều so với những gì Lý Nam Thiên đưa ra thì rõ ràng kém hơn một chút. Lúc này Đinh Hạo mới thầm hận sao khi đó mình không tranh thủ lấy thêm ít đồ trong tay Phùng Tinh Nhiên. Tông môn của mình mỗi trăm năm đều phải lo chuyện tiến cống cho họ, Luyện Ngục Ma tông khẳng định là giàu nứt đố đổ vách.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...