Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 144: Vũ Trang Phong Bạo 144
Sáng thứ Hai, đối với nhiều người, đây luôn là khoảng thời gian uể oải nhất. Dư âm của kỳ nghỉ cuối tuần vẫn còn vương vấn, chưa thể bắt nhịp lại với guồng quay học tập. Riêng cậu bạn Vương Động, kẻ vốn luôn hăng hái nhất, hôm nay lại mang một tâm trạng thấp thỏm, bất an. Liệu có chuyện gì tồi tệ sắp xảy ra không đây?
Nhưng rồi, mọi thứ dường như vẫn diễn ra bình thường, ai nấy đều bận rộn với công việc của mình.
Mã Tiểu Như bước vào lớp, vẫn rạng rỡ như mọi ngày. Thế nhưng, giác quan thứ tám siêu nhạy bén của Vương Động lại réo lên hồi chuông cảnh báo: Kiểu gì cũng có biến!
"Bạn học Vương Động, sắc mặt cậu trông có vẻ không được tốt nhỉ."
"Khụ khụ, thế à?" Vương Động đưa tay sờ mặt. Mỗi lần Mã Tiểu Như dùng giọng điệu trịnh trọng gọi y là "bạn học", y như rằng sắp có bão lớn. Xem ra, tám chín phần mười là bọn họ đã biết chuyện.
"Vào học rồi."
Câu nói của Mã Tiểu Như lấp lửng giữa chừng, càng khiến Vương Động như ngồi trên đống lửa, ngứa ngáy trong lòng mà không dám hó hé nửa lời.
Tiểu Như cố nhịn cười. Người ta thì luôn tìm mọi cách để phô diễn tài năng, còn Vương Động thì lại thích giả ngu. Nhưng đến khi cần y "diễn" thật, y lại gây ra một vụ chấn động. Đánh Vương Bí đến mức nhập viện đâu phải chuyện đùa.
Thật ra cô không có ý định bắt nạt Vương Động, chỉ là nhìn cái bộ dạng bối rối, luống cuống của y thật sự rất thú vị, khiến tim cô không khỏi đập rộn ràng.
Trong khi Vương Động đang nơm nớp lo sợ trong lớp học, thì tại phòng Hiệu trưởng, Samantha đang nở một nụ cười rạng rỡ chào đón Vương Bí.
"Bạn học Vương Bí, sức khỏe đã ổn định lại chưa?"
"Chỉ là chút vết thương nhỏ thôi ạ. Thưa Hiệu trưởng, thủ tục nhập học đã hoàn tất, nhưng em có một việc muốn nhờ cô giúp đỡ." Vương Bí lễ phép đáp.
"Haha, trước tiên, chào mừng em đến với Ares. Có việc gì cứ nói thẳng, trong phạm vi nội quy cho phép, tôi nhất định sẽ giúp. Thậm chí có thể châm chước cho em một chút cũng được." Samantha cười đầy ẩn ý.
"Chắc cô cũng biết hôm qua em đã đến trường và có một trận giao đấu tại phòng trọng lực với một bạn học. Em rất muốn biết danh tính của cậu ấy. Có phải là Hồ Dương Hiên không ạ?"
Trên khuôn mặt Vương Bí không hề có vẻ gì là suy sụp hay thất vọng sau trận thua. Ngược lại, đôi mắt cậu sáng lên sự tò mò và khao khát như một nhà thám hiểm vừa phát hiện ra một vùng đất mới.
"Sức khỏe của em thực sự không sao chứ? Bác sĩ Rod khuyên em nên tĩnh dưỡng thêm ba, bốn ngày nữa cơ mà."
"Không nghiêm trọng đến thế đâu ạ, chỉ là vài ngày tới không tiện vận động mạnh thôi." Vương Bí đáp một cách hờ hững, dường như chẳng hề bận tâm đến tình trạng cơ thể mình.
"Thế em định tìm cậu ấy để làm gì?"
"Giao đấu... Đợi em bình phục, em muốn tái đấu với cậu ấy!" Vương Bí quả quyết. Rõ ràng cậu đang nắm thế thượng phong tuyệt đối, vậy mà kết cục lại thua một cách khó hiểu. Cậu không cam tâm.
"Haha, e là hơi khó đấy. Cái cậu sinh viên đó bản tính lười biếng lắm, hôm đó em gặp được cậu ta đúng là chó ngáp phải ruồi. Nhưng mà..."
"Kính mong Hiệu trưởng giúp đỡ! Chỉ cần cô mở lời, bất cứ việc gì trường cần, em cũng sẵn sàng dốc hết sức mình!" Vương Bí không phải kẻ ngốc. Cậu thừa hiểu Samantha đang muốn gì. Để chấn hưng Ares, sự cống hiến của cậu là điều không thể thiếu. Và khi đã quyết định đầu quân cho Ares, cậu hiển nhiên sẽ làm tròn trách nhiệm của mình.
Samantha hài lòng gật đầu. Quả nhiên, ngay từ lúc chạm mặt Vương Bí, cô đã biết mọi lo lắng của mình là dư thừa. Mang trong mình dòng máu quân nhân, cậu ta luôn tuân thủ mệnh lệnh một cách tuyệt đối. Trong môi trường trường quân sự, Hiệu trưởng chính là vị chỉ huy tối cao. Dù Ares có là một ngôi trường hạng hai đi chăng nữa, thì lời nói của cô vẫn là mệnh lệnh.
"Người giao đấu với em tên là Vương Động, cũng là tân sinh viên của trường ta. Trùng hợp thay, cậu ấy cũng học lớp F cùng em. Chắc em sẽ thích sự sắp xếp này."
"Cảm ơn Hiệu trưởng!" Vương Bí chân thành đáp. Cậu thừa hiểu Liên bang rộng lớn này là nơi ngọa hổ tàng long, chưa bao giờ cậu tự huyễn hoặc rằng gia tộc mình là vô địch thiên hạ. Ngoài Ngũ đại thế gia, còn có sự tồn tại của Thánh Đường đầy bí ẩn, chưa kể trong giới sinh viên cũng không hiếm những kẻ có thiên phú dị bẩm. Cậu chỉ sợ sự cô đơn khi không tìm được đối thủ xứng tầm, sợ không có sự cạnh tranh để phát triển. Giờ thì cậu có thể hoàn toàn yên tâm.
Samantha gật đầu, mỉm cười đầy tính toán: "Nhưng cái tên Vương Động này không phải dạng vừa đâu, khó bảo lắm. Muốn cậu ta ngoan ngoãn nghe lời, chúng ta phải dùng chút thủ đoạn."
Vương Bí hơi sững sờ... Sao tự dưng cậu lại thấy vị Hiệu trưởng này giống hệt một ác quỷ mọc sừng thế nhỉ. Có ai đời lại đi bày mưu tính kế để đối phó với chính học sinh của mình không?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook