Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
Chapter 104: Vũ Trang Phong Bạo 104

Sẵn sàng

Thế nhưng dòng chữ "OVER" báo hiệu thất bại lại không hề hiện ra. Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, toàn bộ pháo quang năng của Chiến hạm nhân loại đồng loạt kích hoạt. Và lúc này Tư Tư cũng có thể nghe thấy tiếng động cơ gầm rú truyền ra từ phòng điều khiển.

Oanh! Oanh! Oanh! Oanh! ...

Hơn một trăm khẩu pháo chính đã hoàn thành quá trình khóa mục tiêu toàn diện chỉ trong vỏn vẹn vài giây ngắn ngủi!

Từng sào huyệt nối đuôi nhau chìm trong biển lửa. Chu Tư Tư hoàn toàn sững sờ, chuyện này... sao có thể chứ!

Trong thực chiến, thao tác cỡ này chắc chắn phải cần đến sự phối hợp của hơn chục người, nhưng ở đây lại chỉ có một mình y. Điều này căn bản là bất khả thi!

"Không thể nào..." Tư Tư lẩm bẩm. Dòng chữ "PERFECT" hiện rõ trên màn hình, chứng minh đây là một đợt tấn công hoàn hảo không tì vết.

Thế nhưng rốt cuộc ai lại có thể thực hiện được chuỗi thao tác thần sầu đến mức này cơ chứ?

"Có thể lắm chứ, nếu dùng hệ thống nhân bản siêu cấp điều khiển thủ công trên chiến hạm Tinh Quang dòng D - mẫu chiến hạm chủ lực mới của tộc Katie. Nhưng mà để đạt đến cái trình độ này thì dẫu có là người Katie cũng phải thuộc dạng cao thủ hàng đầu rồi."

Một giọng nói thánh thót vang lên từ phía sau. Là Mã Tiểu Như.

Chu Tư Tư khựng lại, có nằm mơ cô cũng không ngờ Mã Tiểu Như lại lù lù xuất hiện ở đây vào cái giờ này. Hai bóng hồng chạm mặt, nhưng lại chẳng có tia lửa nào xẹt qua.

"Công nghệ nhân bản ư? Đó là kỹ thuật độc quyền của Quân đội cấp một, đòi hỏi Tinh thần lực và khả năng kiểm soát cực khủng của tộc Katie. Khoảnh khắc vừa rồi... ít nhất cũng phải có hơn một trăm chiếc chiến hạm... Sao có thể làm được chứ."

"Quả thực vậy. Nghe nói kỷ lục năm nay của Học viện Quân sự Katie Queen là 178 chiếc. Thao tác vừa nãy sương sương cũng phải hơn 130 chiếc, thành tích này dư sức lọt top 3 của học viện họ rồi."

Giọng Mã Tiểu Như vẫn điềm nhiên, nhưng trong lòng lại đang dậy sóng.

Vương Động vừa bước ra đã thấy hai cô gái xinh đẹp đứng trố mắt nhìn mình như nhìn sinh vật lạ: "Ủa, hai người làm gì ở đây thế? À, bạn Chu Tư Tư đúng không? Xin lỗi nha, tôi ra trực ở Tòa nhà số 5 ngay đây." Vương Động cứ tưởng Chu Tư Tư đến để "gõ đầu" mình tội trễ giờ trực.

"Là cậu!" Chu Tư Tư há hốc mồm, y như thể vừa đâm sầm vào cột điện.

"Tiểu Như, không phải cậu về rồi sao?"

"Cậu gọi cô ấy là Tiểu Như?" Chu Tư Tư kinh ngạc, ánh mắt đảo liên hồi giữa Mã Tiểu Như và Vương Động. Chuyện quái quỷ gì thế này, hai người này sao lại dây dưa với nhau được cơ chứ?

"Có gì lạ đâu, Vương Động là bạn cùng lớp, cũng là bạn tốt của tôi mà." Mã Tiểu Như đánh giá Chu Tư Tư. Quả thật là một cô gái thông minh, lanh lợi, nhan sắc cũng thuộc hàng cực phẩm, trong ánh mắt còn toát lên vẻ cứng cỏi, bướng bỉnh.

"Tôi đâu có rảnh rỗi đến mức đi hối thúc cậu làm việc. Tôi đến để tập luyện thôi. Mớ chiến hạm vừa rồi trên màn hình là do cậu điều khiển đấy à?" Chu Tư Tư chỉ tay về phía những số liệu hiển thị trên màn hình.

"À, cái đó hả. Dễ ợt mà. Hệ thống cùi bắp lắm, chỉ cần bấm tạm dừng, sau đó rảnh rỗi ngồi khoanh vùng từng vị trí rồi bấm tấn công đồng loạt là xong, hehe."

Vương Động gãi đầu cười hề hề, tỏ vẻ ngượng ngùng.

"Hừ, thì ra là thế!" Chu Tư Tư bĩu môi, quay ngoắt đi vào phòng tập, mặc xác Vương Động. Hóa ra chỉ là xài tool gian lận để thỏa mãn thú tính, chứ chẳng có tí kỹ năng thực chiến nào.

Vương Động nhún vai tỏ vẻ không quan tâm. Thấy Mã Tiểu Như vẫn mỉm cười nhìn mình, y hỏi: "Tiểu công chúa có vài vấn đề muốn thỉnh giáo cậu đúng không, thế thì... chúng ta đi ăn cơm trước đã nhỉ."

"Ây da, cậu không nhắc là tôi quên béng mất đấy, đói rã ruột rồi." Vương Động cười rạng rỡ.

Mã Tiểu Như mỉm cười duyên dáng. Cày cuốc điên cuồng suốt cả một buổi chiều như thế không đói mới lạ. Cô đời nào lại đi tin mấy lời bịa đặt của Vương Động. Cái tên này, cạy được nửa lời thật lòng từ miệng cậu ta đúng là khó hơn lên trời.

"Ơ, tay cậu bị sao thế?" Mã Tiểu Như hốt hoảng chỉ vào tay Vương Động.

Năm ngón tay trái của Vương Động rướm máu đỏ tươi, cổ tay thì sưng vù.

"Có gì đâu, cái tay này không chịu nghe lời nên tôi 'dạy dỗ' nó chút đỉnh thôi." Vương Động giấu nhẹm tay ra sau lưng, bộ dạng dửng dưng như không.

"Cậu đi ngay đến phòng y tế với tôi... không thương lượng gì hết!" Giọng Mã Tiểu Như đanh lại, không cho phép Vương Động hé răng từ chối.

"Chuyện này... đâu cần thiết, tôi nghỉ ngơi một lát là khỏi ngay thôi, chúng ta đi ăn đi."

"Này, sao cậu lại có thể hờ hững với bản thân mình như thế chứ... Phòng y tế miễn phí cho sinh viên mà!" Mã Tiểu Như nhìn vẻ mặt nhăn nhó của Vương Động, bỗng sực nhớ ra điều gì đó.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...