Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
Chapter 150: Vũ Trang Phong Bạo 150

Sẵn sàng

Đang miên man suy nghĩ, Tào Nghị bỗng nhiên nhận ra một điều gì đó.

Cậu mừng rỡ nhảy cẫng lên, lao như bay ra khỏi thư viện. Bấy lâu nay cậu cứ mải mê theo đuổi những chuỗi combo hoàn hảo không kẽ hở, mà quên mất rằng đôi khi chỉ cần một đòn duy nhất cũng đủ định đoạt trận đấu.

Nói chính xác hơn, điểm yếu chí mạng hiện tại của cậu là thiếu đi một sát chiêu có tính bùng nổ, một đòn tấn công mang tính hủy diệt tuyệt đối.

---

Trong khi cả mạng lưới PA đang sôi sục, Vương Động lại tỏ ra vô cùng dửng dưng, chẳng thèm đếm xỉa đến tài khoản TPA của mình. Việc đăng nhập mỗi cuối tuần với y cũng chẳng phải là một luật lệ cứng nhắc, ít nhất là cuối tuần này y chẳng còn thời gian rảnh rỗi nữa. Hết ca làm thêm, y phải lượn lờ qua mấy cửa hàng người máy khác xem có vớt vát được tia hi vọng nào không. Trời không tuyệt đường sống của ai bao giờ, phải cố gắng tìm kiếm, dẫu cuối cùng vẫn là số 0 tròn trĩnh thì ít nhất bản thân cũng không phải hối hận vì đã không nỗ lực hết mình. Bỏ cuộc giữa chừng không phải là phong cách của Vương Động.

Thứ Bảy, y không đến nhà Mã Tiểu Như, cũng chẳng log in TPA. Thứ Sáu, Tiểu Như vẫn gửi lời mời như mọi khi. Vương Động có thể cảm nhận được sự mong đợi trong lời nói của cô, nhưng y lại chọn cách né tránh. Bởi chính bản thân y cũng đang mù mờ, không biết trái tim mình thực sự nghiêng về phía Mã Tiểu Như hay Samantha. Mớ bòng bong cảm xúc này khiến y thấy bức bối, ngột ngạt.

Đã không gỡ rối được thì thôi, cứ để đầu óc nguội lại đã. Lão già khú vẫn hay lảm nhảm: "Chí nam nhi là ở bốn phương, sao có thể chìm đắm trong nữ nhi tình trường được?".

Thực ra cậu bạn Vương Động chẳng có cái "chí lớn" gì sất, nhưng y không muốn mình phạm sai lầm.

Chạy sấp mặt cả một buổi sáng, dạo qua tận tám cửa hàng người máy. Mấy tiệm làm ăn đàng hoàng thì lắc đầu quầy quậy, chắc chắn là họ làm việc theo nguyên tắc, đồ cổ lỗ sĩ thì không nhận sửa. Mà có đồng ý sửa đi chăng nữa thì cái giá họ đưa ra chắc cũng phải "trên trời", bán thân Vương Động đi cũng chẳng đủ trả. Còn mấy tiệm sửa chữa chui thì cũng chịu thua. Vài chỗ bảo phải tháo tung ra để sửa chữa lớn, nhưng không dám cam kết thành công. Nếu lỡ tay thất bại thì Hắc Thán coi như đi tong, biến thành đống phế liệu.

Tất nhiên Vương Động không dám mạo hiểm sinh mạng của "ông bạn già" này. Y tin rằng với thực lực hiện tại, sớm muộn gì mình cũng kiếm đủ tiền. Dù rất nóng lòng muốn hồi sinh Hắc Thán, nhưng không thể đem sinh mệnh của cậu ấy ra làm trò đùa ở những nơi kém uy tín như vậy được.

Ăn qua loa bữa trưa, Vương Động lại tiếp tục công cuộc tìm kiếm. Hệ thống giao thông ở Thượng Kinh thì tiện lợi khỏi bàn, nhưng cái thành phố này lại rộng lớn quá mức. Có những ngõ ngách sâu hun hút bắt buộc phải cuốc bộ. Không có xe từ tính, đôi chân của Vương Động dù có nhanh đến mấy cũng chẳng thấm vào đâu. Cày ải cả một ngày trời, kết quả thu được vẫn là con số 0 tròn trĩnh. Hầu hết các thợ sửa đều khuyên y nên mang đến Viện Nghiên cứu thì may ra mới có hi vọng. Nhưng vấn đề là ai rảnh hơi đâu mà bỏ thời gian, công sức ra để phục hồi một con người máy đã lỗi thời từ đời nào?

Nhìn trời đã nhá nhem tối, Vương Động đành lết bộ về. Có lẽ sau này nên tích cóp tiền lên Mặt Trăng thử vận may xem sao. Nghe nói trên đó có nhiều cao thủ ẩn danh lắm, ngặt nỗi vé tàu đi Mặt Trăng cũng đắt đỏ không kém. Nhiệm vụ cấp bách của Vương Động bây giờ vẫn là... cày tiền.

Một mình rảo bước trên con phố nhộn nhịp của Thượng Kinh, ngước nhìn những chiếc xe từ tính đủ loại lướt vun vút trên đầu, trong lòng Vương Động dâng lên một cảm xúc khó tả. Không hẳn là phấn khích, không hẳn là thân thuộc, cũng chẳng phải là nỗi cô đơn trống trải.

À đúng rồi... Cửa hàng... Phải mua cái ga trải giường đã, sẵn tiện sắm thêm bộ quần áo rẻ tiền nào đó mặc tạm. Tiện đường mà. Nghĩ vậy, Vương Động quẹo thẳng vào một khu trung tâm thương mại bên đường.

Còn chưa kịp bước qua cửa thì một tiếng nổ chát chúa vang lên đinh tai nhức óc. Ngay sau đó, những mảnh kính vỡ vụn bắn ra tứ tung. Phản xạ nhanh như chớp, Vương Động lập tức ôm đầu nằm rạp xuống đất. "... Mẹ kiếp, có cần phải làm quá lên vậy không! Tôi chỉ đi mua cái ga giường thôi mà!"

Vương Động làu bàu rủa xả. Cả ngày vác mặt đi tìm chẳng được tích sự gì, trong bụng đã rước sẵn một cục tức. Giờ đi mua có cái ga giường cũng suýt bị mảnh kính văng vào mặt làm hỏng dung nhan, bảo sao không cáu cho được!

Khung cảnh trong trung tâm thương mại lúc này hỗn loạn tột độ. Đúng là xui xẻo tột cùng, tự dưng lại dính ngay một vụ cướp có vũ trang.

Tại một tiệm trang sức lớn, hai phe đang choảng nhau kịch liệt. Có vẻ như đã có người vong mạng. Bằng trực giác, Vương Động đánh giá thực lực của hai gã cướp này không phải dạng vừa. Nếu không có chút tài cán thì chúng đã chẳng to gan lớn mật đi cướp giữa thanh thiên bạch nhật thế này.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...