Võ Thần Hồi Quy
Chương 17: Lâu rồi không gặp

Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 17: Lâu rồi không gặp

Không biết đã đi bao lâu, Mặc Dư Chân rẽ khỏi con đường lớn, men theo một lối nhỏ vắng người qua lại.

Trong lúc quan sát xung quanh, ánh mắt hắn dừng lại trước một quán trọ cũ kỹ. Tấm biển gỗ treo lủng lẳng, trên đó khắc bốn chữ “Xuân Hương Phạn Điếm”.

‘Chính là chỗ này rồi.’

Mặc Dư Chân bước vào quán. Một tiểu nhị nhanh nhẹn chạy ra đón.

“Hoan nghênh quý khách! Hôm nay vừa mới có mẻ gà ngon, người thử món Quyển Đồng Kê chiên giòn được không, đại hiệp?”

Mặc Dư Chân ngồi xuống vị trí được chỉ, nhẹ nhàng lấy trong áo ra một thỏi bạc đặt lên bàn.

“Nghe cũng hay, nhưng hôm nay ta lại muốn ăn Ngư Hương Nhục Ty hơn. Trời dạo này âm u, cho ta thêm một bình hỏa tửu thật mạnh vào.”

Ngày hôm ấy, bầu trời thật trong xanh. Vậy mà tiểu nhị vừa nghe đến những món đó lại hơi khựng lại, rồi nhanh tay cầm lấy bạc đáp nhỏ:

“À… thì ra là vị khách để quên hàng hôm trước. Người cứ lên tầng ba, phòng thứ tư, người đó đang chờ ạ.”

Nói xong, hắn lại hô lớn:
“Ngư Hương Nhục Ty một phần!”
Rồi biến mất vào trong bếp.

Mặc Dư Chân chậm rãi đứng lên, bước đi.

Người mà hắn định gặp chính là Phù Yên, kẻ từng điều hành một khách điếm chuyên nhận tin tức và tình báo trước khi lập nên thương đoàn Hồng Liên. Xuân Hương Phạn Điếm này chính là trạm tình báo bí mật của Phù Yên.

Câu nói vừa rồi với tiểu nhị là ám ngữ để bày tỏ mong muốn gặp chủ nhân của tình báo điếm.

Bước lên tầng ba, hắn đi thẳng đến căn phòng thứ tư như lời chỉ dẫn, rồi mở cửa bước vào.

Cạch.

Bên trong hoàn toàn khác với vẻ cũ kỹ bên ngoài, nội thất sang trọng, sáng sủa và được bài trí cực kỳ tinh tế.

Giữa căn phòng, một nam tử trẻ tuổi, khoảng đầu hai mươi, đang ngồi sau bàn trà, khuôn mặt hiền hòa, nụ cười đĩnh đạc.

“Hoan nghênh quý khách. Tại hạ là Phù Yên, chủ nhân của tình báo điếm.”

Người này, chính là Phù Yên, kẻ mà sau này sẽ trở thành chủ nhân của Thiên Hạ Đệ Nhất Thương Đoàn – Hồng Liên.

Nhìn gương mặt trẻ trung chưa hằn một nếp nhăn của Phù Yên, Mặc Dư Chân bỗng cảm thấy nghèn nghẹn nơi cổ họng. Bởi ở kiếp trước, Phù Yên từng hết lòng ủng hộ võ lâm đứng lên chống lại Nguyên Âm Giáo, và cuối cùng bị một trong 5 Giáo Đầu của Nguyên Âm Giáo là Cửu Luân Hóa Nữ bắt giữ, rồi chết trong bi kịch.

‘Phù Yên… đã lâu không gặp. Là ta, Mặc Dư Chân đây. Lần ấy không bảo vệ được ngươi, thật xin lỗi.’

Giấu kín cảm xúc trào dâng trong lòng, hắn ngồi xuống đối diện Phù Yên.

“Rất hân hạnh được gặp. Ta là Mặc Dư Chân, đến từ Ma Đạo Thiên.”

Phù Yên khẽ giật mình. Bởi ngay trước khi Mặc Dư Chân mở lời, trong đôi mắt hắn thoáng qua một tia cảm xúc kỳ lạ, một chút hoài niệm, xen lẫn nỗi buồn sâu thẳm.

‘Là sao đây? Tại sao một người lần đầu gặp… lại nhìn mình bằng ánh mắt như thế?’

Nhưng Phù Yên đúng là người khéo léo ứng xử, Phù Yên không để cảm xúc hiện ra nét mặt, vẫn giữ nụ cười tươi rói tiếp lời:

“Ha ha, hóa ra là út tử của Thiên Chủ Ma Đạo Thiên Phái. Được diện kiến quý nhân, thật là vinh hạnh.”

“Quý nhân thì không dám.”

Dĩ nhiên, Phù Yên đã sớm nắm rõ thân phận của hắn. Mạc Hồ chính là địa bàn của Phù Yên, việc hắn đến đây chẳng khác nào chuyện của sân sau trong nhà Phù Yên.

‘Có lẽ huynh ấy cũng biết chuyện ta chính là người đã xử lý Vạn Diện Quỷ Giả đêm qua rồi.’

Ngồi xuống, Mặc Dư Chân im lặng nhìn bàn trà, rồi chậm rãi mở lời…

“Xin hãy cho lui tai mắt xung quanh đi.”

Phù Yên tròn mắt, làm ra vẻ không hiểu.
“Trong phòng này ngoài ta và Mặc công tử ra, nào còn ai khác đâu? Sao lại bảo ta cho lui người chứ…?”

“Trên trần bên trái có hai kẻ, ngoài lan can cửa sổ một, sau bức tường bên phải một, và dưới sàn chân ta đây có hai.”

Phù Yên giật mình. Gương mặt thoắt một cái đã cứng đờ lại.

Những gì Mặc Dư Chân vừa nói chính là toàn bộ vị trí bí mật của những võ nhân hộ vệ mà Phù Yên bố trí phòng bị trước đó.

Là người điều hành tình báo, Phù Yên thường xuyên phải tiếp xúc với những kẻ nguy hiểm, những vụ giao dịch mờ ám, nên việc bố trí cao thủ ẩn thân quanh mình là điều tất yếu cần làm. Họ không phải để uy hiếp, mà để đề phòng bất trắc.

Phù Yên lập tức rút từ cổ ra một cây tiêu nhỏ, khẽ thổi một cái. Âm thanh ấy không vang ra ngoài, nhưng Mặc Dư Chân vẫn cảm nhận được rất rõ rệt, từng luồng khí tức quanh phòng đang dần tan biến.

Hẳn đó là một loại tín hiệu chỉ có tai của những võ nhân được huấn luyện đặc biệt mới nghe được.

Phù Yên cúi đầu thật sâu.
“Xin thứ lỗi vì thất lễ. Những người đó chỉ là hộ vệ bảo vệ ta, tuyệt đối không có ý làm hại công tử.”

Mặc Dư Chân gật đầu nhẹ nhàng.
“Ta hiểu.”

Trước thái độ điềm nhiên ấy, Phù Yên mới thở ra một hơi nhẹ nhõm. Chỉ một chút hiểu lầm thôi cũng có thể bị xem là mưu sát ấu tử của Ma Đạo Thiên Chủ, hậu quả e rằng cả Phù Yên cũng không gánh nổi.

Phù Yên cầm chén trà, nhấp một ngụm để làm dịu cổ họng, rồi kín đáo quan sát người đối diện.

Ngay từ khi Mặc Dư Chân bước vào, Phù Yên đã cảm nhận được thứ gì đó khác thường. Phù Yên có thể tự tin rằng các thuộc hạ của mình dù không phải cao thủ tuyệt đỉnh, nhưng cũng là những người đạt cảnh giới xuất thần về ẩn hành và tiềm thức. Vậy mà tên thiếu niên này lại nhận ra hết thảy chỉ trong chớp mắt.

‘Thực lực của hắn… vượt xa tưởng tượng rồi.’
Thêm vào đó, cái vẻ bình thản, ung dung đến lạnh lùng ấy, chẳng phù hợp với dáng dấp của kẻ trẻ tuổi.

‘Không thể xem thường người này.’

Phù Yên nâng nhẹ khóe môi rồi mở lời:
“Thế… công tử Mặc đến đây là để ủy thác việc gì? Muốn tìm hiểu loại tin tức nào chăng?”

Chưa kịp dứt lời, Mặc Dư Chân đã thẳng thắn đáp:
“Ta không đến để mua tin. Mà là để mời người.”

Phù Yên nhướng mày.
“Mời người…?”

“Phải. Ta muốn mời ngươi đảm nhiệm chức Tổng quản thương đoàn mà ta sắp sáng lập. Xin hãy giúp ta gây dựng nó trở thành thương đoàn đệ nhất thiên hạ.”

Lông mày Phù Yên khẽ giật. Một kẻ từ biên cảnh xa xôi, vốn chỉ là chủ một điếm tình báo nhỏ, lại được người thừa kế của Ma Đạo Thiên đích thân đến mời, hơn nữa không hề nói rõ đầu đuôi, chỉ thẳng thừng giao chức Tổng quản như vậy thôi sao?

Trong một thoáng, Phù Yên còn nghĩ hắn đang đùa. Nhưng khi nhìn kỹ đôi mắt của Mặc Dư Chân, Phù Yên bỗng biết ngay: hắn không hề có chút bông đùa nào.

“Thứ lỗi, tại hạ kiến thức nông cạn, không hiểu rõ hàm ý trong lời công tử.”

“Không có hàm ý gì khác cả.”
Giọng Mặc Dư Chân trầm đục, phát âm rõ từng chữ.
“Ta muốn ngươi đứng đầu thương đoàn của ta. Hãy giúp ta khiến nó trở thành thương đoàn lớn nhất thiên hạ.”

Phù Yên nhìn sâu vào mắt hắn, rồi hiểu hắn đang hoàn toàn nghiêm túc.

Trong đầu Phù Yên, hàng loạt suy nghĩ xuất hiện và xoay chuyển.
‘Đường đường là con trai Thiên Chủ, trong tay có quyền, có người, có tài lực, sao lại muốn lập thương đoàn? Hơn nữa… tại sao lại chọn ta?’

Càng nghĩ, Phù Yên càng thấy khó hiểu. Nhưng cũng chính lúc ấy, một sự tò mò và cảnh giác lóe lên trong ánh mắt Phù Yên…

Trước mắt cứ tách riêng chuyện đó ra, dù sao câu trả lời của Phù Yên cũng đã được định sẵn.
“Trước hết cảm ơn người đã định giao trọng trách lớn như vậy cho ta. Nhưng hiện tại có việc ta nhất định phải làm, nên xin hãy thông cảm vì ta chưa thể dồn tâm vào chỗ khác được.”

Giọng nói lịch sự nhưng quyết đoán. Mặc Dư Chân bình thản nhấp một ngụm trà. Thực ra hắn biết trước Phù Yên sẽ từ chối đề nghị, và hắn đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó.

“Phù Vinh Tuyết.”

Tiếng chén rơi vỡ lách tách, chén trong tay Phù Yên đã vỡ tan thành từng mảnh. Từng giọt máu nhỏ xuống nền nhà, nhưng thay vì rên do đau đớn, khuôn mặt Phù Yên lạnh lùng như băng.
“Mặc công tử… người biết tên đó từ đâu?”

Phù Vinh Tuyết chính là thân thích của Phù Yên: tỷ tỷ Phù Yên. Và Phù Yên nói là có việc nhất định phải làm, chính là tìm tung tích người tỷ tỷ thất lạc ba năm trước. Lý do Phù Yên điều hành khách điếm nhận tin tình báo hiện nay cũng là vì việc đó.

“Mời người nói. Mặc công tử biết tên ấy từ đâu?”

Khuôn mặt vui vẻ lúc trước của Phù Yên giờ đã méo mó như một vị hung thần, nhìn thấy rõ được cả nỗi uất ức trong lòng hiện rõ trên gương mặt. Phù Yên không phải không hiểu cảm tình của Mặc Dư Chân, nhưng Phù Yên muốn xác nhận chắc chắn.

“Ta thỏa thuận với ngươi: không chỉ chỉ điểm nơi tỷ tỷ ngươi đang ở, ta sẽ giúp ngươi tìm ra tỷ ấy.”

Im lặng vài giây, rồi Phù Yên mở miệng, đáp lại bằng giọng đanh thép và gương mặt cứng rắn.
“Ngươi muốn gì?”

“Ta đã nói rồi. Hãy hợp tác với ta: trở thành tổng quản của thương đoàn ta sáng lập. Đó là điều ta muốn.”

“Chỉ có thế thôi sao?”

“Nếu cần, ta có thể lấy tên phụ thân ta để ký đảm bảo cho ngươi.”

Phù Yên nhìn hắn với ánh mắt hoài nghi. Thật khó để tin một người bất ngờ xuất hiện nói biết tung tích tỷ tỷ, người mà bao năm qua Phù Yên đã lục tung khắp các nơi, các vùng cũng tìm không thấy, và cái giá đổi lấy chỉ là một chức tổng quản thương đoàn, có mấy ai sẽ tin lời đó ngay lập tức được đây?

Nhưng dù Phù Yên có tính toán thế nào cũng không nghĩ được lý do nào để Mặc Dư Chân lừa dối mình. Và điều quyết định hơn cả, dù đó là lời dối lừa, Phù Yên hiện không có tư cách để chờ đợi hay đắn đo. Với Phù Yên, dù là cọng rơm hay sợi dây mục, miễn là nó có thể dẫn tới tỷ tỷ, thì Phù Yên chắc chắn sẽ nắm lấy.

Cuối cùng Phù Yên đưa ra quyết định.
“Ta xin thề. Nếu chỉ cần tìm được tỷ ta, thì dù là làm tổng quản hay khuân vác, bằng bất cứ danh phận gì Mặc công tử muốn, ta đều sẽ làm.”

Phù Yên nhanh trí, khéo léo, nhưng tuyệt đối không phải kẻ thất hứa. Là người đã từng liều mạng xông vào lửa chỉ để giữ lời hứa ân tình, lời hứa ấy được thốt ra từ người có tín nghĩa sâu nặng như thế thì không còn gì có thể chân thực hơn.

Trước câu trả lời đó, Mặc Dư Chân khẽ mỉm cười.
“Vậy từ nay mong được chỉ giáo, Phù đại nhân.”

Nhưng ngay sau đó, Phù Yên lập tức vạch rõ ranh giới.
“Thứ tự phải rõ ràng. Trước hết là tỷ tỷ ta. Giờ thì nói đi, tỷ ta đang ở đâu?”

Mặc Dư Chân gật đầu. Không cần phải hành hạ thêm kẻ đang nóng ruột nóng gan làm gì nữa, hắn lập tức nói thẳng vấn đề chính.
“Tỷ tỷ ngươi hiện đang bị giam dưới tầng hầm của kỹ viện Sơ Thánh Lâu, tại huyện Hồ Kim, tỉnh Chiết Giang.”

Nghe vậy, gương mặt Phù Yên cứng đờ. Tỷ tỷ Phù Vinh Tuyết vì muốn giúp đỡ phần nào cho gia cảnh nghèo khó, nàng ta đã từng chấp nhận làm thiếp cho một thương nhân ở Trùng Kinh tên là Hứa Thường Độ. Thế nhưng, ba năm trước, tin tức của nàng ta đột nhiên bặt vô âm tín.

Không chịu nổi cảnh móng ngong, Phù Yên đã tìm đến Hứa Thường Độ và được nghe rằng nàng ta đã bỏ trốn trong đêm cùng một gã đàn ông lạ.
Thời điểm đó, Phù Yên thậm chí thấy nhẹ nhõm. Bởi ngay từ đầu, Phù Yên chẳng hề mong tỷ tỷ mình phải sống kiếp thiếp thất với một lão gian thương già nua.
Phù Yên thậm chí còn tự nguyện trả thay nàng ta số tiền món trang sức mà nàng ta bị vu oan là đã trộm theo khi bỏ trốn.

Nhưng... Dù thế nào đi nữa, Phù Vinh Tuyết cũng không phải kiểu người ba tháng trời không gửi lấy một lời nhắn. Và rồi, chẳng biết tìm kiếm bao nhiêu phương, thời gian cứ thế trôi gần ba năm.

Vậy mà giờ đây, lại vào “kỹ viện” là sao? Người tỷ tỷ từng cùng nhân tình bỏ trốn, nay lại bị giam dưới kỹ viện? Phù Yên siết chặt nắm tay, giọng run nhẹ:
“Nếu là kỹ viện thì là kỹ viện, tại sao lại nói là bị giam dưới tầng hầm...?”

Mặc Dư Chân giải thích.
“Tại Sơ Thánh Lâu, cứ mười ngày một lần, bọn chúng mở ra một ‘hắc điếm’, chợ ngầm bí mật.”

Rồi hắn nhìn thẳng vào ánh mắt đang dần trở nên u ám của Phù Yên, nói tiếp:
“Buôn người, chính là một trong những nguồn lợi chính của lũ điều hành hắc điếm đó.”

Ánh mắt Phù Yên lạnh lẽo như băng. Chỉ nghe đến đó thôi, Phù Yên cũng hiểu được phần nào tình cảnh của tỷ tỷ mình.
“Không lẽ là…”

Mặc Dư Chân gật đầu xác nhận.
“Phải. Năm ngày nữa, vào rằm tháng Sáu, tỷ tỷ ngươi sẽ bị xem như một món hàng đem ra bán trong phiên chợ ngầm ấy.”

------------------------

Theo dõi Fanpage Lỡ Bò Team để cập nhập tin tức mới nhất về chương và audio, đăng kí kênh Youtube để cập nhập Audio mới mỗi ngày

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...