Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 149: Vũ Trang Phong Bạo 149
Còn về cái tài khoản Mạo Tự Vũ Thần, Vương Động... vứt nó ra sau đầu từ lâu rồi. Báo hại mạng PA được phen dậy sóng, ồn ào không ngớt.
Trên diễn đàn, bình luận khen chê nổ ra như pháo rang, chia phe phái rõ rệt. Không ít kẻ đăng đàn thách đấu công khai. Bọn chúng cho rằng, với cái trình độ đó thì Mạo Tự Vũ Thần không xứng đáng được tung hô đến vậy, thiếu gì người mạnh hơn hắn!
Hắn nổi đình nổi đám chẳng qua là nhờ ăn theo danh tiếng của Vương Bí. Mà lúc đó Vương Bí còn chưa Khai khiếu, lại đang dùng tài khoản IPA, chưa thể bung hết thực lực. Mạo Tự Vũ Thần chỉ là chó ngáp phải ruồi, ăn may nhặt được "món hời" thôi!
Lại thêm cái tội nhát cáy, lẩn tránh chiến đấu. Mới 16 tuổi, nếu không phải con cháu thế gia thì cũng là học viên trường quân sự, thời gian rảnh rỗi thiếu gì, thế quái nào mà mỗi tuần chỉ onl một lần? Rõ ràng là giở trò làm màu, ra vẻ bí ẩn...
Mặc kệ khen chê, tóm lại hắn đang là tâm điểm của mọi cuộc bàn tán.
Nhưng phía sau đám đông ồn ào, hỗn loạn đó, vẫn có những ánh mắt lạnh lùng đang âm thầm quan sát. Họ là những kẻ thực sự am hiểu võ học. Đằng sau những chiêu thức tưởng chừng đơn giản lại ẩn chứa những hàm ý sâu xa. Đó mới là thứ họ quan tâm. Họ đang kiên nhẫn chờ đợi một cơ hội để kiểm chứng những phỏng đoán của mình. Một khi đã xác thực, đó sẽ là lúc họ ra tay.
"Emma, rốt cuộc cậu đã gửi thư thách đấu cho tên đó chưa vậy?"
"Gửi rồi, gửi rồi! Ngày nào tôi cũng gửi mà có ích gì đâu. Giờ mỗi ngày hắn nhận cả ngàn bức thư thách đấu, mình có gửi cũng chìm lỉm thôi. Khuyên thật nhé, cậu cứ tìm Gaste mà xả xui đi. Lũ năm hai đang ngứa mắt với cậu lắm đấy." Emma vừa nói vừa lắc đầu ngao ngán. Không hiểu kiếp trước nợ nần gì mà kiếp này hắn lại lớn lên cùng cái tên quái thai này, để rồi bị hắn sai sử như nô tì. Đúng là một tấn bi kịch.
"Thằng Gaste đó dạo này thoắt ẩn thoắt hiện như ma ấy, tìm mãi không ra." Mâu Tu bĩu môi, vẻ mặt khinh khỉnh. Hắn chẳng thèm để mắt tới mấy tên đàn anh năm hai. Trình độ thì làng nhàng mà cứ thích sủa gâu gâu trước mặt hắn. Chờ hắn xử đẹp Gaste xong, cái ghế No.1 năm hai sẽ là của hắn.
Học viện Tinh Không luôn có bảng xếp hạng cho từng khóa. Kẻ đứng đầu mỗi khóa chính là "Nhất ca", được trường trao cho vô số đặc quyền. Ai đủ bản lĩnh đánh bại những người này trong các trận đấu chính thức sẽ được thế chỗ họ. Có một quy tắc bất thành văn: Đàn anh không được phép thách đấu đàn em, nhưng đàn em thì có quyền thách thức đàn anh.
Vậy No.1 của khóa tân sinh viên năm nay là ai?
Dùng ngón chân suy nghĩ cũng biết câu trả lời. Dù kẻ đó chưa từng động thủ, lại có vẻ dửng dưng với mọi trận đấu, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám ho he kiếm chuyện với hắn. Ngay cả tên cuồng chiến, ngạo mạn nhất khóa như Mâu Tu, thấy bóng hắn cũng phải lủi đi từ xa.
Thà đi gây sự với mấy thằng đàn anh còn hơn!
Không phải Mâu Tu tự tin mình chắc thắng. Để ngồi lên ghế No.1 ở Tinh Không thì đứa nào cũng phải có số có má. Chẳng qua là, ngoại trừ tên ác quỷ kia ra, ai hắn cũng dám nhào vô thử sức!
Đó là với con người, còn với quái vật thì hắn đành phải ngoan ngoãn ngậm miệng lại!
---
Sau khi phô diễn thực lực trong trận chiến với Mạo Tự Vũ Thần, Tào Nghị bỗng chốc trở thành ngôi sao mới nổi của Bernabeu. Ngay cả sinh viên Bernabeu cũng ngã ngửa, không ngờ cái gã lù đù, suốt ngày cười hề hề như một ông nông dân chân chất này lúc lâm trận lại hóa thành một cỗ máy chém giết điên cuồng, Tinh thần lực thì mạnh đến đáng sợ.
Dù nổi rần rần nhưng Tào Nghị vẫn giữ nếp sống giản dị. Cậu ta vẫn vùi đầu vào nghiên cứu võ học, ai có thắc mắc gì đến hỏi, cậu đều tận tình giải đáp, chẳng nề hà. Mattheus cũng rất coi trọng cậu học trò này. Nhân tài có hai loại: bẩm sinh và do rèn luyện. Nhưng loại thứ hai mới là loại dễ đạt đến thành công nhất. Bởi lẽ tài năng bẩm sinh nếu không biết mài giũa thì rất dễ thui chột, "bạo phát bạo tàn". Còn với những kẻ đi lên từ nỗ lực, thành quả họ đạt được sẽ rất bền vững.
Quan trọng nhất là, từ sâu trong xương tủy, Tào Nghị là một kẻ cuồng si võ học đến cực điểm.
Dạo gần đây, ngày nào Tào Nghị cũng túc trực trên TPA, hi vọng mong manh sẽ được tái đấu với Mạo Tự Vũ Thần một trận nữa. Nói đúng hơn là cậu muốn được thỉnh giáo thêm. Trận chiến hôm đó đã khai sáng cho cậu rất nhiều điều, nhưng đồng thời cũng đặt ra vô số câu hỏi hóc búa.
Cậu không tin đối thủ của mình mới 16 tuổi. Khả năng kiểm soát trận đấu hoàn hảo đó giống như của một cao thủ dạn dày kinh nghiệm 36 tuổi thì đúng hơn.
Bề ngoài điềm tĩnh không có nghĩa là trong lòng cũng lặng như tờ. Cú đấm của Mạo Tự Vũ Thần đã giáng một đòn tỉnh ngộ cho cậu. Ban đầu cậu cứ ngỡ, chỉ cần tốc độ đủ nhanh, ra đòn đủ hiểm thì bộ đao pháp của mình sẽ không có kẽ hở. Nhưng thực tế đã chứng minh, đôi khi chiêu thức cầu kỳ phức tạp lại không hiệu quả bằng một đòn đơn giản nhưng uy lực.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook