Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 155: Vũ Trang Phong Bạo 155
Màn hình tivi hiện lên hình ảnh một người đàn ông trạc tuổi trung niên. Vương Động khẽ rùng mình, ngồi bật dậy. Nhắc đến cái tên này, không một công dân nào của Liên bang Trái Đất là không biết. Lý Đạo Triết – một trong Lục đại Võ thần, đương kim gia chủ của Lý gia. Đối với nhân loại, ông ta chẳng khác nào một vị thần sống. Dù không phải tuýp người cuồng thần tượng, nhưng được nghe danh ông từ nhỏ, Vương Động cũng không khỏi ngưỡng mộ một cường giả như vậy. Y thầm hi vọng một ngày nào đó mình cũng đạt đến cảnh giới ấy. Chỉ có điều, Lão già khú có vẻ không mấy tôn trọng ông ta, nhưng kỳ lạ là lão lại chưa từng mở miệng mắng chửi nửa lời, kể ra cũng là một ngoại lệ hiếm hoi.
"Kẻ này có vẻ lợi hại đấy!" Một giọng nói đột ngột vang lên khiến Vương Động giật thót mình, suýt nữa thì ngã lộn cổ xuống sàn.
"Mẹ kiếp, ông chú, định dọa người ta chết khiếp à! Không phải ông bảo bế quan tu luyện sao, tự dưng lại chui ra thế này!" Vương Động lồm cồm bò dậy từ dưới đất.
Mạo Tự Vũ Thần nhìn Vương Động bằng nửa con mắt, giọng điệu đầy khinh bỉ: "Cái thằng nhãi ranh này, nhát gan như thỏ đế thế kia mà cũng đòi xưng danh thiên hạ đệ nhất à!"
"Này sếp, thứ nhất, tôi chưa bao giờ nuôi mộng làm thiên hạ đệ nhất. Thứ hai, ông thình lình xuất hiện như ma thế này, đổi lại là người khác thì cũng đứng tim thôi."
"Hừ, chiến binh mà không có khát khao đứng trên vạn người thì vứt!"
"Tôi chỉ nghe câu 'Binh lính không muốn làm tướng thì không phải binh lính tốt' thôi!"
"Thì cũng y xì nhau cả thôi. Cái gã trên tivi kia là ai vậy, ta muốn quyết đấu với hắn!" Ánh mắt Mạo Tự Vũ Thần rực lửa, ghim chặt vào hình ảnh Lý Đạo Triết.
"Ông ta á? Chắc là người tiệm cận với danh hiệu thiên hạ đệ nhất nhất rồi đấy. Toàn nhân loại hiện chỉ có Lục đại Võ thần: Trái Đất có hai người, Mặt Trăng hai người, Sao Hỏa một người, và một người nữa thuộc tộc Katie. Sáu người bọn họ chính là những kẻ vô đối nhất thiên hạ hiện nay..."
"Vô đối? Ta mới là kẻ vô đối! Nhóc con, nghĩ cách dàn xếp cho ta đấu với hắn một trận đi!" Vừa nghe thấy hai chữ "vô đối", hai mắt Mạo Tự Vũ Thần đã sáng quắc lên như đèn pha.
"Ông có biết ông ta là ai không? Gia chủ Lý gia đấy, quyền lực không kém gì Thái thượng hoàng đâu. Một thằng nhóc khố rách áo ôm như tôi thì lấy tư cách gì mà tiếp cận ông ta. Với lại, nếu ông có thân xác thì tự bay đến tìm ông ta mà đánh. Còn tình cảnh của ông bây giờ, người ta có gật đầu đồng ý thì lấy gì mà choảng nhau!"
Vương Động cạn lời giải thích. Y đi guốc trong bụng cái lão Mạo Tự Vũ Thần này rồi, không giải thích cặn kẽ thì lão cứ nhèo nhẽo bám lấy y đến phát điên mất.
Mạo Tự Vũ Thần im bặt...
"Thôi nào, thôi nào, đừng ỉu xìu thế, tôi không cố ý chọc tức ông đâu. Lý Đạo Triết đã độc cô cầu bại hai chục năm nay rồi, được người đời tôn sùng là đệ nhất cao thủ nhân loại. Tôi bây giờ có cắm đầu cắm cổ luyện tập vài chục năm nữa, may ra mới đủ trình độ giao đấu với ông ta."
"Nhóc con, mi đề cao hắn quá, lại đánh giá thấp bản thân mình rồi. Đao Phong Quyết mà mi đang luyện mới đích thị là tuyệt học cái thế vô song. Cái Phong Thần Quyết cùi bắp của hắn cùng lắm cũng chỉ ngang ngửa Băng Luyện Tâm Pháp của ta thôi. Cam đoan không đến mười năm, mi sẽ vượt mặt hắn!"
"Haha, ông đề cao tôi quá rồi đấy."
"Nhóc con, trực giác của ta hiếm khi sai lắm. Tư chất của mi tuy chỉ ở mức thường thường bậc trung, nhưng được cái cần cù bù thông minh. Cố lên nhé, ta cũng phải rèn luyện thêm mới được." Mạo Tự Vũ Thần lẩm bẩm một mình.
"Ông đang khen tôi đấy à?" Vương Động trợn trắng mắt, "Mà ông định chuẩn bị cái gì cơ?"
"Việc gì phải báo cáo với mi, lão tử bế quan tiếp đây. Không có việc gì quan trọng thì đừng có làm phiền ta!" Nói xong, lão lại mờ ảo như bóng ma, rúc thẳng vào Không gian Thủy tinh.
"Đệch, lại lặn rồi, sớm muộn gì cũng bị ông hành hạ đến chết mất!"
Vương Động ngã phịch xuống giường. Thực lòng y vẫn muốn buôn dưa lê bán dưa chuột thêm với Mạo Tự Vũ Thần. Ánh mắt y lại dán vào hình ảnh Lý Đạo Triết trên màn hình... Liệu có ngày nào đó...?
Mà một hồn ma vất vưởng như lão thì còn phải chuẩn bị cái quái gì nữa nhỉ?
Haizz, sao xung quanh y toàn những kẻ lập dị, bí ẩn thế này... Hình như bản thân y cũng chẳng kém cạnh gì. Thôi kệ, ngủ đã. Cậu bạn Vương Động nhanh chóng chìm vào giấc mộng.
Căng da bụng, chùng da mắt, đó mới là chân lý sống!
Trong khi y đang ngáy khò khò thì diễn đàn TPA lại được phen bùng nổ. Hầu hết mọi người đều đinh ninh Mạo Tự Vũ Thần sẽ online vào thứ Bảy, bởi lịch sử các trận đấu trước đó đều diễn ra vào ngày này. Vậy mà chờ mòn mỏi suốt cả ngày, chẳng thấy sủi tăm. Đám đông ngóng chờ màn tái xuất của hắn bắt đầu bồn chồn, bức bối, năng lượng dư thừa không biết trút vào đâu.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook