Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 143: Vũ Trang Phong Bạo 143
"Chắc không phải ẩu đả bình thường đâu. Cậu ta được một sinh viên khác đưa đến trong tình trạng đa chấn thương, xương gãy nhiều chỗ, có vẻ như bị Hạch lực đả thương. Đáng chú ý là, qua kiểm tra, tôi phát hiện cậu sinh viên này dường như đã đạt đến đẳng cấp chiến binh cấp 5... Sinh viên của Ares hình như không có ai..." Bác sĩ Rod ngập ngừng. Ông nghi ngờ người này không phải là sinh viên của Ares.
"Thế à? Thú vị thật. Ông gửi hình ảnh qua đây cho tôi xem nào. Mà tình hình cậu ta sao rồi, không nguy hiểm đến tính mạng chứ?"
"Không sao. Mặc dù chấn thương khá nặng nhưng khả năng tự phục hồi của cậu ta cực kỳ tốt, cộng thêm hiệu quả tuyệt vời của cỗ máy điều trị đời mới này nữa."
Là một bác sĩ, ông vô cùng phấn khích khi được sử dụng thiết bị y tế tối tân như vậy. Đây là dòng máy V mới nhất vừa được tung ra ở Mặt Trăng, có giá lên đến hơn 300.000 Liên bang tệ.
"Có chuyện gì vậy chị?" Mã Tiểu Như hỏi.
"Chắc mấy đứa sinh viên lại xích mích đánh nhau thôi. Nhưng ở Ares làm gì có ai mạnh đến thế nhỉ." Samantha nhấp một ngụm nước cam, thản nhiên đáp.
Ting...
"Để xem là ai nào."
Hình ảnh hiện lên màn hình khiến cả Samantha và Mã Tiểu Như đều há hốc mồm... Người nằm đó lại chính là Vương Bí.
"Kẻ nào lại có thể đả thương Vương Bí ra nông nỗi này cơ chứ?" Mã Tiểu Như lẩm bẩm trong sự bàng hoàng.
…
Lúc này Samantha mới giật mình tỉnh ra, vội vàng bấm số gọi cho bác sĩ Rod: "Bác sĩ Rod, cái cậu sinh viên đưa người tới đâu rồi?"
"Vấn đề là ở chỗ đó đấy, cậu nhóc đó quăng người lại đây rồi mất hút luôn. Tôi còn chưa kịp hỏi han gì, nhưng nhìn đồng phục thì đúng là sinh viên trường mình. Mà này Hiệu trưởng, cái cậu bị thương kia... liệu có phải sinh viên trường ta không? Chi phí điều trị ca này chát lắm đấy."
Rod khựng lại, trong lòng dấy lên mối lo ngại. Nếu đây không phải là một vụ ẩu đả nội bộ mà liên quan đến ân oán bên ngoài nhà trường thì mọi chuyện sẽ trở nên cực kỳ rắc rối.
"Yên tâm, cậu ấy cũng là sinh viên của trường. Mà ông miêu tả sơ qua diện mạo của cái cậu đưa người tới xem nào."
Rod ngẫm nghĩ một chút, rồi khoa tay múa chân diễn tả lại dáng vẻ và vài câu nói của cậu ta. Samantha và Mã Tiểu Như nghe xong là đoán ngay ra thủ phạm.
Tắt máy, hai người chìm vào im lặng một lúc.
"Cái thằng ranh con này, chị chỉ bảo nó 'thử sức' Vương Bí một chút thôi, ai ngờ nó lại đánh người ta trọng thương thế kia!" Nhưng rồi khóe môi Samantha lại cong lên một nụ cười đầy ẩn ý, "Tiểu Như à, xem ra chị không chỉ khai quật được một vũ khí bí mật, mà rất có thể là một 'vũ khí cấm' đấy. Haha, vận may không tệ. Thời buổi này, số người đủ trình độ đánh Vương Bí tơi tả đến mức đó chắc không đếm quá một bàn tay đâu."
"Hổ Bí Quyền của Vương gia vốn nổi tiếng là chí dương chí cương. Việc cậu ấy bị đánh đến mức này quả thực rất hiếm thấy. Hay là do người khác ra tay?" Mã Tiểu Như vẫn còn chút hoài nghi.
"Vừa nãy bác sĩ Rod miêu tả rõ ràng thế cơ mà. Em thử nghĩ xem, ở Ares này, ngoài thằng nhóc đó ra thì còn ai có khả năng làm được chuyện đó nữa? Chậc chậc, thằng nhóc này cái gì cũng giỏi, chỉ mắc mỗi tội lười chảy thây. Chẳng lẽ nó không hiểu đạo lý 'kẻ tài ba thì phải làm nhiều việc' sao? Xem ra chị phải dùng chút thủ đoạn mới được!" Đôi mắt to tròn, xinh đẹp của Samantha lóe lên tia sáng ranh mãnh. Kiểu gì cô cũng có cách trị cái bệnh lười của thằng nhóc này. Thật tình cờ, Samantha lại đang nắm thóp được một điểm yếu chí mạng của Vương Động.
"Sức sát thương của Hổ Bí Quyền rất kinh khủng, chị nghĩ Vương Động có bị thương không?" Mã Tiểu Như lo lắng hỏi.
"Em đúng là... Thằng nhóc đó còn dư sức cõng Vương Bí chạy thục mạng đến phòng y tế, rồi lặn không sủi tăm cơ mà. Nếu có bị thương thì chắc cũng chỉ xước xát ngoài da thôi. Sao, mới thế đã xót xa rồi à? Ma Nữ Quyết của em coi như bỏ đi rồi!" Samantha cười ái muội, trêu ghẹo.
"Em... em nào có!"
"Thôi, không trêu em nữa. Thằng nhóc này suốt ngày diễn trò ngốc nghếch trước mặt chị em mình, đóng kịch đạt đến độ thượng thừa rồi. Không chỉnh đốn lại nó thì sao được?"
"Chị lại ủ mưu gì nữa thế?"
"Hehe, ngày mai em cứ chuẩn bị tinh thần xem kịch hay đi!"
---
Đêm đó, Vương Động nằm trằn trọc trên chiếc giường trần trụi, không có lấy một tấm ga trải. Cú đấm uy lực ban chiều liệu có khiến Vương Bí liên tưởng đến Mạo Tự Vũ Thần không nhỉ? Chắc là không đâu, uy lực kém xa mà.
Thôi thì đến đâu hay đến đó, nghĩ ngợi nhiều cũng chẳng ích gì.
Sự tình đôi khi rất đơn giản, chỉ là do tâm lý con người hay tự làm trầm trọng hóa vấn đề. Như Lão già khú vẫn thường nói: "Có tật thì giật mình".
Miên man suy nghĩ một hồi, cuối cùng Vương Động cũng thiếp đi. Trong mơ, y thấy cái quần đùi của mình bị một tên trộm bịt mặt nẫng mất...
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook