Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 156: Vũ Trang Phong Bạo 156
Với khán giả thông thường, họ chỉ đơn thuần muốn thưởng thức những màn giao đấu đỉnh cao. Nhưng với vô số cao thủ đang sục sôi ý chí muốn đo ván Mạo Tự Vũ Thần thì sự vắng bóng của hắn quả là một gáo nước lạnh.
Cao Lâu Đại Hạ kiên nhẫn phục kích từ sáng sớm, tiện tay giải quyết vài trận thách đấu một cách dễ dàng. Từ lúc mặt trời mọc đến khi nhá nhem tối, hắn vẫn không thấy bóng dáng Mạo Tự Vũ Thần đâu.
Sự điềm tĩnh của hắn thật đáng nể, chẳng hề tỏ ra vội vã. Trong khi đó, Mâu Tu thì tức điên lên, cuối cùng đành quay sang kiếm Gaste trút giận.
Emma thì bình thản hơn, tỉ mẩn lục lọi mọi video trận đấu của Mạo Tự Vũ Thần, hệ thống hóa và phân loại chúng một cách cẩn thận. Hắn còn lập hẳn một bảng thống kê thời gian xuất hiện của nhân vật bí ẩn này. Tuy dữ liệu chưa nhiều, nhưng hắn tin chắc Mạo Tự Vũ Thần sẽ còn lộ diện. Chỉ có điều, giờ hắn đã khẳng định chắc nịch rằng, kẻ này hoàn toàn coi TPA như một trò chơi con nít, chẳng màng đến danh vọng ở chốn này.
Một nhân vật thú vị làm sao, rốt cuộc mục đích thực sự của hắn là gì?
Kiến tạo huyền thoại chăng? Hehe, cái giá phải trả cho việc đó không hề rẻ đâu.
Hai phe ủng hộ và phản đối Mạo Tự Vũ Thần đang cãi nhau chí chóe trên diễn đàn. Vốn dĩ chuyện này chẳng liên quan gì đến họ, nhưng một khi đã xảy ra xung đột thì nó không còn là chuyện của riêng cá nhân nào nữa.
Mặc kệ thiên hạ ồn ào, cậu bạn Vương Động vẫn đang say sưa trong giấc nồng, mơ thấy mình đã tìm lại được tấm ga trải giường yêu dấu...
... Bỗng có tiếng động lạ trong phòng!
Vương Động phản xạ như tia chớp, vồ lấy kẻ đột nhập đè sấp xuống sàn. Oắt con, dám chôm ga giường của ông à, lần này xem mày chạy đằng trời!
"Vương... Động, là tôi đây!"
"Hả, Tư Tư, sao cậu lại ở đây, cậu vào bằng cách nào?" Vương Động nghệt mặt ra hỏi.
Chu Tư Tư ngượng đến mức chỉ muốn đào một cái hố để chui xuống. Cô cứng họng không nói nên lời, bởi mùi nam tính đặc trưng tỏa ra từ người Vương Động khiến cô như nghẹt thở. Chết người nhất là lúc này mới sáng bảnh mắt, hai cơ thể lại đang dán sát rịt vào nhau... và một "vật thể lạ" của y đang cọ sát vào người cô.
"Cậu có thể... đứng lên trước được không?" Khuôn mặt đỏ lựng của Tư Tư gần như áp sát vào ngực y.
"À, xin lỗi, xin lỗi." Vương Động cuống cuồng đứng bật dậy. Bất chợt, y nhận ra "cậu em" của mình đang trong tư thế "chào cờ" đầy kiêu hãnh. Quá ngượng ngùng, y vội lấy tay che đi, quơ đại bộ quần áo mặc vào người với tốc độ ánh sáng.
"Xong chưa?" Chu Tư Tư lấy hai tay che mắt lí nhí hỏi.
…
"Có gì đâu mà ngại, chẳng phải đã từng nhìn thấy hết rồi sao?" Vương Động chẳng biết đứt dây thần kinh nào mà buột miệng thốt ra câu đó, báo hại Chu Tư Tư ngượng đến mức muốn độn thổ, chẳng biết nói gì thêm.
Chu Tư Tư mang đến cho Vương Động một cảm giác hoàn toàn khác biệt so với Mã Tiểu Như hay Samantha. Ở bên cô, y không hề cảm thấy áp lực. Hai người có xuất thân tương đồng, hoàn cảnh sống cũng na ná nhau, chẳng hề có một rào cản nào ngăn cách.
Đành rằng ở cạnh bọn Mã Tiểu Như cũng vui vẻ thật, nhưng những chủ đề họ bàn luận toàn là vùng đất này vùng đất nọ xa xôi, hay giá trị nghệ thuật của một món đồ nào đó... hoàn toàn trật nhịp với cuộc sống của một Vương Động luôn phải đau đầu vì cơm áo gạo tiền.
Tuy không có gì to tát, nhưng ở bên Chu Tư Tư, y lại cảm nhận được một sự tự nhiên, thoải mái mà ở những người kia không có.
"Cậu... cậu đúng là đồ tồi!"
"Haha, không trêu cậu nữa. Sáng sớm tinh mơ qua đây làm gì thế?"
"Người ta đã quyết tâm bái sư học đạo thì dĩ nhiên phải tỏ ra chủ động một chút rồi. Hôm nay tôi quyết định sẽ giúp cậu dọn dẹp phòng ốc!" Nói rồi, Chu Tư Tư lôi ra một đống dụng cụ vệ sinh đã chuẩn bị sẵn.
"Ái chà, không cần đâu, phòng tôi sạch sẽ lắm rồi!"
"Trời đất ơi, cậu gọi cái chuồng heo này là sạch sẽ à? Nhìn kìa, bụi đóng thành từng cục to đùng rồi!" Chu Tư Tư bĩu môi, vẻ mặt kiểu "đúng là phòng của con trai".
Vương Động gãi đầu gượng gạo: "Thì... sống một mình mà, qua loa cho xong thôi."
"Thế sao được. Môi trường sống sạch sẽ thì tâm trạng mới tốt, học tập mới hiệu quả chứ. Cậu ra ngoài đi, để tôi lo chỗ này... Nhớ dọn mấy món đồ 'nhạy cảm' đi nhé, nghe nói phòng con trai hay giấu mấy thứ kỳ quặc lắm." Chu Tư Tư nói đầy ẩn ý.
"Đồ nhạy cảm á? Phòng tôi làm gì có. Vậy giao lại cho cậu nhé, tôi chuồn đây!"
"Đi đi, đi đi." Chu Tư Tư xua tay. Căn phòng này quả thực hết chỗ chê rồi.
Vương Động thừa biết, cái danh "sư phụ" này y chạy trời không khỏi nắng rồi, nhưng y cũng cam tâm tình nguyện. Chu Tư Tư mang lại cho y cảm giác vô cùng dễ chịu, như một người em gái, một cô bạn thân, ở bên nhau rất thoải mái. Hơn nữa... y quả thực mù tịt về mấy cái kỹ năng sống cơ bản trong xã hội văn minh này, có người dọn dẹp giúp thì còn gì bằng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook